Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 299: Khách Sạn Cây Hoè (17)

Cập nhật lúc: 29/01/2026 15:02

1, 2, 3...

Chử Diệc An căng thẳng đếm số bậc cầu thang.

Cô đi đến cầu thang giữa tầng 7 và tầng 6, cùng với khoảng cách đến tầng có thẻ phòng ngày càng xa, áp lực cũng ngày càng lớn.

"Đại Ni..."

Ngay khi Chử Diệc An đếm đến số "8", phía trên đột nhiên truyền đến giọng nói của Từ Minh Châu.

Giọng nói này nhẹ bẫng, vang lên trong buồng thang bộ trống trải tĩnh mịch có vẻ hơi quỷ dị.

Chử Diệc An ngẩng đầu nhìn Từ Minh Châu ở phía trên, bộ quần áo rộng hơn cơ thể hai số mặc trên người lùng thùng, trên khuôn mặt còn trắng bệch hơn lúc nãy mang theo sự sợ hãi và cầu xin: "Đại Ni, tôi đi cùng cậu nhé."

Trạng thái hiện tại của Từ Minh Châu rất tệ.

Chử Diệc An muốn từ chối, nhưng cô không nắm chắc có thể cưỡng ép bắt Từ Minh Châu đi lên, vì vậy chỉ đành nói khéo: "Thang máy thực ra an toàn hơn một chút, tôi khuyên cậu nên làm nhiệm vụ thang máy trước."

"Tôi không dám."

Giọng Từ Minh Châu mang theo tiếng khóc, dường như Chử Diệc An là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của cô ta: "Cầu xin cậu đấy Đại Ni, không có cậu tôi thực sự sẽ c.h.ế.t mất."

Nghe thấy lời này, Chử Diệc An không nhịn được nghiêm mặt sửa lại: "Minh Châu, vòng trò chơi này ai cũng không dựa vào được, chỉ có thể dựa vào chính mình. Nếu cậu đi theo tôi, một khi xảy ra nguy hiểm, tôi cũng sẽ chỉ ưu tiên bảo vệ bản thân."

Cô tưởng nói như vậy, Từ Minh Châu sẽ biết khó mà lui, không ngờ cô ta vẫn không thay đổi quyết định.

Miệng còn liên tục lẩm bẩm, người có thể cứu cô ta chỉ có mình cô.

Được thôi.

"Nếu cậu thực sự muốn đi theo tôi, tốt nhất hãy cách tôi một tầng cầu thang."

Khoảng cách này cô ta sẽ không làm ảnh hưởng đến cô, hơn nữa nếu xảy ra nguy hiểm, cô ta có thể quay lại tầng 8 nhanh hơn cô.

Đây là sự chiếu cố duy nhất của cô đối với cô ta.

Chử Diệc An nói xong sờ sờ chuỗi hạt Phật trên cổ tay phải, tiếp tục đi xuống.

9, 10, 11, 12!

Lại là một cầu thang an toàn.

Lần nữa xuống lầu thành công, nhưng lại không khiến cô vui vẻ chút nào. Nhìn từ tay vịn xuống giếng trời cầu thang, những bậc thang xoắn ốc cứ như vực sâu đang nuốt chửng mọi thứ.

Đột nhiên, đèn điện trong hành lang chớp tắt chập chờn.

Bóng tối nơi cầu thang cũng lắc lư như ma quỷ trong ánh đèn nhấp nháy, một tiếng bước chân cố tình đè thấp vang lên ngay lúc này.

Mí mắt Chử Diệc An giật liên hồi, một sự hoảng loạn khó hiểu dâng lên trong lòng.

Khoảnh khắc đó cô mạnh mẽ xoay người, phía sau thế mà lại có một người.

Là Từ Minh Châu!

Cô ta đang ở ngay sau lưng cô, vị trí chỉ cách nửa mét, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Chử Diệc An, ánh nhìn đó khiến đáy lòng người ta phát run.

Chử Diệc An mạnh mẽ lùi lại một bước: "Cậu làm cái gì vậy?"

Từ Minh Châu: "Tôi muốn ở gần cậu một chút."

"Cậu bị thần kinh à, trong hoàn cảnh này lại lặng lẽ xuất hiện sau lưng người khác."

Người tính tình tốt đến mấy, giờ phút này cũng nổi giận.

Chử Diệc An không kìm được cơn giận trong lòng, nhíu mày quát: "Bảo cậu đừng vỗ vai tôi, cậu không nghe; bảo cậu ở trên một tầng, cậu cũng không nghe. Cậu muốn c.h.ế.t thì đừng có kéo tôi theo, tôi có chỗ nào có lỗi với cậu hả?"

"Xin lỗi, xin lỗi."

Từ Minh Châu thấy Chử Diệc An tức giận, liên tục cúi người xin lỗi.

Dáng vẻ đó cứ như bị tẩu hỏa nhập ma vậy.

Nhưng Chử Diệc An không ăn chiêu này: "Đã cậu thích đi theo như vậy, thế thì đi trước đi."

Cô khoanh tay trước n.g.ự.c, nhường đường cầu thang đi xuống.

Nhưng Từ Minh Châu vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.

"Nhanh đi đi chứ." Chử Diệc An mất kiên nhẫn giục.

"Đại Ni, cậu đi trước đi. Tôi đi theo sau cậu."

Chử Diệc An nghe vậy liếc xéo cô ta một cái: "Đã muốn làm đàn em của người khác, không biết đàn em thì phải xung phong đi đầu, việc bẩn việc mệt việc nguy hiểm phải làm trước sao?"

Tuy nhiên Từ Minh Châu dường như không nghe ra sự châm biếm của người khác, miệng liên tục lầm bầm tự nói chuyện một mình.

"Cầu xin cậu đấy."

"Cậu cứ nghe tôi đi."

"Chỉ có cậu mới cứu được tôi thôi."

"Tôi không muốn c.h.ế.t, chỉ có cậu mới có thể cứu tôi..."

Tốc độ nói của cô ta ngày càng nhanh, trong giọng điệu dần mang theo một tia điên cuồng.

Chử Diệc An hiện tại rất căng thẳng. Cô cố gắng giữ ánh mắt bình thường, nhưng vẫn không kiềm chế được nhìn về phía chân trái bị khập khiễng của cô ta.

Chân trái của Từ Minh Châu gót chân hướng về phía trước, mũi chân hướng về phía sau.

Chân trái và chân phải tạo thành hình dạng quái dị, khiến người ta... lạnh sống lưng.

Lưng cô dựa vào tay vịn cầu thang, từng chút từng chút nhích người ra xa vị trí của Từ Minh Châu hơn một chút.

Ngay lúc này, Từ Minh Châu mạnh mẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt xung huyết nhìn chằm chằm vào Chử Diệc An, giọng nói thê lương ch.ói tai như ác quỷ: "Tôi bảo cậu cứu tôi, cậu cứu tôi thì làm sao nào?"

"A!"

"A —!"

Màng nhĩ Chử Diệc An đau nhói vì tiếng hét của cô ta, tuy nhiên lúc này cô chẳng màng đến tai nữa, xoay người chạy lên lầu.

Từ Minh Châu lúc này cũng đuổi theo, vươn bàn tay trắng bệch khô khốc như chân gà ra, dải ruy băng màu vàng trên tay phải phấp phới như lá cờ gọi hồn.

"Một cái thôi, chỉ một cái thôi."

"Để tôi vỗ thêm một cái nữa, là tôi không cần phải c.h.ế.t rồi."

"Cầu xin cậu cứu tôi với!"

"Đừng chạy mà —!"

Vỗ thêm một cái nữa?

Bả vai?!

Chử Diệc An nhớ lại ban ngày, Từ Minh Châu không hiểu sao lại vỗ vai mình hai cái, vì ở trong trò chơi quỷ dị nên cô khá kiêng kỵ, vô cùng phản cảm với hành động của Từ Minh Châu.

Nếu ban ngày bị cô ta vỗ trúng, chẳng lẽ ban ngày mình đã gặp bất trắc rồi sao?

Lưng Chử Diệc An toát mồ hôi lạnh, tốc độ chạy trốn cũng nhanh hơn.

Tuy nhiên Từ Minh Châu tuy đi khập khiễng nhưng tốc độ lại nhanh hơn người thường. Cô ta đuổi kịp Chử Diệc An, bàn tay khô khốc vỗ vào lưng Chử Diệc An.

Vừa lạnh vừa mạnh.

Cú vỗ đó như muốn đ.á.n.h bay hồn phách của cô.

"Đừng chạy mà!"

"Cứu tôi với!"

Giọng Từ Minh Châu đã biến thành tiếng khóc thê lương ch.ói tai, âm thanh đó khiến đầu cô đau như b.úa bổ, màng nhĩ như bị kim châm.

Chuỗi hạt trên cổ tay trở nên nóng rực, giúp Chử Diệc An dịu đi vài phần trong tình huống này, cũng giúp cô tránh được động tác vỗ vai lần thứ ba của Từ Minh Châu. Sau đó cô lấy ra Hộp Bách Bảo của mình, không khách khí ném mạnh về phía Từ Minh Châu.

Tấn công vật lý đối với ma quỷ, cô không cho rằng có tác dụng quá lớn.

Nhưng Từ Minh Châu dường như không chịu nổi cú đ.á.n.h này.

Cô ta bị Hộp Bách Bảo ném tới trực tiếp đập trúng, lăn lông lốc từ trên cầu thang xuống. Hộp Bách Bảo nặng hàng tấn gần như ép nát cơ thể cô ta thành thịt vụn, Từ Minh Châu ngã trong vũng m.á.u, đôi mắt mang theo sự oán hận nhìn về hướng Chử Diệc An.

Khiến người ta dựng tóc gáy!

Chử Diệc An không dám nhìn x.á.c c.h.ế.t của cô ta nữa, tay chân luống cuống bò về tầng lầu của mình. Nỗi sợ hãi tột độ này thách thức dây thần kinh của cô, cô dựa vào tường, toàn thân run rẩy.

Kinh khủng.

Thực sự quá kinh khủng.

Trong đầu Chử Diệc An toàn là ánh mắt không cam lòng của Từ Minh Châu sau khi c.h.ế.t, đặc biệt là cô ta c.h.ế.t ngay trong cầu thang bộ, điều này đối với Chử Diệc An - người vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ mà nói, chẳng khác nào đòn bạo kích gấp đôi.

Cô thực sự rất sợ.

Có một loại dự cảm và sợ hãi rằng vòng trò chơi này sẽ không hoàn thành được, sắp phải bỏ mạng tại đây.

Ngay lúc này, cửa một phòng ngủ ở tầng 8 mở ra.

Lục Khanh Uyên mặc đồ ngủ, tóc hơi rối nhìn ra bên ngoài, mang theo một tia mất kiên nhẫn vì bị làm phiền: "Bên ngoài ồn quá. Đêm hôm khuya khoắt không ngủ, đang làm cái gì vậy?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 300: Chương 299: Khách Sạn Cây Hoè (17) | MonkeyD