Sốc! Sau Khi Người Đẹp Kiêu Kỳ Nhận Lại Gia Đình Tài Phiệt 'lầy Lội' - Chương 329

Cập nhật lúc: 29/04/2026 09:10

【Làm tôi nhớ đến chuyện hồi còn trẻ rồi, a, muốn quay về quá khứ quá.】

Cư dân mạng đang mong chờ màn rải đường.

Tuy nhiên, giây tiếp theo, Nghê Tri Điềm nắm lấy tay lái xe đạp, leo lên xe, quay đầu vỗ vỗ ghế sau:

“Đi thôi."

Lăng Tễ:

?

“Nhanh lên."

Nghê Tri Điềm hơi cúi người, dáng vẻ như sắp nổ máy xe mô tô:

“Không kịp nữa rồi!"

【Ha ha ha ha ha ha ha ha!

Cứu mạng, Lăng Tễ cũng nghệt mặt ra luôn rồi.】

【Điềm Điềm chẳng biết tạo không khí mờ ám chút nào!】

Lăng Tễ:

...

Ngồi lên ghế sau xe đạp.

“Em có thể không?"

Anh hỏi.

“Không vấn đề gì."

Nghê Tri Điềm mặt đầy tự tin, đặt chân lên bàn đạp.

Vì thể hình của hai người ngồi trước và sau chênh lệch quá lớn, Nghê Tri Điềm mất một lúc lâu mới giữ được thăng bằng.

Đạp chưa được bao lâu, cô đã thở hổn hển, người này trông gầy gầy mà sao nặng thế không biết?

Sau đó, như có thần giúp đỡ, tốc độ quay của bánh xe nhanh hẳn lên.

Đoạn đường này, cô dường như đạp nhẹ nhàng hơn một chút.

Nghê Tri Điềm hơi thắc mắc, vừa định quay đầu lại.

Bàn tay Lăng Tễ xoay đầu cô lại:

“Nhìn đường đi."

【Xoa đầu kìa, ngọt quá!】

【Á á á á á á á tôi sắp bị chọc cười vì độ ngốc của họ rồi.】

【Nói thật nhé, hai cái chân dài của Lăng Tễ ở phía sau cứ trượt trượt dưới đất để trợ lực, Nghê Tri Điềm ở phía trước thì đạp hì hục hì hục, đây là cái cảnh tượng quỷ dị gì thế này!】

【Dù sao thì soái ca vẫn rất tinh tế (vẻ mặt nghiêm túc)】

【Hu hu đáng yêu quá!

Mặc dù đổi vị trí cho nhau, nhưng vẫn là truyện tranh thiếu nữ mà!】

Chiếc xe đi dọc theo con đường núi mờ sương, lao xuống dốc, vì là xuống dốc nên không tốn nhiều sức.

Gió nhẹ thổi qua má, thổi tung những sợi tóc mềm mại, Nghê Tri Điềm tận hưởng khoảnh khắc kích thích bất thình lình này.

Thậm chí còn muốn kích thích hơn một chút nữa.

“Em không nhắm mắt đấy chứ?"

Lăng Tễ phía sau hỏi.

Tốc độ xe ngày càng nhanh, như thể đang lao đi trong một cuộc đua xe đạp, phong cảnh xung quanh v-út qua nhanh ch.óng.

Nghê Tri Điềm sợ ngã, mắt mở thật to, nhưng lại cố ý trêu anh:

“Nhắm rồi đấy, sao anh biết hay vậy?"

Lăng Tễ vốn dĩ là người không có tinh thần mạo hiểm.

Không phô trương cũng không kiêu ngạo, làm việc cầu sự ổn định, tuân thủ quy tắc, từng bị Nghê Tri Điềm chê là một cậu ấm ấm áp ngoan hiền.

Một khúc cua.

Cô khẽ bóp phanh, len lén quay đầu nhìn anh:

“Sẽ ngã đấy, cẩn thận ——"

Lời cô định nói bỗng khựng lại.

【A —— Lăng Tễ vậy mà lại nhắm mắt.】

【Anh ấy tưởng Nghê Tri Điềm nhắm mắt, nên cũng nhắm theo luôn, điên thật sự!】

Cậu ấm ngoan hiền dưới ánh mặt trời đang nhắm mắt, hàng mi dài đổ bóng dưới hốc mắt.

Anh cảm nhận được sự phóng túng và tự do trong chốc lát.

Giống như khoảnh khắc này là điều mong đợi bấy lâu nay cuối cùng cũng thành hiện thực.

Nghê Tri Điềm ngẩn ngơ.

Ngay lập tức Lăng Tễ bất thình lình mở mắt ra.

Đôi mắt đen láy đối diện với cô.

Nghê Tri Điềm trêu chọc:

“Vẫn là sợ rồi sao?"

Giây phút đó là sự buông thả hiếm hoi của anh.

Nhưng cho dù chỉ có một giây, anh vẫn chuẩn bị sẵn sàng để giữ vững chiếc xe bất cứ lúc nào.

“Sợ em bị thương."

Nếu Nghê Tri Điềm nhắm mắt, anh nhất định phải mở mắt.

Mới có thể bảo vệ tốt cho cô.

Các fan CP đã bắt đầu đặt tên cho CP mới nổi trong khu vực bình luận.

Nghê Tri Điềm nghiêm túc nói:

“Có hàng ngàn con đường, an toàn là số một."

Lăng Tễ bắt sóng rất nhanh tiếp lời:

“Lái xe không đúng quy cách, người thân hai hàng lệ."

【Ha ha ha ha ha ha ha ha bản năng sinh tồn của Điềm Điềm!】

【Phối hợp quá ăn ý luôn, nói hai người họ không có gì tôi thật sự không tin.】

【Mau đ.á.n.h mấy dòng chữ này lên màn hình đi!】

【Hậu kỳ nhanh tới xem đi, bài tập có sẵn mà còn không biết chép!】

Họ đi đến phố Tàu, một con phố dài đi đến cuối, đủ loại món ăn Trung Hoa, hương thơm phảng phất qua mũi.

Dạ dày Trung Quốc của Nghê Tri Điềm không khỏi rục rịch.

Nhưng trong tay hai người họ chỉ có mười đồng đô la Úc.

Sắp đến trưa, bụng Nghê Tri Điềm đói đến mức kêu lên ùng ục.

Lăng Tễ nhìn cô.

Nghê Tri Điềm lập tức ôm bụng:

“Đừng nhìn em!"

Lăng Tễ liền quay đầu nhìn về hướng khác.

Không nhìn!

Hai người họ đi dạo ở phố Tàu.

Đi tới đi lui, Nghê Tri Điềm từ lâu đã quên sạch sành sanh nhiệm vụ của mình.

“Món cá sôi kia trông có vẻ rất đưa cơm."

Nghê Tri Điềm nuốt nước miếng, “Vậy mà còn có cả thịt Đông Pha nữa."

Đi thêm vài bước, cô càng thèm hơn:

“Đến cả thạch băng phấn cũng có à."

“Muốn ăn không?"

Lăng Tễ hỏi.

Nghê Tri Điềm:

...

Muốn thì muốn thật, nhưng ngặt nỗi trong túi không có tiền.

Tuy nhiên giây tiếp theo, cổ tay cô bỗng nhiên bị nắm lấy.

Lăng Tễ kéo cô vào một quán ăn Tứ Xuyên.

Ông chủ nhìn thấy hai người họ, lại nhìn lướt qua những nhiếp ảnh gia và các nhân viên công tác đi theo sau, lập tức nhận ra họ đang quay chương trình.

“Ăn gì đây?"

Ông chủ cứ như nhìn thấy đại gia không thiếu tiền, nhiệt tình giới thiệu:

“Xem thực đơn của chúng tôi đi, toàn là món tủ đấy.

Tôm cay hương, vịt khô tộ, móng giò ngũ vị, phu thê phế phiến, lòng heo trộn dầu đỏ..."

Ông chủ giới thiệu rất chi tiết.

Cứ như thể nếu giới thiệu thiếu một món là sẽ bớt kiếm được một khoản tiền, ảnh hưởng đến tiến độ kiếm tiền đầy bồn đầy bát của ông vậy.

“Có thể chọn độ cay không?"

Lăng Tễ hỏi.

“Tất nhiên là không vấn đề gì rồi."

Ông chủ cười nói, “Ăn không được cay lắm đúng không?

Ớt ở đây đều là tôi mang từ quê sang, hương vị cực kỳ chuẩn bài.

Độ cay nhất định có thể chọn, tôi đứng bếp, hai vị có yêu cầu gì cứ việc đưa ra, cho dù chỉ cho một quả ớt cũng được."

“Một quả ớt thì ít quá."

Lăng Tễ nói.

“Ít nhất cũng phải hai ba quả chứ."

Nghê Tri Điềm tự nhiên tiếp lời, quay đầu hỏi:

“Ông chủ, cho ít ớt đi một chút, có thể rẻ hơn không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.