Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 317: Sinh Vật Biến Dị (3)
Cập nhật lúc: 29/01/2026 17:01
Hai người muốn xem lại một lần nữa để nghiên cứu, tuy nhiên đoạn video này chỉ dài vài giây, đã bị xóa vì nghi ngờ vi phạm quy định.
"Không sao đâu Chử đại, tôi vẫn còn đây."
Trư Thần chẳng thèm để tâm, nhấn mở một nhóm chat mới, bên trong có một đoạn video ngắn khác mà anh vừa lưu lại.
Trong một căn phòng đầy m.á.u, ống kính quét qua mặt đất thấy những bộ xương trắng xám và lông thú vật, ngay sau đó một bàn tay che ống kính lại, video đột ngột kết thúc.
Video chỉ dài mười lăm giây, nhưng lại đến từ thành phố này.
Ngay khi Chử Diệc An đang cân nhắc xem đoạn video này và trò chơi có mối liên hệ tất yếu nào không, thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Trư Thần mở cửa, ông chủ lộ ra vẻ mặt xin lỗi, "Ngại quá, người của Cục Vệ sinh đột nhiên muốn khử trùng môi trường xung quanh."
Ông ta vừa nói xong, một người mặc đồ bảo hộ tiến vào phòng xịt không ít t.h.u.ố.c nước. Cả căn phòng nồng nặc mùi t.h.u.ố.c diệt côn trùng, hun người đến mức không thể ở lại được.
Hai người buộc phải rời đi sớm.
Nhưng Chử Diệc An, người vốn định về thẳng nhà, lại dừng chân ở một siêu thị, đi thẳng đến khu vực đồ dùng sinh hoạt.
Trư Thần cứ ngõ là mình đã bỏ sót thứ gì đó vào hôm qua, không ngờ Chử Diệc An lại đi quét sạch t.h.u.ố.c diệt côn trùng trong siêu thị. Anh muộn màng nhận ra, vừa rồi người của Cục Vệ sinh đã phun một lượng lớn t.h.u.ố.c diệt côn trùng ở nơi công cộng.
Chỉ cần thấy một chút điềm báo là có thể lập tức phản ứng, không hổ là đại ca của anh.
Trư Thần thầm tán dương Chử Diệc An một trận trong lòng.
Khi hai người trở về đã là tám giờ tối. Trư Thần thắt tạp dề chuẩn bị nấu cơm, tuy nhiên nước từ vòi lại xảy ra vấn đề.
Trong dòng nước vốn trong vắt, lờ lững trôi một số hạt nhỏ màu đen.
Trư Thần dùng đũa gắp một ít lên, những hạt nhỏ này phồng lên như hạt vừng, ấn nhẹ một cái, bên trong vỡ ra tung tóe chất lỏng.
"Chử đại, mau đến xem đây là cái gì!"
Chử Diệc An nghe tiếng gọi trong bếp liền đi tới, "Hình như là trứng côn trùng."
Cô nghiên cứu một hồi lâu rồi nói.
Nghe vậy, Trư Thần lập tức cảm thấy hơi buồn nôn, đổ sạch toàn bộ số nước vừa hứng. Mà nước trong vòi sau đó thỉnh thoảng vẫn xuất hiện những quả trứng côn trùng nhỏ màu đen.
"Dùng nước khoáng nấu tạm chút mì là được."
Chử Diệc An nói nhanh, sau đó cầm điện thoại gọi cho người của nhà máy nước, "Alô, tôi muốn hỏi tại sao nước máy ở khu chung cư Hoành Thiên lại có tạp chất lạ? Các anh có thể đến xem không?"
Đối phương dường như đã xử lý rất nhiều việc tương tự, trả lời cực nhanh: "Xin lỗi, là hệ thống lọc nước của khu này gặp vấn đề, chúng tôi đang sửa chữa."
"Có phải xuất hiện trứng côn trùng màu đen không?" Chử Diệc An tiếp tục hỏi.
Nghe thấy lời cô, đối phương rõ ràng sững lại một chút, "Nguyên nhân cụ thể tạm thời chưa rõ, nhưng chắc là sẽ sớm giải quyết được thôi."
"Cho hỏi chỉ có khu nhà chúng tôi bị vấn đề này thôi sao?"
"Không phải. Phía khu phố cổ cũng có người phản ánh rồi."
"Được rồi, cảm ơn."
Chử Diệc An cúp máy, vừa lúc Trư Thần bưng mì ra. Cô nhìn Trư Thần, cầm lấy chiếc áo khoác đặt trên ghế sofa, "Đừng ăn vội, ra ngoài mua thêm ít đồ nữa."
Hai người cơm còn chưa kịp ăn đã đi ra ngoài, tiến thẳng vào siêu thị gần đó.
"Mua nước khoáng đóng chai, ngày sản xuất tốt nhất là sắp hết hạn."
Yêu cầu này của Chử Diệc An nghe có vẻ rất vô lý, cô chỉ vừa nghe thấy một chút manh mối đã chạy đến siêu thị mua một lượng lớn nước. Hành động này nếu là người khác nhìn vào chắc chắn là không thể hiểu nổi, nhưng ai bảo cô có nhiều tiền chứ.
Hai người đến siêu thị khuân rất nhiều thùng nước khoáng có ngày sản xuất từ lâu về. Khi về đến nhà, bát mì do Trư Thần dày công chuẩn bị đã đóng thành một khối.
Trư Thần đảm đang xắn tay áo lên nói: "Hay là để tôi làm lại phần khác nhé."
"Không cần."
Nhớ lại vòng trò chơi ở thế giới hạn hán, bánh sâu bọ còn phải ăn hằng ngày, làm gì có đồ tốt như mì đóng khối thế này.
Từ khi tham gia vào những trò chơi này, Chử Diệc An ngày càng biết trân trọng lương thực.
