Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Chương 31

Cập nhật lúc: 30/04/2026 05:13

Khương Ấu Ninh gật đầu tán thành:

“Ăn cũng không ít đâu.”

Lúc ăn trưa, Xuân Đào nấu thêm không ít cơm, cuối cùng đều bị ăn sạch sành sanh, ngay cả nước canh cũng không còn.

Sau khi vết thương của Nguyên Bảo lành hẳn, Xuân Đào liền đưa hắn ra phố bán bánh nhân thịt, kẹo hồ lô.

“Anh học hỏi đi, sau này anh phụ trách ra ngoài bán, tôi phụ trách làm.”

Nguyên Bảo nghiêm túc gật đầu:

“Tôi biết rồi.”

Để khách hàng nhớ tới bánh nhân thịt, bánh kem, kẹo hồ lô, Khương Ấu Ninh đã thiết kế một biển hiệu, tên là Như Ý.

Dùng tấm bảng bằng gỗ nguyên khối, lại dùng chu sa viết chữ, treo lên xe đẩy rất bắt mắt.

Cả con phố không ai không biết bánh nhân thịt nhà Như Ý ngon đến mức nào, kẹo hồ lô ngọt ra sao, bánh kem mềm như thế nào.

Chưa đầy nửa canh giờ đã bán sạch sành sanh.

Quay về sân viện, Xuân Đào lại bắt đầu dạy Nguyên Bảo nấu si rô đường, sau đó đem những chuỗi sơn tra đã xiên sẵn lăn qua từng cái một.

Nguyên Bảo tay chân lanh lẹ, học cũng rất nhanh.

Ngày thứ năm Nguyên Bảo tới, Xuân Đào liền để hắn một mình ra phố bán.

Trước khi đi, Xuân Đào dặn dò kỹ lưỡng mấy câu:

“Nhớ là phải nhiệt tình, đừng có trưng bộ mặt hình sự ra, làm khách hàng sợ hãi, lần sau người ta không ghé mua nữa đâu.”

Nhìn Nguyên Bảo đi ra khỏi cửa, Xuân Đào đóng cửa đi vào.

“Tiểu thư, Nguyên Bảo một mình ra phố bán bánh nhân thịt rồi ạ.”

Khương Ấu Ninh có chút thèm ăn rồi:

“Vậy thì tốt quá, ta dạy em làm bánh ngàn lớp nhé.”

Xuân Đào từng nghe Khương Ấu Ninh nói một câu, kỹ năng nhiều không lo ch-ết đói.

“Dạ được ạ.”

Làm bánh ngàn lớp rắc rối hơn bánh nhân thịt một chút xíu, nhưng Xuân Đào ở phương diện nấu nướng vẫn khá có thiên phú.

Trong đó nước sốt cũng rất quan trọng.

Tốn chưa đầy nửa canh giờ, một nồi bánh ngàn lớp đã xong.

Khương Ấu Ninh ngửi thấy mùi thơm đã thèm không chịu được, dùng đũa gắp một miếng cho vào miệng, ăn một cách đầy thỏa mãn.

Xuân Đào cũng nếm một miếng, phát hiện rất ngon.

Cô bé đầy vẻ phấn khích nói:

“Tiểu thư, món này mà mang ra phố bán, chắc chắn sẽ được đón nhận.”

Bây giờ có thêm Nguyên Bảo làm việc, cô bé sẽ có thời gian rảnh làm việc khác, làm thêm ít bánh ngàn lớp mang đi bán, có thể kiếm thêm được ít bạc.

Khương Ấu Ninh cũng không từ chối:

“Em cứ xem mà làm.”

Xuân Đào cứ hễ nghĩ tới việc kiếm được bạc là không dừng lại được, buổi tối còn phải tranh thủ luyện chữ học cách làm hoa nhung.

Sau khi Nguyên Bảo từ trên phố về, đưa túi tiền tới trước mặt Khương Ấu Ninh:

“Tiểu thư, đây là bạc kiếm được hôm nay ạ.”

Khương Ấu Ninh đưa túi tiền cho Xuân Đào:

“Em ghi chép lại sổ sách đi.”

Xuân Đào học ghi sổ đã được mấy ngày rồi, chi tiêu thu nhập hằng ngày đều phải viết rõ ràng ra.

Cô bé vừa đếm tiền vừa ghi sổ.

Nguyên Bảo ngồi xuống cái đôn nhỏ, bắt đầu rửa sơn tra.

Thoắt cái đã tới lập đông, thời tiết trở lạnh, chỉ sau một đêm trong sân đã rụng đầy lá vàng.

Khương Ấu Ninh đang ngủ say trên giường, Xuân Đào phấn khích chạy vào:

“Tiểu thư, Tạ tướng quân đ.á.n.h thắng trận trở về rồi, bên ngoài náo nhiệt lắm ạ.”

Khương Ấu Ninh dụi dụi mắt:

“Hắn về rồi sao?”

Xuân Đào hào hứng nói:

“Đúng vậy ạ, bách tính trong thành đều đang ở trên phố nghênh đón tướng quân vào thành đấy ạ.”

Khương Ấu Ninh lúc này tỉnh táo thêm vài phần, những vị anh hùng như Tạ Cảnh vốn dĩ đã quá quen thuộc với mọi nhà, đ.á.n.h thắng trận trở về, bách tính kích động cũng là chuyện bình thường.

Xuân Đào đề nghị:

“Tiểu thư, chúng ta cùng ra phố nghênh đón tướng quân đi ạ?”

Khương Ấu Ninh vươn vai một cái:

“Nhiều người đón hắn như vậy, ta đi làm gì?”

Xuân Đào nói:

“Tướng quân dù sao cũng là vị hôn phu của tiểu thư, tiểu thư nếu ra phố nghênh đón, tướng quân chắc chắn sẽ rất vui đấy ạ.”

Không đợi Khương Ấu Ninh mở lời, Xuân Đào lại nói tiếp:

“Tướng quân đi hơn một tháng rồi, tiểu thư chẳng lẽ không nhớ tướng quân sao?”

Khương Ấu Ninh nghĩ tới căn nhà và bạc, cười hắc hắc:

“Thì cũng khá nhớ hắn đấy.”

Tạ Cảnh lần này về chắc là sắp từ hôn rồi nhỉ?

“Vậy tiểu thư còn không mau dậy đi, muộn là tướng quân vào cung mất đấy.”

Trong lúc nói chuyện Xuân Đào lấy quần áo hầu hạ Khương Ấu Ninh mặc vào, sau đó chải chuốt trang điểm.

Khương Ấu Ninh thích ăn bánh bao thịt, Xuân Đào cứ cách dăm bữa nửa tháng lại làm.

Khương Ấu Ninh cầm lấy cái bánh bao thịt còn chưa ăn được hai miếng, Xuân Đào đã nhắc nhở:

“Tiểu thư, mang mấy cái theo ăn dọc đường đi ạ, muộn là không nhìn thấy đâu.”

Khương Ấu Ninh c.ắ.n một miếng bánh bao thịt, phồng má lúng b-úng nói:

“Được thôi.”

Xuân Đào dùng giấy dầu gói mấy cái bánh bao, sau đó hai người đi ra cửa.

Vừa bước ra khỏi hẻm đã nghe thấy những tiếng bàn tán sôi nổi.

“Tạ tướng quân lại đ.á.n.h thắng trận rồi, chưa bao giờ thất bại cả.”

“Tạ tướng quân thực sự quá giỏi, hèn gì năm đó Hoàng thượng phong ngài là Quán Quân Hầu.”

“Chứ còn gì nữa, Tạ tướng quân có thể đạt được danh hiệu Phong Vương Cư Tư, vinh dự này chỉ có vài người thôi đấy.”

“Tạ tướng quân tiêu diệt Hung Nô, chỉ là chuyện sớm muộn thôi.”

Khương Ấu Ninh cảm thấy Tạ Cảnh nỗ lực như vậy chính là muốn tiêu diệt Hung Nô, tiếc là mất sớm, nếu không với mưu lược quân sự của hắn chắc chắn có thể toại nguyện.

Nàng vừa ăn bánh bao thịt vừa đi trên phố, phát hiện hai bên đường đứng đầy người, ai nấy đều kiễng chân mong đợi nhìn về phía cửa thành.

Đúng lúc này, dân chúng đột nhiên trở nên phấn khích.

“Tạ tướng quân về rồi.”

“Tạ tướng quân uy vũ.”

Từ xa đã nhìn thấy lá cờ quân đội có thêu chữ Tạ đang bay phấp phới giữa không trung, các binh sĩ diện bộ giáp bạc di chuyển một cách trật tự về phía này.

Tiêu Ngọc biết tin Tạ Cảnh hôm nay về, cũng sớm ra phố, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, hắn len qua đám đông đi tới.

“Ninh nhi.”

Khương Ấu Ninh vừa c.ắ.n một miếng bánh bao thịt, nghe tiếng liền nhìn qua, khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Ngọc đặt giữa đám đông có thể nói là hạc giữa bầy gà.

Nổi bật không chỉ là dung mạo, mà còn cả trang phục sang trọng và đôi mắt đào hoa hay cười của hắn nữa.

“Sao huynh cũng tới đây?”

Tiêu Ngọc phấn khích nói:

“Đương nhiên là tới xem Tạ tướng quân rồi.”

Khương Ấu Ninh trợn tròn mắt, nuốt miếng bánh bao thịt trong miệng vào bụng mới hỏi:

“Huynh thích Tạ tướng quân à?”

Tiêu Ngọc nói một cách đầy lý lẽ:

“Người đàn ông như Tạ tướng quân, ai mà không thích chứ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sốc! Sau Khi Tướng Quân Đọc Được Tâm Viên, Mỹ Nhân Cá Mặn Bị Ép Sủng Ái Tột Cùng - Chương 31: Chương 31 | MonkeyD