Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 326: Sinh Vật Biến Dị (12)
Cập nhật lúc: 29/01/2026 17:03
Chử Diệc An lúc này dẫn theo Trư Thần trực tiếp xông vào khu vực sân bay đang đậu hàng chục chiếc máy bay.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của lũ gián khiến nơi này cũng không một bóng người.
Nhưng trong thông tin của phú nhị đại, chuyến máy bay cuối cùng sẽ cất cánh lúc 6 giờ chiều.
Nếu tin tức không có vấn đề, tiếp viên và cơ trưởng chắc chắn phải ở đây. Cho nên bây giờ bọn họ vẫn phải ẩn nấp, đợi đến 6 giờ xem chiếc máy bay nào sắp cất cánh.
Xe nhà lưu động đỗ sang một bên, họ trốn vào tòa nhà chờ gần đó.
Bên trong rất hỗn loạn.
Đại sảnh vắng lặng, một số nơi không có ánh đèn tối đen như mực. Sợ trong bóng tối có gián, bọn họ không dám chạy lung tung. Họ đợi ở một căn phòng nhỏ sát cửa sổ, nhìn thời gian có chút sốt ruột.
Khoảng ba bốn tiếng trôi qua, phía sau lại vang lên tiếng đạn và pháo. Lần này động tĩnh còn lớn hơn lần đầu, theo lời Trư Thần, anh thậm chí còn nghe thấy tiếng xích của xe bọc thép và xe tăng di chuyển.
Để nắm rõ tình hình, họ di chuyển vị trí, tìm lại một chiếc cửa sổ khác.
Đúng là đại đội quân đội.
Những người lính cầm s.ú.n.g mở đường và bọc hậu, ở giữa là những người sống sót chạy đến trong hai ngày qua. Đoàn xe ầm ầm lái vào sân bay, họ tiến gần máy bay, sau đó tổ chức cho thường dân và một bộ phận binh lính đi lên.
Chử Diệc An và Chu Thiên Quảng nhìn thấy cảnh này dưới lầu, lập tức có cảm giác như nhìn thấy ánh sáng hy vọng.
Hai người nhìn nhau một cái, sau đó chạy xuống dưới.
Tuy nhiên đúng lúc này, trên bầu trời vang lên tiếng vo vo. Lần này âm thanh còn lớn hơn trước, tiếng s.ú.n.g đạn dày đặc dưới lầu vang lên tạch tạch tạch.
Thế nhưng trong nháy mắt, hàng vạn con gián đã nhào về phía họ.
Giống như một đám mây đen lớn cuộn lấy những người này.
Chử Diệc An và Trư Thần sắp chạy đến cửa rồi, cô đột nhiên cảm thấy tình hình không ổn, túm lấy áo Trư Thần, quay lại căn phòng nhỏ vừa nãy trốn.
Cửa sổ ở đây vừa vặn có thể nhìn thấy bên ngoài.
Những quả pháo thông thường hoàn toàn không có tác dụng với lũ gián, họ lấy ra một loại v.ũ k.h.í có thể phun lửa.
Tấn công bằng lửa rất hiệu quả.
Nhưng dù bị thiêu thành than đen, cũng không thể lay chuyển quyết tâm tìm kiếm thức ăn của lũ gián. Chúng lao vào như thiêu thân lao vào lửa hết lớp này đến lớp khác, những binh lính phía dưới đột nhiên tản ra.
Cửa khoang máy bay đóng lại, bắt đầu di chuyển chậm rãi.
"Chử đại, máy bay sắp bay rồi!"
Chử Diệc An tất nhiên biết máy bay sắp bay, nhưng tình hình dưới này hiện tại, t.h.u.ố.c diệt côn trùng siêu cấp cũng không cầm cự được bao lâu. Xuống dưới là bị gián xử đẹp ngay.
"Đợi thêm chút nữa, chẳng phải vẫn còn một bộ phận người chưa lên sao."
Và trong số những người này, quân nhân vẫn chiếm đa số.
Họ có thể đưa nhiều người sống sót lên máy bay trước, chứng tỏ là đáng tin cậy. "Đợi thêm chút nữa."
Chử Diệc An liên tục nói hai lần "đợi thêm chút nữa", lời này không chỉ nói với Trư Thần, mà còn đang tự nhủ với bản thân. Cho dù trơ mắt nhìn máy bay bay đi, cũng tạm thời không thể ra ngoài.
Máy bay trên đường băng ngày càng nhanh.
Những người còn lại phía dưới dùng lửa mở một con đường, chạy điên cuồng về phía tòa nhà họ đang trốn.
Họ đã nghe thấy tiếng nổ s.ú.n.g và tiếng chạy dưới lầu, lũ côn trùng bên ngoài cũng theo vào rồi.
"Đóng cửa, mau đóng cửa!"
"Đi vào trong, đừng có chặn ở cửa!"
...
Chử Diệc An nghe tiếng bên ngoài, trong lòng có chút đổ mồ hôi. So với căn phòng nhỏ đầy khe hở này, độ kín của xe nhà lưu động tốt hơn nhiều.
Hơn nữa quá đông người rồi.
Gián sẽ vì đông người mà tìm đến đây.
Cô đang lo lắng về nguy hiểm lúc này, thì chiếc máy bay vừa cất cánh trên bầu trời đã rơi xuống.
Sau một tiếng nổ lớn, lửa và khói đen ngút trời.
Vụ nổ này không phải là vụ nổ đơn giản, mà là trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t sinh mạng của gần trăm người sống sót, cũng đ.á.n.h nát lòng tin thoát ra của những người đến sau.
Bên ngoài thậm chí im lặng mất một giây.
Ngay sau đó tiếng chiến đấu với lũ gián lại vang lên.
"Mẹ kiếp, tôi liều mạng với lũ quỷ quái các người!"
"C.h.ế.t hết đi cho tôi!"
Trong các loại tiếng gầm thét giận dữ, hỏa lực càng thêm mãnh liệt. Có người vác đại pháo b.ắ.n tan xác lũ gián và cả tường công trình, thậm chí vô tình làm hỏng cửa phòng nhỏ Chử Diệc An và Chu Thiên Quảng đang trốn.
"Tôi, tôi..."
Từ "đù" Chu Thiên Quảng không nói ra được, anh giơ hai tay quá đầu: "Bình tĩnh chút anh bạn, đồng loại đây."
Cũng không phải anh hèn. Chủ yếu là thêm một phát đại pháo nữa là không có chỗ trốn.
Tuy nhiên tấm bình phong bảo vệ của họ cũng mất rồi, mấy con gián bay về phía hai người.
Chử Diệc An thấy vậy nhanh nhẹn lấy t.h.u.ố.c diệt côn trùng ra, tay kia rút bật lửa từ trong túi. Trong khoảnh khắc xịt t.h.u.ố.c, bật lửa đặt phía dưới. Luồng sương mù ngay lập tức biến thành một quầng lửa, đặc biệt giống với màn xiếc phun lửa.
Kiến thức nhỏ trong đời sống: Bình xịt t.h.u.ố.c diệt côn trùng chủ yếu nhờ chất đẩy trong bình. Thành phần chính của chất đẩy là các chất dễ cháy như propan, butan... gặp lửa hở, thao tác tốt thì cháy, thao tác không tốt sẽ nổ.
Cho nên lượng lớn t.h.u.ố.c diệt côn trùng họ tích trữ nếu dùng riêng lẻ thì không được nữa, nhưng dùng làm chất trợ cháy thì hiệu quả rõ rệt.
Cô ném cho Trư Thần hai bình.
Mà lúc này quân đội vốn muốn trốn một chút, nhưng vì cầu thang bị phá hoại diện rộng nên buộc phải thay đổi quyết định.
"Những người còn sống chuẩn bị, theo sát đội tiên phong phía trước, mau đi thôi!"
Trong tiếng hét lớn của người lính, Chử Diệc An và Chu Thiên Quảng trà trộn vào cuối đội ngũ những người sống sót. Nhận thấy ngọn lửa phun ra từ v.ũ k.h.í trong tay các binh sĩ phía trước ngày càng nhỏ, khả năng cao là v.ũ k.h.í phun lửa của họ sắp hết rồi.
Chẳng trách vội vàng lên máy bay.
Chử Diệc An thấy đã có hai binh sĩ đổi v.ũ k.h.í phun lửa sang s.ú.n.g thông thường, cô ném cho mỗi người một bình t.h.u.ố.c diệt côn trùng.
Hai người này cầm lấy còn ngẩn ra một chút.
"Lúc xịt thì châm lửa, hiệu quả kém s.ú.n.g phun lửa một chút."
Phần lớn lũ gián bị g.i.ế.c sạch, trước khi có đàn gián khác đi qua, những người còn lại vẫn tạm thời an toàn. Binh lính phía trước dọn sạch lũ gián, bắt đầu ra hiệu cho những người sống sót lên máy bay.
Lần này rất thuận lợi, mọi người đều lên máy bay.
Ngồi lên máy bay, rất nhiều người sống sót vất vả lắm mới nhặt lại được một mạng không kìm được mà bật khóc. Nhưng những người còn lại không dám lơ là, cảnh tượng chiếc máy bay rơi vừa nãy họ vẫn còn nhớ như in.
Thế nhưng tin tốt chỉ thỉnh thoảng, tin xấu mới là trạng thái bình thường. Hiện tại có một vấn đề nghiêm trọng.
"Thiếu mất một phi công."
Vốn dĩ họ còn lại ba phi công, nhưng một người bị côn trùng gặm rồi, còn một người... bị gặm mất một nửa.
Viên sĩ quan phụ trách hỏi: "Một phi công không lái được sao?"
"Không được. Phi công nói cần một phi công phụ để điều khiển thiết bị gì đó."
Vấn đề xuất hiện rồi.
Những người sống sót thấy máy bay mãi không đi, vì lo lắng nên không nhịn được mà thúc giục: "Sao còn chưa đi nữa?"
Vừa dứt lời, chỉ nghe tiếng loa phát thanh trên máy bay vang lên.
"Hiện tại cần một người có kinh nghiệm bay đến phòng lái đảm nhận vị trí phi công phụ, ai biết lái máy bay?"
Rất rõ ràng, trong nhóm những người sống sót này không ai biết lái máy bay.
Mọi người đều quan sát trái phải, sự kỳ vọng trong mắt dần biến thành lo âu.
Ngay cả Chử Diệc An cũng không nhịn được mà che mặt, không ngờ tính toán trăm đường vẫn sót một đường.
Mà lúc này, một cậu thanh niên hơi mập, thân hình rung lên một cái, kiêu ngạo giơ tay lên: "Tôi biết!"
