Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 231: Siêu Cấp Hồng Thuỷ (17)
Cập nhật lúc: 27/01/2026 07:01
Lợi ích của việc nghe theo sắp xếp chính là suốt quãng đường rất thuận lợi.
Tiểu đội vốn dĩ đã có sẵn t.h.u.ố.c và thức ăn, Chử Diệc An chỉ cần cung cấp cho họ một ít nước nóng.
Tố chất cơ thể của mấy người này cực tốt, chỉ sau một ngày nghỉ ngơi, tình trạng của họ đã chuyển biến tốt rõ rệt. Và lúc này, trước mặt dòng nước lũ đục ngầu, họ nhìn thấy một dãy núi cao ch.ót vót hùng vĩ.
Đảo Pro-Sisi vốn chỉ là một hòn đảo bình thường, nay đang dần trở thành nơi cao nhất trên thế giới.
Bên tai truyền đến tiếng động cơ máy bay gầm rú, những hạm đội tàu lớn đang hội tụ về phía đảo Pro-Sisi. Cùng với việc họ ngày càng tiến gần đến địa điểm, tàu thuyền và người sống sót xuất hiện ngày càng đông. Khác với những người ở các khu vực xa xôi khác, người dân ở đây đeo khẩu trang nhưng trạng thái tinh thần rất tốt, thậm chí có người còn đang chào hỏi người quen.
Dường như chỉ trong vài tiếng đồng hồ, họ đã từ tận thế tàn khốc trở về với xã hội văn minh.
Cho đến khi Chử Diệc An nhìn thấy một cặp vợ chồng chạy nạn leo lên một chiếc tàu đ.á.n.h cá lớn, nửa tiếng sau, người vợ thoát ra trong tình trạng bán khỏa thân, khóe miệng rướm m.á.u, rồi tung người nhảy xuống biển.
Nơi này không hề bình lặng như vẻ bề ngoài.
Để đảm bảo an toàn, Chử Diệc An tìm một lý do để trả lại v.ũ k.h.í cho nhóm Giải Yến.
"Cô đúng là rất tin tưởng bọn họ."
Lục Khanh Uyên đứng ngoài quan sát hành động của cô, giọng điệu mang theo sự bất mãn nồng đậm: "Quan hệ giữa cô và họ không hề nông cạn nhỉ? Ví dụ như... cái người tên Giải Yến đó?"
"Vâng, đúng thế ạ." Chử Diệc An gật đầu.
Vốn định để cô giải thích, không ngờ cô lại thừa nhận luôn. Sắc mặt Lục Khanh Uyên đen xì như nhọ nồi.
Chử Diệc An không chú ý đến biểu cảm của anh, chỉ chăm chú nhìn vào bảng điều khiển trên du thuyền: "Thầy Lục, anh bảo hôm nay bao lâu nữa thì chúng ta đến được đảo Pro-Sisi?"
"Hừ."
Lục Khanh Uyên hiếm khi không trả lời cô, khiến Chử Diệc An kinh ngạc quay đầu lại nhìn.
Tuy nhiên đúng lúc này, du thuyền đột ngột rung lắc dữ dội.
Cả vùng biển đều chao đảo, một số người đang đứng trên boong tàu bị hất văng xuống nước mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Biên độ rung lắc ngày càng tăng, những chiếc thuyền nhỏ trực tiếp bị lật nghiêng, một số tàu ở quá gần nhau đã đ.â.m sầm vào nhau. Chử Diệc An nhanh tay lẹ mắt điều chỉnh phương hướng, tránh né những con tàu đang lao về phía du thuyền, năm người trên lầu vì mất trọng tâm mà ngã nhào.
"Chuyện gì thế?"
"Nhìn mấy con tàu kia kìa!"
Trong tiếng hô hoán, hai con tàu va chạm vào nhau rồi bốc khói đen mù mịt.
Các tàu thuyền vẫn đang rung lắc dữ dội, năm người bên trên bị xóc đến mức đông tây nam bắc không phân biệt được, mà hai người trong buồng lái tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn. Chử Diệc An và Lục Khanh Uyên đang nỗ lực điều khiển du thuyền để thoát khỏi vụ "tai nạn liên hoàn" trên biển này.
Thế nhưng dưới mặt nước dường như xuất hiện một lực hút, nó kéo ghì du thuyền lại, thậm chí đang lôi ngược du thuyền về phía sau.
Chuyện gì vậy?
Chử Diệc An quay đầu, đột ngột phát hiện cách du thuyền năm mét xuất hiện một vòng xoáy.
"Cứu mạng ——!"
Một tiếng kêu truyền đến từ bên ngoài, chiếc thuyền đ.á.n.h cá dài năm mét cạnh họ bị cuốn phăng vào vòng xoáy.
Đồng t.ử Chử Diệc An co rụt lại, cô lập tức tăng công suất du thuyền lên mức tối đa, rồi đ.á.n.h lái sang trái. Nhưng lực hút của vòng xoáy ngày càng lớn, vô lăng vào khoảnh khắc đó nặng tựa nghìn cân.
Đúng lúc này, một đôi bàn tay lớn bao phủ lấy tay cô, vô lăng dưới sự hỗ trợ của chủ nhân đôi tay đã thuận lợi bẻ lái. Động cơ vang lên tiếng gầm rú chưa từng có, con tàu của họ bắt đầu chậm rãi rời xa và tiến về phía trước.
Năm người sống ở tầng trên còn căng thẳng hơn cả hai người bên dưới.
Tầm nhìn của họ rộng hơn, những con tàu vừa va chạm lúc nãy đều không thoát được kiếp nạn, bị vòng xoáy nuốt chửng. Những người sống sót nhảy xuống thuyền định chạy trốn càng không thể kháng cự nổi sức mạnh thiên nhiên, giống như những con kiến nhỏ bị dòng nước cuốn đi.
Vòng xoáy không chỉ có uy lực khủng khiếp mà nó còn đang lớn dần lên!
"Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên!"
Mấy người họ nhìn du thuyền di chuyển với tốc độ rùa bò mà sốt ruột đến c.h.ế.t. Hận không thể nhảy xuống thuyền, khênh du thuyền mà chạy!
Tuy nhiên động cơ du thuyền đã đạt đến cực hạn, lực đẩy chỉ có thể ngang bằng với lực hút của vòng xoáy, và rồi sau đó du thuyền cũng bắt đầu lùi lại. Lòng Chử Diệc An nguội ngắt mất một nửa, Ưu Triệt trên lầu có tố chất tâm lý kém hơn đã bắt đầu vẽ chữ thập trước n.g.ự.c cầu nguyện.
Tốc độ lùi lại nhanh hơn tiến lên nhiều.
Mất vài phút mới nhích được năm sáu mét, vậy mà chỉ trong 30 giây họ đã sắp bị cuốn vào vòng xoáy.
Ngay khi tất cả đều nghĩ mình sắp "hẹo", phía dưới du thuyền đột nhiên vươn ra bốn hàng ống tròn. Ngọn lửa xanh phun ra từ bên dưới, du thuyền dưới lực đẩy cực lớn lao vọt về phía trước, những người trên lầu bị lực quán tính "ép" c.h.ặ.t vào tường.
Trong buồng lái, Lục Khanh Uyên ôm c.h.ặ.t lấy Chử Diệc An đang ngồi ở ghế lái để tránh việc cô bị hất văng ra sau khoang thuyền.
Chỉ trong chớp mắt, họ đã thoát khỏi vòng xoáy, dừng lại ở vùng biển tạm thời được coi là an toàn.
Vãi, đỉnh thật!
Trong đầu Chử Diệc An chỉ còn lại bốn chữ đó, cơ thể vốn căng cứng vì lo sợ cuối cùng cũng được thả lỏng.
Thực sự mềm mại đúng như tưởng tượng. Lục Khanh Uyên vẫn chưa buông Chử Diệc An ra, cảm nhận được sự thay đổi của cô, anh ngạc nhiên cúi đầu nhìn xuống.
"Thầy Lục, đây là công nghệ cao gì vậy ạ?" Đúng là quá đỉnh. "Lợi hại thế này sao anh không lấy ra sớm hơn." Làm cô cứ tưởng phen này tiêu đời rồi.
"Vì nó quá tiêu tốn năng lượng. Dùng một lần này, chúng ta sẽ không thể đến được điểm đích bằng chiếc du thuyền này nữa."
Lục Khanh Uyên đứng dậy, vỗ vai Chử Diệc An: "Nguy cơ vẫn chưa giải trừ, tranh thủ lúc du thuyền còn năng lượng, mau rời khỏi đây."
Chử Diệc An nghe vậy liền tháo dây an toàn, lập tức nhường vị trí lái chính. Ngay sau đó cô ngồi vào ghế phụ, nhanh ch.óng thắt c.h.ặ.t dây an toàn. Cô chẳng ngốc như Lục Khanh Uyên đâu, suýt chút nữa bị quán tính tăng tốc đột ngột hất bay ra ngoài.
Hai người đổi vị trí cho nhau, du thuyền di chuyển với tốc độ nhanh nhất ở mức bình thường.
"Vậy có phải chúng ta còn một đoạn đường nữa phải bơi qua không?" Chử Diệc An nhìn cơn mưa đang lớn dần bên ngoài, cảm giác những ngày tươi đẹp đã chấm dứt.
"Cú vừa rồi thì chưa đến mức đó, nhưng mà..."
Lục Khanh Uyên chưa nói dứt lời, từ dưới đáy nước đột nhiên truyền đến một tràng âm thanh chấn động dữ dội. Sự rung chuyển khiến các tàu thuyền còn sống sót xung quanh một lần nữa mất phương hướng, bắt đầu đ.â.m húc loạn xạ.
Kỹ năng lái tàu của Lục Khanh Uyên còn giỏi hơn cả Chử Diệc An, chiếc du thuyền luồn lách linh hoạt giữa các con tàu, nhanh ch.óng rời khỏi khu vực đông đúc.
Tuy nhiên đó không phải là vấn đề lớn nhất.
Sóng biển xung quanh trở nên hung hãn, người trên boong các tàu lân cận bắt đầu la hét.
Lúc này ở tầng hai du thuyền, năm người bên bốn phía cửa sổ nhìn thấy một trận sóng thần khổng lồ đang ập đến từ phía sau du thuyền, chấn động đến mức không thốt nên lời. Những con tàu phía sau trước cơn đại sóng giống như những chiếc lá khô trôi nổi, trong tích tắc đã bị cuốn vào trong. Mà cơn đại sóng này đang với tốc độ cực nhanh, lao về phía họ.
Sừng sững như một bức tường thành cao hai mươi mét, bóng đen khổng lồ mang theo tiếng gầm kinh hoàng ngày càng tiến gần.
Và ngay lúc này, phần lớn tàu thuyền bao gồm cả du thuyền của họ đều bắt đầu quay đầu, nhấn hết công suất lao thẳng về phía cơn đại sóng trước mặt.
"Thầy Lục, anh làm gì thế á á á á ——!"
