Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 450: Màn Sương Kịch Độc (13)

Cập nhật lúc: 04/02/2026 04:02

"Vậy sao? Các người cũng quá tự tin vào bản thân rồi đấy."

Lý Đức vừa nãy còn tỏ vẻ sợ hãi, giờ đột nhiên lộ ra nụ cười đắc ý: "Các người chẳng lẽ chưa nghe qua câu 'phản diện c.h.ế.t vì nói nhiều' sao? Xem lại thứ trong tay các người đang cầm là cái gì đi."

Nghe vậy, Chử Diệc An và Lục Khanh Uyên theo bản năng nhìn xuống tay mình. Khẩu s.ú.n.g lục ban nãy giờ đã biến thành một cành cây và một cái đùi gà.

Cái Chử Diệc An cầm chính là cái đùi gà, mà còn là đùi gà hỏng.

Vũ khí mà Lý Đức "xoay" (搓) ra không phải tự nhiên sinh ra, mà là đoạt lấy từ nơi khác. Hắn đã thử nghiệm, v.ũ k.h.í càng gần thì càng dễ bị hắn đoạt lấy. Vì vậy, hiện tại chính là sân nhà của hắn.

Lý Đức cười gằn, nổ s.ú.n.g về hướng lờ mờ có bóng người. Không trúng người, nhưng lại trúng bình oxy của Lục Khanh Uyên. Bình oxy bắt đầu rò rỉ khí, kim đồng hồ áp suất tụt nhanh về vạch đỏ.

Chử Diệc An nghe tiếng khí xì ra liền lom khom chạy nhanh tới, kéo Lục Khanh Uyên vào một tòa nhà gần đó. Sau khi hít sâu một hơi, cô nhường mặt nạ oxy cho anh thở. Ngay sau đó, Chử Diệc An định lấy Hộp bách bảo ra. Nhưng Lý Đức không cho họ cơ hội, hắn đã đuổi sát phía sau.

Đạn găm vào Hộp bách bảo, tóe lên những tia lửa kim loại. Chử Diệc An dùng Hộp bách bảo phiên bản phóng to chặn đứng lối cầu thang, kéo Lục Khanh Uyên chạy lên tầng cao chưa có khí độc. Ở nơi không có khí độc, cô thở dốc vài hơi.

"Hiện tại chỉ có hắn có s.ú.n.g, chúng ta đấu tay đôi bình thường không lại hắn đâu. Nhưng cái bình oxy kia đã cho em cảm hứng, chúng ta sẽ dụ hắn đến chỗ khác, rồi làm hỏng bình oxy của hắn."

Chử Diệc An vừa dứt lời, tiếng bước chân của Lý Đức đã vang lên từ cầu thang. Hai người nhìn nhau, rồi nhảy ra từ cửa sổ xuống mái nhà bên dưới. Họ nhanh ch.óng ẩn nấp vào trong kiến trúc, chỉ nghe tiếng đạn găm ngay cạnh chân, găm trên mái ngói, thậm chí lướt qua da đầu, khiến người ta thon thót lo sợ.

Cho đến khi họ trốn vào căn phòng đầy khí độc.

"Để tôi đi phá bình oxy của hắn, em trốn cho kỹ." Lục Khanh Uyên lấy mặt nạ oxy hít một hơi thật sâu, rồi nhét Chử Diệc An vào tủ quần áo gần đó rồi rời đi. Tiếng bước chân của người thứ ba vang lên, đạn của Lý Đức xả loạn xạ trong phòng như không mất tiền mua.

Trong làn khí độc không nhìn rõ người, chỉ có thể nghe tiếng động để đoán vị trí. Chử Diệc An nghe thấy họ chạy xuống lầu. Lục Khanh Uyên bảo cô ở lại đây, nhưng cô không thể để anh tay không đối đầu với kẻ địch vũ trang đầy đủ được. Cô tìm thấy một chiếc áo khoác màu vàng trong tủ khoác lên người, rồi mò vào bếp lấy một con d.a.o phay, nhẹ chân đi theo.

Chiếc áo vàng giúp cô dễ dàng ngụy trang trong làn khí màu vàng. Hai bóng đen dưới lầu tuy không rõ là ai, nhưng kẻ nổ s.ú.n.g chắc chắn là Lý Đức. Chử Diệc An lén lút vòng ra sau lưng Lý Đức, tay nắm c.h.ặ.t con d.a.o phay, canh thời cơ c.h.é.m mạnh một nhát vào lưng... chính xác là vào bình oxy sau lưng hắn.

Mẹ kiếp, lưỡi d.a.o mẻ luôn rồi. Lý Đức giật mình kinh hãi, xoay người nổ s.ú.n.g về phía Chử Diệc An.

Chử Diệc An nằm rạp xuống đất, trên sàn toàn là s.ú.n.g hết đạn mà Lý Đức vứt bỏ và một thứ bằng nhựa... Trượng phép Ma Tiên?

Hóa ra "Sóng quang động cảm" của Chu Thiên Quảng cũng bị hắn xoay đi mất. Chử Diệc An cầm lấy cây trượng phép trông có vẻ nực cười đó, chĩa về phía kẻ phía trên. Giây tiếp theo, tiếng nhạc vang lên, Lý Đức kinh hoàng nhận ra mình từ một sát thủ m.á.u lạnh biến thành một "dancer" động cảm cứ nghe nhạc là nhảy.

Nhạc mới chỉ ở đoạn dạo đầu. Một bóng người đã áp sát hắn. Lục Khanh Uyên chộp lấy đầu hắn, rồi vặn mạnh một cái. Lý Đức đã c.h.ế.t.

Chử Diệc An vội vàng tiến lại cho Lục Khanh Uyên hít vài hơi oxy, rồi bận rộn tháo bình oxy của Lý Đức ra để đeo cho anh.

"Chử Diệc An."

"Dạ?"

Cô vừa ngẩng đầu lên, mặt nạ oxy trên mặt đã bị gỡ xuống. Lục Khanh Uyên c.ắ.n lấy đôi môi cô, nụ hôn nồng cháy như đang xả hết mọi cảm xúc kìm nén. Không thể hô hấp. Chỉ có sự quấn quýt của đầu lưỡi trong sự ngạt thở. Giữa môi trường đầy khí độc này, Chử Diệc An vừa kinh vừa sợ.

May mà nụ hôn nhanh ch.óng kết thúc, cô cầm mặt nạ oxy thở hồng hộc, bực nhất là vẫn phải chia mặt nạ cho anh dùng chung: "Anh làm thế này là quá loạn rồi!"

Lục Khanh Uyên không phủ nhận: "Vậy thì sao? Muốn tôi chịu trách nhiệm với em à?"

"Cái đó... thôi khỏi đi."

Chử Diệc An thu bình oxy của Lý Đức lại, lấy ra một bình oxy hoàn toàn mới cho Lục Khanh Uyên. Khí độc đã che giấu gương mặt đỏ bừng của cô lúc này, cô nhìn đống v.ũ k.h.í Lý Đức để lại để đ.á.n.h lạc hướng chú ý: "Mấy thứ này tính sao đây?"

Dù cô có Hộp bách bảo, nhưng sau khi chứa bình oxy và vật tư thiết yếu, không gian cũng chẳng còn bao nhiêu. Đống v.ũ k.h.í này lại không có đạn, khá chiếm diện tích. Vứt bừa bãi ở đây cũng rắc rối, vạn nhất lại có một đội có bình oxy đi qua, mà họ lại có đạn nhưng thiếu s.ú.n.g thì sao? Tuy xác suất nhỏ nhưng chi tiết quyết định thành bại. Không nên tự đào hố cho mình.

"Để tôi xem cái nào đáng giữ, còn lại tháo rời rồi vứt xuống cống."

Hai người mất nửa tiếng để xử lý đống đồ ở đây, rồi mệt mỏi quay lại chỗ cũ tìm Chu Thiên Quảng. Chính xác là đi nhặt xác cho Trư Thần. Lúc hai người bỏ chạy, họ nghe rõ mồn một Lý Đức đã tặng cho Chu Thiên Quảng một phát đạn. Dù Lý Đức có là bậc thầy b.ắ.n trượt đi chăng nữa, thì với khoảng cách gần như vậy, Chu Thiên Quảng cũng không thể thoát được.

Họ chuẩn bị đi nhặt xác, không ngờ xung quanh chỉ có t.h.i t.h.ể của đám đàn em Lý Đức.

"Chu Thiên Quảng?"

Chử Diệc An vừa gọi một tiếng, Chu Thiên Quảng đã nước mắt nước mũi giàn giụa từ một góc chạy ra: "Chử Đại, em biết ngay hai người không sao mà. Lúc nãy dọa c.h.ế.t em rồi, thằng cha đó trực tiếp b.ắ.n một phát vào n.g.ự.c em, em cứ tưởng mình phải 'ngỏm' sớm rồi chứ."

"Đúng thế, sao em lại không ngỏm?"

Chu Thiên Quảng móc từ túi ra một chiếc mỏ lết sắt có găm một viên đạn: "Cây 'Sóng quang động cảm' em để trong túi biến thành cái mỏ lết này, cứu em một mạng đấy."

Lúc đó cậu cũng chẳng cần biết mình c.h.ế.t hay chưa, cứ thế đổ rầm xuống đất. Sự nhanh trí (may mắn) đã cứu cậu một mạng.

Chử Diệc An: "..." Không phải nhanh trí, đó là vận may. Lý Đức xoay v.ũ k.h.í, đoạt lấy cây trượng phép của cậu, để lại cái mỏ lết vừa khéo chặn được viên đạn. Cái vận may làm người khác phải đỏ mắt này của Chu Thiên Quảng khiến người ta nghi ngờ cậu là con đẻ của trò chơi Hắc Vụ.

"Ồ đúng rồi, tranh thủ lúc xung quanh không có ai, em đã thu gom hết v.ũ k.h.í và bình oxy của đám kia rồi." Gương mặt Chu Thiên Quảng sau lớp mặt nạ oxy như đang nói: Mọi người mau khen em đi.

Chử Diệc An nghe đến chữ v.ũ k.h.í mà muốn lú luôn. Nhưng để phòng những v.ũ k.h.í này rơi vào tay kẻ khác, họ vẫn phải dọn dẹp...

Ngày thứ 7 của trò chơi.

Nhóm Chử Diệc An tìm được một ngôi nhà cao hơn, lặng lẽ dọn vào. Những kẻ gai góc nhất xung quanh đều đã bị giải quyết, với số vật tư và v.ũ k.h.í dự trữ hiện tại, họ coi như là đại ca của khu vực này.

Ngày thứ 8.

Ngày mở hộp mù. Lần thứ ba mở hộp, không có năng lực Tứ phúc hỗ trợ, Lão Hộp Bách Bảo bắt đầu bay bổng theo ý mình.

【Chiếc áo ba lỗ năm 82.】

【Ghi chú: Sẽ bị thu hồi sau khi kết thúc trò chơi】

【Tiếng lòng của vật phẩm tốt: Một cụ già 80 tuổi đang đứng ngoài ban công c.h.ử.i rủa ầm ĩ, giới trẻ bây giờ biến thái thật, đến cái áo ba lỗ ông mặc mấy chục năm cũng đi trộm cho được.】

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 451: Chương 450: Màn Sương Kịch Độc (13) | MonkeyD