Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - 12 Chương 153: Đại Học Ngô Đồng (12)
Cập nhật lúc: 25/01/2026 13:01
Trong trường hợp không gây ra mối đe dọa cho bản thân, Chử Diệc An không ngại giúp người khác một tay để kết thiện duyên.
"Lúc nãy hai người có nhìn thấy một tình nguyện viên mặc đồng phục xanh dương không?" cô hỏi.
Quy tắc điều thứ 6: Trường không có phòng chẩn đoán tâm lý, khi nhìn thấy phòng chẩn đoán tâm lý phải kiên định tin rằng đó là ảo giác. Nếu phòng chẩn đoán vẫn tồn tại sau năm giây, hãy đứng yên tại chỗ không di chuyển, sẽ có tình nguyện viên đồng phục xanh đến giúp đỡ. Trong thời gian đó bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được nói chuyện, cho đến khi quay trở lại con đường chính xác. Sau khi quay lại con đường chính xác, hãy ném sổ tay xuống dưới chân bức tượng khỉ, đợi sổ tay cháy thành tro rồi mới rời đi.
Dựa theo quy tắc điều thứ 6, tình nguyện viên áo xanh xuất hiện có thể đưa họ ra ngoài.
"Gặp thì có gặp qua, nhưng mà..."
Chàng trai nhìn sang cô gái thanh tú bên cạnh, cả hai không nói hết câu.
Chắc hẳn hai người này có đạo cụ hữu ích nào đó khiến bóng người trong sương mù và tình nguyện viên áo xanh đều phớt lờ họ. Nếu không thì chẳng cách nào giải thích được tại sao họ có thể sống sót ngoài phòng chẩn đoán lâu như vậy.
"Được rồi, dù sao bây giờ tôi cũng mất sổ tay rồi, tình cảnh còn gian nan hơn cả hai người, nên cũng chẳng ngại làm người tốt đến cùng."
Chử Diệc An cố ý nhắc đến việc mình không có sổ tay, sau đó mới nói tiếp: "Hai người đi nhầm đường rồi, đi ngược lại con đường phía sau mới là trục đường chính dẫn đến ký túc xá. Tình nguyện viên mặc đồng phục xanh là đến để đón hai người đi về con đường chính xác, nhưng hai người không đi theo, nên giờ phải tự mình tìm đường thôi.
Nhưng thế này cũng tốt, vì theo quy tắc 6, khi quay lại con đường bình thường, hai người bắt buộc phải có sổ tay sinh viên trong tay và ném nó xuống chân tượng khỉ đợi nó cháy sạch thì mới có thể rời đi. Hai người không có sổ tay nên không thể làm theo quy tắc, lát nữa tình nguyện viên áo xanh chưa chắc đã giúp hai người đâu."
Cô nhanh ch.óng nói với họ: "Lời khuyên của tôi là hai người mau ch.óng quay lại đường cũ, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến Trung tâm quản lý ký túc xá. Trên đường đi chưa chắc hai người đã gặp nguy hiểm gì, nhưng có một quy tắc có lợi cho hai người.
Quy tắc điều thứ 8: Khi không có Sổ tay hướng dẫn sinh viên, bạn có thể yêu cầu những người áo đen xung quanh làm giúp mình một việc."
Hai người chơi từ khi bước vào cổng trường đã mờ mịt cho đến tận bây giờ, đột nhiên nghe được nhiều quy tắc như vậy, cảm thấy vô cùng chấn động.
"Nhưng nếu cô đã biết nhiều như vậy, tại sao cô lại xuất hiện ở đây?"
Chàng trai này có lòng cảnh giác cao hơn cô gái, anh ta không hoàn toàn tin tưởng lời của Chử Diệc An.
Chử Diệc An nghe vậy liền lắc đầu, kể từ khi trò chơi bắt đầu, lòng tin giữa người với người đã vơi đi vài phần.
"Sổ tay sinh viên mới là thứ bảo mạng nhất, tốt nhất hai người hãy tìm bằng mọi giá lấy hai cuốn sổ tay. Đợi khi tìm được sổ tay và đọc những quy tắc phía sau, hai người sẽ biết tại sao tôi lại ở đây."
"Đi thôi, tớ cảm thấy chị gái này không lừa chúng mình đâu."
Cô gái kéo kéo cánh tay chàng trai, nói lời cảm ơn với cô: "Chúng tôi còn một đồng đội ở bên trong, nếu anh ấy còn sống... có thể nói lại những lời vừa rồi cho anh ấy nghe được không?"
Cô em gái này đáng yêu hơn gã đàn ông kia nhiều.
Chử Diệc An nhìn cô gái, không nói ra lời rằng đồng đội của cô ta có lẽ đã c.h.ế.t rồi: "Gặp được thì tính sau."
Nói xong câu này cô đột nhiên khựng lại một chút: "Trong số các người chơi, hai người phải cẩn thận một kẻ tên Bạch Tư Niên. Mặc dù trên người hắn có ít nhất ba cuốn sổ tay người chơi, nhưng hắn là kẻ nham hiểm xảo quyệt, thực lực rất mạnh. Nếu không đủ nhân lực thì tuyệt đối đừng đi cướp của hắn."
Chử Diệc An nói xong liền rời đi.
Khoảnh khắc đó, bóng lưng của cô trong mắt cô gái trở nên cao lớn lạ thường: "Chị ấy thật sự là một người tốt."
"Người tốt" Chử Diệc An không hề vì đào hố cho Bạch Tư Niên mà cảm thấy thoải mái, cô đang nhìn phòng chẩn đoán tâm lý tối om, không hề bật đèn mà cảm thấy áp lực đè nặng.
Cô cần phải vào trong, nhưng vào rồi thì sao?
Trong lòng Chử Diệc An đầy rẫy ưu tư, vừa đặt tay lên nắm cửa lớn, nhẹ nhàng đẩy một cái là cửa mở.
Bên trong tối thâm thấp.
Trong sảnh mang theo mùi nước sát trùng.
Cô dán sát tường nhẹ nhàng di chuyển, tay phải nắm c.h.ặ.t tờ giấy xé ra từ sổ tay sinh viên, tay trái không ngừng mò mẫm trên tường tìm công tắc điện.
Nỗi sợ hãi trong lòng con người sẽ giảm đi quá nửa khi có ánh sáng.
Cô thầm nhẩm trong lòng, nhưng ngón tay lại chạm phải một thứ dài, hình trụ và ấm nóng trong bóng tối.
Mẹ kiếp!
Chử Diệc An giật b.ắ.n người, cả người nhảy vọt về phía cửa hai mét, nhưng lại nghe thấy tiếng "tạch", đèn điện đã được một người khác bật lên. Thứ cô vừa chạm phải không phải quái vật gì cả, mà là tay của một người.
NPC trong trường ngoài màu đen, màu xanh dương ra, giờ lại thêm một màu trắng.
Ánh đèn trong phòng chẩn đoán tâm lý không tốt lắm, nhưng ánh sáng mờ ảo cũng đủ để cô nhìn rõ NPC bên cạnh.
Người đó vóc dáng cao ráo, đeo kính phản quang.
Toàn thân anh ta được bao bọc kín mít, nhưng trên bộ quần áo trắng tinh lại vương những vệt m.á.u đỏ tươi. Trông có vẻ văn nhã nhưng tuyệt đối không phải hạng người hiền lành.
Anh ta không nói lời nào, nhìn Chử Diệc An một cái rồi đi về phía phòng chẩn đoán bên trong.
NPC vòng này đều như vậy, Chử Diệc An cũng không cảm thấy có vấn đề gì. Cô nhìn tờ giấy trong tay đã bị mồ hôi làm ướt sũng, vẫn đi theo sau.
Phòng chẩn đoán rất nhỏ hẹp.
Chiều rộng một mét, chiều sâu ba mét. Ngoại trừ hai chiếc ghế và một chiếc bàn thì không có gì khác, bức tường màu nâu sẫm như màu m.á.u khô đông lại, khiến người ta vô cùng áp bách.
NPC áo trắng đứng bên ngoài nhìn cô, không nói chuyện, nhưng ý tứ rất rõ ràng.
Ngồi vào đi.
Đã đến tình cảnh này rồi, cô không còn đường lui. Chử Diệc An chậm rãi nhích vào bên trong, tay kia vân vê hình xăm Hộp Bách Bảo trong lòng bàn tay.
Bốp ——
Người này đập một tờ đề thi trước mặt cô, sau đó lấy ra một chiếc đồng hồ bấm giờ, bên trên bắt đầu đếm ngược: 10 phút!
Đến phòng chẩn đoán hóa ra là để làm bài tập, hơn nữa còn phải viết xong đáp án trong vòng 10 phút.
Chử Diệc An nhìn tờ đề thi, tiêu đề là: Tờ khai trắc nghiệm tâm lý sinh viên toàn quốc.
Đạt: 90 điểm.
Nghĩa là phải được 90 điểm mới có thể ra ngoài sao?
Cô cầm b.út nhanh ch.óng quét qua các câu hỏi trên đó:
Câu hỏi 1: Vé tàu điện ngầm đến Đại học Ngô Đồng có màu gì?
Câu hỏi 2: Trong trường có động vật là khỉ không?
Câu hỏi 3: Trong trường có tòa ký túc xá số 3, số 4 không?
...
Tất cả đều là những câu hỏi liên quan đến vòng chơi này, tổng cộng 20 câu, mỗi câu 5 điểm. Nhiều câu hỏi khá đơn giản, Chử Diệc An nhanh ch.óng trả lời được.
Nhưng cũng có những câu rất khó, khiến Chử Diệc An lưỡng lự.
Câu hỏi 14: Trong trường nuôi không ít động vật, có bao gồm khỉ không?
Câu hỏi 17: Thứ thực sự tồn tại trong trường là tình nguyện viên đồng phục xanh hay tình nguyện viên đồng phục đen?
Câu hỏi 20: Trong trường có tồn tại Phòng chẩn đoán tâm lý không?
Chử Diệc An vì đã ăn bánh mì ghi nhớ nên thuộc lòng các quy tắc. Nhưng chính vì thuộc quá kỹ nên bây giờ cô không dám tùy tiện hạ b.út.
Nên trả lời thế nào đây?
