Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 548: Thế Giới Sát Lục (15)
Cập nhật lúc: 06/02/2026 12:02
Mọi người đều không muốn làm việc, vì ngay cả khi không làm việc họ vẫn có cuộc sống khá ổn. Không phải công việc nào cũng có thể thay thế được, mà người sẵn lòng làm việc thì ngày càng ít. Nếu cưỡng ép người khác làm việc, người lao động sẽ nảy sinh oán hận mãnh liệt và cố tình làm hỏng việc.
Vậy nếu hủy bỏ chính sách trước đó thì sao? Thế thì sẽ có một lượng khổng lồ những người thất nghiệp vì không tìm được việc làm, không có nguồn thu nhập mà không sống nổi. Những người này sẽ trở thành nhân tố bất ổn, tỉ lệ tội phạm sẽ leo thang đến một con số kinh hoàng.
Cho đến năm thứ mười ba. Vấn đề ngày càng lớn, đã đạt đến mức không còn biện pháp nào giải quyết được, một chiếc siêu máy tính vạn năng ra đời. Bài toán khó của thế giới này đã được tính toán vô số lần. Và rồi nhận được cái này —— Kế hoạch Sát lục.
Việc các chức nghiệp giả g.i.ế.c hại các vô chức nghiệp giả, thứ nhất là để dọn dẹp bớt gánh nặng xã hội quá tải, thứ hai là để giải tỏa những oán hận tích tụ trong công việc của họ. Phương thức hành vi kiểu động vật này ban đầu bị phản đối kịch liệt. Nhưng sau khi buộc phải triển khai thử nghiệm, người ta phát hiện hiệu quả tốt chưa từng thấy.
Xã hội bắt đầu ổn định, chức nghiệp giả bắt đầu toàn tâm toàn ý vào công việc. Người bình thường tận hưởng cuộc sống, chỉ là vào một thời điểm nhất định sẽ trở thành đối tượng bị sát lục. Dĩ nhiên còn có sự kiểm soát dữ liệu dân số chuyên biệt, siêu máy tính khống chế dân số trong một phạm vi nhất định. Và thế là một cấu trúc xã hội bệnh thái nhưng ổn định đã xuất hiện như vậy!
Các chức nghiệp giả đều biết không có việc làm sẽ trở thành những người bình thường bị người ta đ.â.m c.h.é.m, họ lúc nào cũng "nội quyển" cạnh tranh gắt gao. Mà cái áp lực cạnh tranh này lại biến thành oán hận, khiến họ có thể vung đao dứt khoát vào những người mà họ từng phục vụ trong thời kỳ sát lục.
Ngày thứ tư của trò chơi.
Lại đến lượt mở hộp mù, Chử Diệc An một lần nữa rất dứt khoát chọn ước nguyện. Và rồi cô nhận được một cuốn sổ —— 《Sách xanh phát triển nhân loại năm 3033 (Bản sửa đổi)》.
Trên đó viết cực kỳ thẳng thắn và chi tiết về xây dựng xã hội, cương lĩnh và chương trình. Làm người ta ngay lập tức hiểu ra, mọi sự cố xảy ra ở thế giới này không phải âm mưu dương mưu gì, cũng chẳng phải người ngoài hành tinh xâm lược hay có chủng loài thần bí nào đang đùa giỡn họ. Chỉ đơn giản là vì xã hội loài người đã phát triển đến mức này rồi.
Vừa hay phát triển đến mức này, mà những nhà hoạch định chính sách giỏi đưa ra kế hoạch cũng hết cách, nên đành buông xuôi. Chính là trùng hợp như vậy đấy. Chỉ là trên con đường phát triển đã đi vào ngã rẽ, lúc cần điều chỉnh lại không điều chỉnh ngay, cứ thế đ.â.m đầu vào ngõ cụt... đi chệch hướng rồi. Không điều chỉnh lại được nữa.
Chử Diệc An không ngờ, logic của vòng chơi này lại được khớp lại một cách kỳ lạ như thế. Ban đầu cô cứ ngỡ vòng này chỉ đơn thuần là g.i.ế.c ch.óc để g.i.ế.c ch.óc.
"Nhưng biết những thứ này thì có ích gì? Chúng ta muốn thông quan trò chơi, chẳng phải chỉ có cách thoát khỏi phạm vi bị truy sát, hoặc sinh tồn trong thế giới sát lục mười ngày sao?" Trong mắt Ưu Triệt, hiện giờ đã là ngày thứ tư của trò chơi rồi.
Chẳng mấy chốc thời gian sẽ trôi qua một nửa, và họ đã tìm ra quy luật g.i.ế.c người của những kẻ sát nhân này, khả năng sống sót là cực lớn. Dĩ nhiên, nếu tìm được khu vực an toàn ở đâu thì càng tốt.
"Thực ra tin tức này khá hữu dụng đấy." So với sự thực dụng và chủ nghĩa hiện thực của Ưu Triệt, Chu Thiên Quảng lại thiên về hướng lý tưởng hóa hơn một chút, "Vì chúng ta đã biết nguyên nhân rồi, vậy liệu có thể nghĩ cách gì để phế bỏ cái chính sách này không?"
"Đến những kẻ cầm quyền ở đây còn chẳng phế bỏ nổi, chỉ dựa vào mấy đứa chúng ta sao?" Ưu Triệt lắc đầu, cậu không nghĩ họ đủ thực lực làm việc đó. Thay vì mơ mộng viển vông trong sáu ngày để uốn nắn lại một xã hội dị dạng đã phát triển bốn mươi năm, chi bằng đi tìm khu an toàn còn có khả năng thành công hơn.
"Cũng không hẳn là không thể, người chơi đâu chỉ có mấy đứa mình. Nếu dựa vào mạng lưới internet hiện tại để phát tán thông tin, với sự cộng hưởng của hơn một tỷ người chơi và các NPC mang thân phận người bình thường, sức mạnh này là rất lớn đấy."
Trong trò chơi, các người chơi vừa là quan hệ cạnh tranh, vừa là quan hệ hợp tác. Tín điều là có lỗ thì bắt đứa khác chịu, có hời thì mình hưởng, nhưng nếu có cơ hội hợp tác để chiến thắng, ai cũng sẵn lòng góp một tay.
"Gặp chuyện đừng vội hạ kết luận, chúng ta có thể đăng một dòng trạng thái lên Moments trước đã." Chử Diệc An nói đoạn liền lấy điện thoại của mình ra. Cô nghiêm túc biên tập một đoạn văn, rồi tìm đến nền tảng mạng xã hội có lưu lượng tốt nhất hiện nay để phát đi thông tin này.
Và rồi... "Ơ? Bị chặn rồi?"
Chử Diệc An hơi bất ngờ, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng hợp tình hợp lý. Chính sách này triển khai bao nhiêu năm nay, không thể không có người biết. Phong tỏa thông tin liên quan, chặn đứng bất kỳ manh mối nào có thể cho người bình thường biết sự thật thông qua từ khóa, đây là thao tác cơ bản rồi.
"Chậc, tiếc thật đấy." Nếu có kênh để phát đi thì tốt biết mấy.
Tiếc là thực tế họ không có kênh nào cả, không những thế, trong xe van ngoại trừ Chử Diệc An và Chu Thiên Quảng ra, chuông điện thoại của năm người còn lại lần lượt vang lên.
【Chúc mừng bạn, đã phát hiện bản chất của thế giới này là một cuộc ngược sát.】
【Có 89 kẻ sát nhân...】
【Có 113 kẻ sát nhân...】
【Có 98 kẻ sát nhân...】
【Có 16 kẻ sát nhân...】
【Có 68 kẻ sát nhân...】
【Có 46 kẻ sát nhân đã thực hiện đ.á.n.h dấu bạn trong thời gian an toàn, kẻ sát nhân có thể tấn công bạn ở bất kỳ địa điểm nào.】
Nhóm Giải Yến tất cả mọi người đều nhận được tin nhắn. Trong đó một anh chàng chuyên thu thập tình báo có số kẻ sát nhân đ.á.n.h dấu nhiều nhất, Lý Tư ít nhất. Ưu Triệt có 68 kẻ sát nhân. Giải Yến là 89 kẻ.
Lý Tư nãy giờ vẫn im lặng bỗng hỏi: "Kẻ sát nhân này chính là loại mọc xúc tu kim loại sau lưng lúc nãy đúng không?"
"Đúng vậy." Chử Diệc An gật đầu. Mà lúc đó chỉ có duy nhất một tên Bruce thôi mà suýt chút nữa đã làm cả đội tiêu đời rồi.
"Ồ, vậy thì giờ tốt nhất chúng ta nên chia nhau ra hành động." Lý Tư bẩm sinh nhạy cảm với con số, vừa nhận được tin nhắn đã nhận ra vấn đề. Nếu họ không tách ra, số kẻ truy sát họ sẽ là tổng số kẻ truy sát của tất cả mọi người cộng lại.
"Tách thôi." Chử Diệc An và Giải Yến luôn là những người đưa ra quyết định dứt khoát nhất.
Nhưng chi tiết thì vẫn cần bàn bạc. "Chạy một mình à?"
"Một mình thì không có người hỗ trợ, ý tôi là đi hai người."
"Được, vậy tôi và Trư Thần một nhóm. Giải ca, người trong đội anh thì anh tự thu xếp nhé."
Chử Diệc An nói quá nhanh, quá tự nhiên, Giải Yến thậm chí chưa kịp nói mình sẽ đi cùng cô. Nhưng không sao, anh sẽ chơi bài ngửa.
"Tiểu Chử, ý anh là..."
Lời chưa dứt, đột nhiên chiếc xe bị trượt bánh, vặn vẹo rồi lao nhanh tông vào lề đường.
Họ bị tấn công rồi! Kẻ sát nhân đã đuổi kịp họ. Chiếc xe van đ.â.m sầm vào cột điện phía trước, toàn bộ đầu xe bị bẹp rúm. Đồng thời, họ nghe thấy tiếng xé gió của v.ũ k.h.í ma sát với không khí. Phản ứng của mọi người là: Chạy!
Cửa xe bị đẩy mạnh ra, mọi người tranh nhau nhảy xuống xe. Chử Diệc An ngoái đầu nhìn lại, thấy Chu Thiên Quảng dường như vẫn chưa theo kịp: "Trư Thần!"
