Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 239: Quái Dị Giáng Lâm (6)

Cập nhật lúc: 27/01/2026 08:01

Ngày thứ hai của trò chơi.

Do vòng chơi này quá đỗi quái dị, họ chọn lúc giữa trưa mới ra ngoài.

Ánh nắng ban trưa rất gắt, có lẽ mọi người bận ăn cơm nên đường phố hơi vắng. Chử Diệc An đạp xe đi ngang qua, tìm kiếm các cửa hàng bán thiết bị giám sát, khi đi qua một ngã tư, đột nhiên một luồng khí âm u ập tới.

Cảm nhận thấy có gì đó không ổn, Chử Diệc An tăng tốc.

Luồng khí lạnh này không kéo dài lâu, sau khi họ băng qua ngã tư thì dần biến mất. Chử Diệc An cứ ngỡ đó chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ, cô dắt Trư Thần mua xong camera thì chuẩn bị quay về.

Thế nhưng con đường về lại không mấy thuận lợi.

"Chử đại, hình như chúng ta cứ quanh quẩn ở gần đây mãi."

Trư Thần giọng hơi run rẩy, "Đây dường như là lần thứ ba chúng ta đi qua ngã tư này rồi, chị nhìn xem miếng gạch men ở góc tường kia bị rơi mất, vị trí không hề thay đổi!"

Chử Diệc An dĩ nhiên biết, cô đã phát hiện từ vòng lặp đầu tiên rồi.

Nhưng không thể nói ra được!

Trư Thần vừa dứt lời, môi trường xung quanh họ dường như vẫn giống lúc nãy, nhưng lại như hoàn toàn thay đổi.

Trời đột nhiên tối sầm.

Trên con phố vốn đã vắng lặng, giờ đây không một bóng người.

Những tòa lầu cũ kỹ bám bẩn, biển tên đường rỉ sét loang lổ. Phía trên các tòa nhà treo đủ loại vải nhuộm đen trắng, giống như bối cảnh những năm 50-60. Tiếng mèo kêu thê lương truyền tới, gió âm thổi tung dải vải dài...

Cộp...

Cộp cộp...

Một tiếng bước chân có quy luật vang lên trong ngõ nhỏ.

Chử Diệc An cố nhịn không nhìn qua, nhưng từ khóe mắt vẫn thấy được một đôi giày vải màu đỏ.

"Chạy!"

Chử Diệc An hét lớn một tiếng cùng Trư Thần đạp xe điên cuồng về phía trước, cô nỗ lực phân biệt hình ảnh phía trước, đảm bảo mình không rơi vào tình cảnh "quỷ đả tường" (ma đưa lối).

Thế nhưng con người sao đấu lại được quái dị.

Phía trước xuất hiện một màn sương mù.

Chỉ trong một giây Chử Diệc An thẫn thờ, họ lại một lần nữa quay về ngã tư đó.

Quái dị đang ở ngay phía trước họ.

Không nhìn rõ thân hình nó, chỉ thấy bộ quần áo nó đang mặc. Kiểu dáng quần áo này có chút quen mắt, giống hệt bộ đồ ông chủ tiệm cầm đồ mặc lúc đó. Tuy nhiên nhìn kỹ, quần áo trên người nó đều làm bằng giấy.

Bộ đồ giấy kém chất lượng vẫn còn vương những vệt hồ dán lộ ra ngoài.

Khuôn mặt mờ ảo của quái dị đang hướng thẳng về phía Chử Diệc An, như thể đang nhìn chằm chằm vào cô!

"Chử đại..."

Chân Trư Thần đã nhũn ra rồi. Cậu lúc này thậm chí có cảm giác muốn tè ra quần.

"Gọi tôi có ích gì, chạy mau!"

Chử Diệc An hét lớn, trực tiếp quay đầu xe đạp. Trư Thần thấy hành động của cô liền vội vàng đi theo. Hai người liều mạng tiến về hướng xa khỏi ngã tư, nhưng bất kể họ chọn xuất phát từ đâu, cuối cùng đều quay về chỗ cũ.

Trên con phố vắng lặng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng đạp xe của một mình cô.

Đợi đã, Trư Thần đâu?

Chử Diệc An sững sờ, Trư Thần biến mất từ khi nào vậy? Không chỉ Trư Thần biến mất, mà con quái dị đang nhìn cô chằm chằm ở ngã tư cũng không thấy đâu nữa!

Vậy là an toàn rồi sao?

Không!

Xe đạp của cô ngày càng nặng, như thể đang chở một vật nặng nghìn cân. Xung quanh ngày càng lạnh, đặc biệt là sau lưng cô. Chử Diệc An cảm nhận được nhiệt lượng của mình đang không ngừng thất thoát, có một thứ lạnh lẽo đang dán c.h.ặ.t sau lưng cô để hút lấy sinh khí.

Không được quay đầu!

Tuyệt đối không được quay đầu!

Mọi phương thức tấn công đều vô hiệu với quái dị, chỉ cần quái dị xác nhận cô biết đến sự tồn tại của nó, nó sẽ g.i.ế.c cô.

Nhưng nếu cứ tiếp tục thế này, dù đối phương không đích thân g.i.ế.c cô, cô cũng sẽ mệt c.h.ế.t, lạnh c.h.ế.t. Chử Diệc An môi và mặt đều trắng bệch, cả người bắt đầu run rẩy theo bản năng sinh lý.

Rầm ——!

Cuối cùng xe đạp mất lái, đ.â.m sầm vào cây cột phía trước.

Chử Diệc An cả người bay ra ngoài, đầu đập mạnh vào tấm kính phía trước. Một tiếng "loảng xoảng", kính vỡ vụn, m.á.u chảy đầm đìa. Cùng lúc đó, bên tai truyền đến tiếng kinh hô của mọi người.

"Trời ạ, đi xe kiểu gì thế này?"

"Mau lại đây, gọi xe cứu thương!"

...

Âm thanh truyền đến bên tai, Chử Diệc An nỗ lực mở mắt. Huyết nhục nhuộm đỏ tầm nhìn, ngoài ra còn có một khuôn mặt trắng bệch, ngũ quan phẳng lì.

Chử Diệc An như rơi vào hầm băng.

Nỗi sợ hãi đã vượt xa cơn đau từ vết thương mang lại, cô run rẩy nhắm c.h.ặ.t hai mắt.

Cho đến khi có người ôm lấy cô.

Vòng tay ấm áp, cảm giác chân thực.

Chử Diệc An như vớ được cọc cứu mạng, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay đối phương: "Cứu tôi, cầu xin anh cứu tôi!"

"Không sao rồi, đừng sợ."

Một giọng nói trầm thấp như tiếng đàn cello vang lên, ấm áp mà quen thuộc. Ảo cảnh do quái dị tạo ra cuối cùng cũng tan biến, lúc này cô đang được Lục Khanh Uyên ôm trong lòng, đang ghì c.h.ặ.t cánh tay anh như bám vào phao cứu sinh.

Chử Diệc An nước mắt tức thì tuôn rơi: "Thầy Lục em sợ lắm! Em sợ lắm!"

"Không sao, tôi đưa cô đi băng bó vết thương trước."

Lục Khanh Uyên xoa đầu cô, dịu dàng an ủi người trong lòng. Sau đó bế Chử Diệc An lên chiếc xe ô tô đỗ bên lề đường của anh. Xe rời đi, chỉ còn lại nhân viên cửa hàng và khách hàng nhìn nhau ngơ ngác.

"Đi xe đạp nhanh thế làm gì, vội đi đầu t.h.a.i à?"

"Người đàn ông lúc nãy lịch thiệp và dịu dàng quá."

"Nhưng người đó từ đâu tới vậy? Vừa nãy tôi có thấy anh ta đâu?"

"Không đúng, họ cứ thế đi rồi, cửa tiệm của tôi phải làm sao? Miếng kính lớn thế này, phải bồi thường chứ!"

Nhân viên cửa hàng sực tỉnh, định chạy ra ngoài đuổi theo hai người họ. Tuy nhiên ngay lúc này, họ đột ngột phát hiện không gian này như bị cách biệt, không thể ra ngoài được nữa, người trên phố dường như cũng không nhận ra đột nhiên mất đi một cửa hàng.

Một luồng sương mù đen lặng lẽ bao trùm nơi đây, trong cửa hàng phát ra tiếng thét t.h.ả.m thiết. Một bàn tay m.á.u "bạch" một cái in lên tấm kính còn nguyên vẹn, rồi lại bị thứ gì đó trong sương mù đen kéo ngược trở lại.

Nhìn thấy quái dị, sẽ bị quái dị g.i.ế.c c.h.ế.t...

Mà ở phía bên kia, người bị quái dị đưa đi vẫn chưa biết anh ta là quái dị.

Lục Khanh Uyên lái xe sắp đi qua ngã tư nơi cô gặp ma đưa lối lúc nãy, Chử Diệc An sợ hãi nắm lấy cánh tay anh: "Đừng đi qua chỗ này!"

Vì cú chạm của cô, Lục Khanh Uyên bật đèn cảnh báo dừng xe lại.

"Phía trước có vấn đề gì sao?"

"Em..."

Chử Diệc An há miệng định nói nguyên nhân cho anh, lại sợ bị con quái dị ẩn nấp ở đây nghe thấy. Cô đưa tay nắm c.h.ặ.t vạt áo Lục Khanh Uyên, vừa căng thẳng vừa cầu khẩn nói: "Chúng ta đổi đường khác đi, về nhà rồi em sẽ nói nguyên nhân cho anh, cầu xin anh đấy."

Cái người sống nhỏ bé này thật là...

Lục Khanh Uyên nhìn bàn tay đang túm vạt áo mình, khóe miệng khẽ nhếch lên, đôi mắt đen mang theo luồng âm khí đến từ cái c.h.ế.t: "Được."

Anh đồng ý, trực tiếp quay đầu xe, đi đường vòng mất vài phút để đến bệnh viện. Bác sĩ gắp mảnh kính trên trán cô ra, dùng gạc băng bó, Lục Khanh Uyên giúp cô làm thủ tục, lấy t.h.u.ố.c, chạy đôn chạy đáo.

Đợi khi họ rời khỏi bệnh viện đã là khoảng 7 giờ tối.

Trời bên ngoài đã tối mịt.

Chử Diệc An nhìn những người qua lại xung quanh đều đã không còn bóng đổ, không kìm được mà nép sát vào cạnh Lục Khanh Uyên hơn một chút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.