Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 54: Siêu Mốc (18)

Cập nhật lúc: 21/01/2026 10:01

Trên đường cao tốc, một chiếc xe thể thao cực kỳ sành điệu đang lao vun v.út. Ưu Triệt một tay nắm vô lăng, đeo một chiếc kính râm nhặt được trên đường, cảm thấy mình là người ngầu nhất con đường này.

Chử Diệc An ngồi ở ghế phụ, vùi đầu sắp xếp bản đồ.

Giữa thành phố họ đang ở và thành phố X còn cách nhau một tỉnh, ở giữa là vô số thành phố khác. Cô mượn định vị trên điện thoại vẽ ra ba lộ trình đến thành phố X, nếu không nghỉ ngơi, thay phiên nhau đi đường suốt 24 giờ thì nhanh nhất mất 2 ngày 15 giờ, chậm nhất là 3 ngày 6 giờ.

Trải qua hai vòng chơi trước đều biết, đi càng nhanh thì điểm tích lũy nhận được càng nhiều. Đương nhiên phải chọn con đường nhanh nhất.

Ưu Triệt đã lái xe suốt cả buổi chiều, họ đã đi ngang qua ba thành phố. Trên đường số người lái xe ít đến t.h.ả.m hại, thỉnh thoảng có người muốn chặn xe, hắn cũng chỉ đạp lút ga phóng qua.

Lộ trình diễn ra rất thuận lợi, sự thuận lợi này kéo dài cho đến 48 giờ sau ——

Năng lực "Nhà sản xuất xe" của Ưu Triệt cập nhật, và rồi họ nhận được một chiếc... máy cày hoàn toàn mới.

Chử Diệc An không dám chắc chắn. Cô đi đi lại lại quanh chiếc máy cày mấy vòng, cuối cùng mới buộc phải thừa nhận, đây đúng thực sự là một chiếc máy cày!

"Ờ thì... mở hộp mù mà, có cái tốt thì nhất định sẽ có cái xấu." Ưu Triệt tìm lý do bào chữa cho chiếc máy cày mình vừa làm ra.

Máy cày thì cũng là xe, thứ này đi được là được. Chử Diệc An chỉ chê bai một chút xíu rồi cuối cùng vẫn ngồi lên, dựa vào khả năng tự học thành tài, cô định thỏa sức vẫy vùng trên con đường cao tốc giới hạn tốc độ 120km/h này... nhưng vẫy không nổi.

Tiếng động cơ xe rất lớn, nhưng tốc độ lại cực chậm.

Cảm giác dính ghế cực độ như chiếc Aston Martin lúc nãy thì đừng có mơ, tốc độ của nó cùng lắm chỉ ngang ngửa với một chiếc xe đạp điện hai bánh.

Chưa kể là...

Tiếng máy cày nổ đì đùng như nhạc nền, Chử Diệc An một tay vịn vô lăng nhìn sang Ưu Triệt, "Với tốc độ này, đừng hòng đến được thành phố X trong ngày hôm nay."

"... Chậm chút cũng tốt, cuộc sống đôi khi cũng nên chậm lại." Ưu Triệt gượng gạo tiếp lời.

Chử Diệc An ngoảnh đầu nhìn hắn, chân thành đưa ra lời khuyên, "Cuộc sống muốn chậm lại sao, hay là cậu xuống xe đi bộ đi?"

Làm sao mà cô có thể dùng khuôn mặt vô hại như vậy để nói ra những lời tuyệt tình đến thế chứ?

Ưu Triệt cười giả lả, "Đại gia Chử đừng có nghiêm túc quá mà, tôi chỉ nói đùa thôi."

Nếu năng lực đủ mạnh, hắn sẵn sàng vác luôn chiếc máy cày này chạy đến khu sinh tồn. Dù sao hắn cũng là người chưa từng vượt qua vòng nào trong hai vòng trước, điểm tích lũy hiện tại bằng 0, nhìn thấy vòng này có xác suất vượt ải lớn nhất, ai mà chẳng muốn sống tiếp cơ chứ!

Thế nhưng họa vô đơn chí, họ lái chưa được bao lâu, đầu xe máy cày đã bốc khói đen. Khói đặc cuồn cuộn khiến mặt Chử Diệc An bị hun đen nhẻm.

Hai người buộc phải xuống xe, tháo nắp máy cày ra xem bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Tuy nhiên...

"Cậu biết sửa máy cày không?" Chử Diệc An cầm tua vít nhìn Ưu Triệt.

Ưu Triệt ôm nắp động cơ, đôi mắt vô tội nhìn Chử Diệc An, "Tôi tưởng cô biết."

Xong đời. Đừng nói là hôm nay không đến được, có khi ngày kia cũng chẳng đến nơi.

Ngày thứ mười ba của trò chơi, họ đi bộ ba tiếng đồng hồ dưới cơn mưa phùn trên đường cao tốc, cuối cùng mới vào được trong thành phố.

Cả hai đều ướt sũng, gió thổi qua lạnh buốt cả người. Tóc bết lại từng lọn dính trên mặt, môi trắng bệch, trông chẳng khác gì dân tị nạn.

Vừa vào trong thành phố đã có người âm thầm quan sát họ. Những người này trốn trong các tòa nhà cao tầng, nấp trong các cửa hàng, thậm chí mai phục trong những chiếc xe ven đường, vào khoảnh khắc họ bước vào đã bị đám người đó săm soi từ đầu đến chân không biết bao nhiêu lần.

Dáng vẻ t.h.ả.m hại, không có ba lô. Chắc hẳn là hai con "cừu gầy" trên người không có nổi một mẩu bánh quy. Những người như vậy không có giá trị để cướp bóc. Hiện tại thức ăn ngày càng ít, con người đã bị ép đến mức phải ăn cả thực phẩm mốc. Những kẻ may mắn còn sống chỉ muốn vận động ít nhất có thể, đi cướp những hạng người này thì số thức ăn lấy được có khi còn không bù nổi năng lượng họ đã tiêu tốn.

Chử Diệc An trước đó vì "lộ giàu" mà rước họa vào thân, giờ lại nhờ dáng vẻ t.h.ả.m hại mà thoát được một kiếp. Các cửa hàng ven đường đều mở toang, bên trong là một đống hỗn độn, hàng hóa vương vãi khắp sàn.

Họ tìm thấy một cửa hàng quần áo, quần áo bên trong bị vứt lung tung dưới đất, quầy thu ngân bị đập nát bét. Hai người tùy tiện tìm một bộ quần áo sạch sẽ phù hợp trong đống đồ để thay, sau đó lau khô mái tóc ướt nhẹp.

Lạnh. Lúc nãy thực sự là lạnh thấu xương. Chử Diệc An nhảy lên nhảy xuống mấy cái, cơ thể mới ấm dần lên.

"Đại gia Chử, giờ chúng ta làm gì?" Ưu Triệt cũng đã hồi phục lại hỏi.

"Tìm một nơi an toàn nghỉ ngơi chút đã, đợi đến tối ra ngoài tìm chiếc xe nào còn lái được."

Hai người đi vòng quanh thành phố một lát, rồi nhắm trúng một tòa nhà văn phòng nhỏ. Họ chỉ cần nghỉ ngơi ngắn hạn, nên những kiến trúc không người là lựa chọn tốt nhất. Nạn đói đã bắt đầu lâu như vậy, tòa nhà văn phòng chắc chắn là nơi ít bị người ta chọn làm chỗ ở nhất.

Cả hai cùng rà soát một lượt tòa nhà, ngoại trừ hai cái xác thì đúng là chẳng còn gì khác. Sau đó họ dọn dẹp một khoảng trống, dùng giấy tờ văn phòng làm củi đốt một đống lửa dưới đất.

Chử Diệc An lấy Rương Bách Bảo của mình ra, lấy từ bên trong ra chiếc hộp thiếc đựng lương khô và hai gói mì tôm. Cô đưa chúng cho Ưu Triệt, "Cậu ở đây nấu đồ ăn đi, tôi đi giải quyết nỗi buồn một lát."

Nói đoạn, cô đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh, "rầm" một cái đóng cửa lại.

Có thực sự là đi vệ sinh không? Đương nhiên là không, là kỹ năng "Vô trung sinh hữu" của Rương Bách Bảo đã có hiệu lực!

Cả ngày hôm nay Ưu Triệt đều ở bên cạnh, cô đương nhiên không có cơ hội rút thưởng. Bây giờ cuối cùng cũng có dịp, Chử Diệc An lấy Rương Bách Bảo ra, trước khi mở cô thành tâm cầu nguyện một hồi rồi mới đưa tay vào trong.

【Một quả táo chua chua ngọt ngọt】

【Ghi chú: Sẽ bị thu hồi sau khi vòng trò chơi này kết thúc.】

【Tiếng lòng của vật phẩm: Suýt chút nữa thì quên mất họ sắp đến mức lương khô cũng chẳng có mà gặm rồi, ước chừng đến hạt táo cũng chẳng thu hồi nổi đâu.】

Chử Diệc An nhìn nội dung tiếng lòng của vật phẩm, cảm thấy cái nhận xét này ngày càng mang hơi hướng x.úc p.hạ.m nhân phẩm. Một người có nhân cách kiện toàn, tự tôn tự trọng như cô mà lại để một đồ vật sỉ nhục thế sao?

Hừ! Được thôi. Miễn là Rương Bách Bảo chịu cho món đồ hữu ích, cô có thể vứt bỏ liêm sỉ mà gọi nó là ông nội cũng được.

Hơn nữa từ đầu trò chơi đến giờ, cô không hề tích trữ trái cây. Lần cuối cùng được ăn trái cây là khi nào nhỉ? Hình như là ngày thứ hai khi trò chơi mới bắt đầu. Những thứ trước đây tầm thường dễ kiếm bỗng chốc biến mất, một chút ít còn sót lại trở nên vô cùng quý giá, và chỉ cần để qua một ngày, quả táo sẽ mọc đầy nấm mốc.

Chử Diệc An đi ra ngoài, mang theo cả quả táo.

Ưu Triệt vào khoảnh khắc nhìn thấy quả táo, cả người sướng đến mức suýt nhảy dựng lên. Hắn nhìn chằm chằm quả táo không ngừng nuốt nước miếng, "Đại gia Chử, bác đào đâu ra thứ này thế, đỉnh quá đi mất!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.