Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 245: Quái Dị Giáng Lâm (12)
Cập nhật lúc: 27/01/2026 09:07
"Chử Diệc An."
"Chử Diệc An..."
Chử Diệc An nghe thấy có người gọi tên mình, cô đứng dậy đi ra cửa.
"Mở cửa đi mà."
Người bên ngoài bảo cô mở cửa, nghe giọng có vẻ giống Trư Thần. Trong phòng tối om, Chử Diệc An mò mẫm tìm công tắc trên tường. Sau khi bật đèn, chiếc đèn trên trần nhà lại là loại đèn sợi đốt hình quả lê của những năm 60-70.
Bóng đèn chỉ sáng lên trong tích tắc. Rồi lại vụt tắt.
Căn phòng lại chìm vào bóng tối, không nhìn thấy gì cả. Mà Trư Thần ở ngoài cửa vẫn không ngừng gọi cô mở cửa.
"Đêm hôm mấy giờ rồi, Trư Thần cậu không ngủ đi còn làm gì đấy?"
Chử Diệc An phàn nàn một câu, ngay khi cô đặt tay lên nắm cửa chuẩn bị mở thì đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai. Trong phòng không phải tối hoàn toàn, chiếc đèn tiết kiệm điện trên đỉnh đầu cô đã biến thành loại đèn sợi đốt hình quả lê thời xưa. Ánh đèn màu cam đỏ vì điện áp quá thấp mà trở nên cực kỳ mờ ảo, giống như sắp hết điện vậy.
Mặc dù vậy... sao đèn trong phòng mình lại thay đổi được?
Chử Diệc An cảnh giác rụt tay lại, vừa định lùi xa cửa phòng thì cơ thể đột nhiên cứng đờ không cử động được.
Cọt kẹt một tiếng.
Cửa phòng cô phát ra âm thanh cũ kỹ rồi chậm rãi mở ra, bên ngoài không còn là phòng khách nữa, mà là một cầu thang sâu hun hút không thấy đáy dẫn xuống dưới. Ở phía dưới bóng tối truyền đến tiếng bước chân "sột soạt" kỳ quái.
Một đôi giày giấy xuất hiện trên cầu thang...
"Á!"
Một tiếng thét t.h.ả.m thiết, Chử Diệc An giật mình ngồi bật dậy trên giường.
Cô vã mồ hôi lạnh nhìn về phía cửa phòng, cửa vẫn đóng c.h.ặ.t, trong phòng vì cô sợ quái dị nên vẫn luôn bật đèn. Ánh đèn sáng sủa nhu hòa soi rõ căn phòng, mọi thứ xung quanh đều bình thường.
Hóa ra là mơ. Dọa c.h.ế.t người ta rồi.
Cô áp tay lên n.g.ự.c vỗ vỗ vài cái, tuy nhiên trái tim đang đập loạn xạ còn chưa kịp bình ổn thì một luồng gió thổi tung rèm cửa. Dưới ánh đèn trắng bệch, cô thoáng thấy bộ quần áo giấy lướt qua.
Chử Diệc An vội vàng thu hồi tầm mắt, cố giữ bình tĩnh tự thôi miên bản thân là mình không thấy gì cả.
Thực tế cô lén lút sờ vào chiếc bùa hộ mệnh vừa rút được hôm qua, cô nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay không nhịn được liếc nhìn một cái. Một góc của bùa hộ mệnh đã chuyển sang màu xám xịt.
Thứ bên ngoài thực sự tồn tại!
Loại quái dị này đã nâng cấp đến mức không sợ gương Bát Quái rồi sao?
"Trư Thần, Trư Thần!"
Cô gọi Trư Thần hai tiếng nhưng không thấy phòng bên cạnh có bất kỳ phản hồi nào. Xung quanh tĩnh mịch, tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng thở của chính mình. Nghĩ đến việc trong phòng chỉ còn mình và thứ đó, Chử Diệc An đã sởn gai ốc.
Không gọi được Trư Thần dậy, cô nắm c.h.ặ.t bùa hộ mệnh, run rẩy cầm lấy điện thoại. Để tránh việc lại nhìn thấy khuôn mặt quái dị kinh dị trên điện thoại, cô nhắm mắt mở máy, rồi tìm phương thức liên lạc của Lục Khanh Uyên.
【Chử Diệc An: Thầy Lục.】
【Chử Diệc An: Thầy Lục anh ngủ chưa ạ?】
Cô rúc cả đầu và tứ chi vào trong chăn, đôi tay run rẩy nhắn tin cho Lục Khanh Uyên. Nhưng nhìn thời gian thì đã 1 giờ 40 phút sáng. Giờ này chắc thầy Lục ngủ rồi.
Ngay khi Chử Diệc An đang bi quan, cô nhận được phản hồi của Lục Khanh Uyên.
【Lục Khanh Uyên: Chưa, sao thế Tiểu Chử?】
【Chử Diệc An: Cái thứ đó, lại tìm đến em rồi.】
Chử Diệc An không hiểu tại sao cái con quái dị áo giấy đó cứ nhắm vào một mình cô, cô chỉ cảm thấy mình đã bị nó dọa cho ám ảnh tâm lý rồi: 【Cái thứ đó đang ở ngay gần em, em sợ quá!】
【Lục Khanh Uyên: Đừng sợ, tôi đến tìm cô đây.】
Thầy Lục định xuống tìm cô sao?
Chử Diệc An đầu tiên là mừng rỡ, nhưng ngay lập tức chuyển thành lo lắng. Bây giờ là lúc âm khí nặng nhất, anh xuống đây lúc này chắc chắn sẽ rất nguy hiểm.
Đang lúc cô do dự, đối phương lại gửi tin nhắn tới.
【Lục Khanh Uyên: Tôi đã vào thang máy rồi, nhưng cô phải mở cửa cho tôi, Tiểu Chử.】
Mở cửa cô cũng sợ. Vừa nãy trong mơ quái dị đang đợi sẵn ở cửa mà: 【Em không dám ra khỏi cửa phòng.】
Cô vừa phát tin nhắn đi thì chuông điện thoại vang lên. Chử Diệc An thậm chí không dám để trong phòng phát ra tiếng động quá lớn, vội vàng bắt máy: "Tiểu Chử."
Trong điện thoại truyền đến lời trấn an ôn tồn của Lục Khanh Uyên: "Đừng sợ, tôi đang ở ngay cửa rồi. Tôi đến đón cô lên lầu."
Anh khẽ khàng an ủi cô. Làm Chử Diệc An nhớ lại những lúc đi cùng Lục Khanh Uyên, quái dị đều phải né tránh. Dưới sự khích lệ hết lần này đến lần khác của anh, cuối cùng cô cũng nắm c.h.ặ.t lá bùa trong tay, vừa cầm điện thoại vừa mở cửa phòng.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy Lục Khanh Uyên, cô đột ngột lao về phía anh: "Thầy Lục!"
Lục Khanh Uyên đã đón lấy cô. Anh mang theo nụ cười như vừa tìm lại được con mồi mà ôm cô vào lòng, giọng nói vẫn dịu dàng như trong điện thoại: "Được rồi, không sao nữa rồi."
Thực thể quái dị cực ác đã dùng một chút thủ đoạn nhỏ, mãn nguyện mang con mồi của mình trở về địa bàn.
Chử Diệc An căng thẳng bám sát sau lưng anh, ngoan ngoãn uống ly sữa nóng anh đưa rồi nằm lên giường ngủ. Thân hình cao lớn vững chãi của Lục Khanh Uyên chắn ở phía ngoài, như thể bảo bọc hoàn toàn người bên trong, mang lại cảm giác an toàn cực lớn.
"Cảm ơn anh." Chử Diệc An sau khi bình tâm lại bèn nhỏ giọng cảm ơn.
"Không có gì, ngủ đi."
Anh cũng nên tận hưởng con mồi vừa bắt lại được này rồi.
Sáng sớm ngày thứ tám của trò chơi.
Trư Thần dậy từ sớm, thắt tạp dề hồng tươi tỉnh làm bữa sáng tình yêu để chinh phục dạ dày của "đùi lớn". Kết quả làm xong mới phát hiện, Chử đại vậy mà đã chuyển nhà ngay trong đêm!
【Chu Thiên Quảng: Chử đại, sao chị không bảo em một tiếng? (Ảnh: Heo con tủi thân)】
【Chử Diệc An: Hôm qua cậu ngủ say như heo ấy, gọi không dậy. Vả lại con quái dị đó chỉ nhắm vào một mình chị, chị đi rồi thì cậu sẽ an toàn hơn. Gương Bát Quái vẫn treo ở cửa, chỉ cần cậu không ra ngoài là sẽ không sao đâu.】
Trư Thần dĩ nhiên biết gương Bát Quái treo ở cửa thì sẽ an toàn.
【Chu Thiên Quảng: Nhưng Chử đại chị thì sao ạ? Không có gương Bát Quái bảo vệ, vạn nhất quái dị lại tìm đến chị thì sao?】
【Chử Diệc An: Chuyện này cậu cứ yên tâm, thầy Lục có một cái mệnh cách cực đỉnh, ở cạnh anh ấy còn an toàn hơn là đeo gương Bát Quái trên người nhiều.】
Sinh ra đã "ngậm thìa vàng" thì có thể muốn làm gì thì làm sao? Cứ thấy không đáng tin chút nào ấy. Chu Thiên Quảng còn định hỏi xem người quen này của Chử đại có đáng tin không, nhưng nghĩ đến tình cảm qua bao nhiêu vòng chơi của Chử đại với vị thầy Lục kia, một kẻ mới gia nhập đội như cậu thực sự không có tư cách để nói. Vạn nhất một câu nói làm mất lòng đồng đội cũ của Chử đại thì sao. Cân nhắc kỹ lưỡng, cậu quyết định im miệng: 【Vậy chị chú ý an toàn nhé. (Ảnh: Heo con chu mỏ)】
【Chử Diệc An: Biết rồi, cậu cũng đừng có tùy tiện ra ngoài.】
Chử Diệc An vừa nhắn tin xong cho Trư Thần, Lục Khanh Uyên đã bưng một ly trà vừa pha xong đưa cho cô. Cô nhận lấy ly trà nhấp một ngụm, vẫn thơm và ngọt như vậy, nhưng so với loại trước kia đã uống thì có chút khác biệt.
"Đây là trà Bạch Hào Ngân Châm loại ít năm tuổi." Lục Khanh Uyên ngồi đối diện cô, đẩy một đĩa bánh nhỏ đến trước mặt cô, "Dùng kèm với bánh lòng đỏ trứng là ngon nhất."
Thầy Lục vòng này đúng là biết hưởng thụ thật.
Chử Diệc An vừa uống loại trà chưa từng nghe tên, vừa ăn loại bánh mới ra lò, cảm thấy bóng ma bị dọa đêm qua đã được chữa lành đôi chút. Cô không nhịn được nhìn vào khóe miệng hơi nhếch lên và đôi mắt mang theo ý cười của Lục Khanh Uyên: "Thầy Lục, hôm nay trông anh có vẻ tâm trạng rất tốt nhỉ."
