Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 676: Tân Thế Giới Quay Lại (29)
Cập nhật lúc: 12/02/2026 00:02
"Vậy làm sao trà trộn vào?" Bạch Tư Niên cạn lời: "Cô không nghĩ việc tiếp cận Bộ trưởng năm bộ lớn cũng đơn giản như tiếp cận bà bán bánh rán lề đường đấy chứ?"
"Anh cứ qua đây đã, mấy vấn đề nhỏ này chúng ta có thể bàn bạc kỹ sau." Chử Diệc An định bụng như vậy, cứ lừa người qua đây đã rồi tính.
Tiếc là Bạch Tư Niên không mắc bẫy.
"Tiểu Chử Chử, việc này anh Bạch có thể giúp. Nhưng trong thù lao cô đưa ra, không có phần nào dành cho việc anh Bạch phải mạo hiểm cả." Bạch Tư Niên kẻ này đúng là ngày càng tinh ranh.
"Anh yên tâm, sẽ không để anh phải mạo hiểm đâu." Chử Diệc An vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Tất cả mọi thứ em sẽ lập kế hoạch hoàn hảo trước khi anh đến."
"Được." Bạch Tư Niên nghe giọng cô có vẻ tò mò và bất ngờ, hắn cũng muốn xem cô sắp xếp thế nào. Nhưng hiện tại...
"Khi chúng ta gặp mặt, anh phải nhìn thấy bộ giáp mà cô đã hứa. Lần trước bị cô chơi chiêu 'tay không bắt giặc' rồi, lần này tiểu Chử Chử đừng hòng dùng chiêu đó với anh nữa."
"Không đâu, tuyệt đối không." Chử Diệc An thực sự định vẽ cho hắn cái bánh nướng trước, xong việc rồi tính. Không ngờ việc còn chưa làm, uy tín của cô ở chỗ Bạch Tư Niên đã phá sản.
"Thế thì tốt, đừng trách anh Bạch nói lời khó nghe trước. Nếu lúc gặp mặt mà cô không có thứ anh muốn, anh Bạch sẽ dẫn cô đến trước mặt Bộ trưởng Bộ Liên Phòng để tự nổ tung cùng cô luôn đấy."
Đúng là cực đoan thật mà. Lúc bình thường không bồi đắp tình cảm cho quân cờ, đến lúc muốn lợi dụng quân cờ quả thực vô cùng khó khăn.
Giáp ngoại xương là v.ũ k.h.í hạn chế, đâu có dễ kiếm như vậy. Hơn nữa tình hình hiện tại, xác suất lớn chỉ có Mã Luân với tư cách phó quan mới được trang bị. Trong đầu cô thoáng qua ý định trộm bộ giáp của Mã Luân, nhưng ý nghĩ đó lập tức bị dập tắt. Chưa nói đến việc bộ giáp có chức năng chống trộm mạnh mẽ, Tổ trưởng Mã Luân ngày thường đối xử với cô không tệ, lúc này không thể hại ông được.
Hay là... đòi Ôn Thời Duật đi.
Chử Diệc An nhớ lại lúc trước đòi t.h.u.ố.c X, dù khả năng đòi được đồ không lớn, nhưng cũng không phải là không có. Lúc cần thiết, có thể dùng chút "khổ nhục kế".
Nghĩ đến đây, Chử Diệc An vén vạt áo, để lộ vùng bụng dưới. Vũ khí g.i.ế.c cô lần trước đã cắt ngang hông cô. Khoang trị liệu đỉnh cấp đúng là hiệu quả, chẳng để lại chút dấu vết bị thương nào. Nhưng chuyện này không làm khó được cô.
Chử Diệc An soi gương, dùng một sợi dây thừng nịt c.h.ặ.t quanh eo tạo ra một lằn đỏ rực —— mặc kệ nó có phải vết thương hay không, nhìn giống là được. Cô làm xong liền chạy đi gõ cửa phòng Ôn Thời Duật...
Trên chiếc giường lớn màu xám, hai cơ thể trắng trẻo đang quấn lấy nhau, hơi thở dốc, mồ hôi, và cả những đầu ngón tay ửng hồng. Tất cả mọi thứ đều đột ngột dừng lại bởi tiếng gõ cửa vang lên.
Ôn Thời Duật giật mình tỉnh giấc, ánh mắt trở nên tỉnh táo chỉ sau một giây. Những phản ứng cơ thể vẫn chưa hoàn toàn tan biến, anh tùy tiện lấy một chiếc áo ngủ khoác lên người: "Ai gõ cửa đó."
"Em ạ."
Khuôn mặt của Cố Niên Niên xuất hiện qua khe cửa khiến chân mày Ôn Thời Duật cau lại: "Nửa đêm qua đây có chuyện gì?"
"Vết thương cũ của em lại phát tác." Chử Diệc An lách người vào qua khe cửa, rồi nhìn Ôn Thời Duật đầy lấy lòng: "Vết thương khó chịu quá, nên em muốn hỏi xem Bộ trưởng có t.h.u.ố.c không."
"Cô nên đi hỏi khách sạn." Ôn Thời Duật đứng ở cửa, ý đuổi người đã rõ mười mươi.
Chử Diệc An đứng trong phòng khựng lại một chút, thú thật là bắt cô bán t.h.ả.m thế này đúng là hơi khó. Nhưng vì trò chơi không dễ dàng, việc cần làm vẫn phải làm.
"Bộ trưởng, chuyện là thế này. Lần này ngài gọi em đi công tác, ngoài việc tập khiêu vũ và lễ nghi ra, em chẳng chuẩn bị được gì cả. Nếu bảo chuyến đi này hoàn toàn không nguy hiểm thì tuyệt đối không thể. Lần trước nhờ có ngài và đồng nghiệp đến kịp mới cứu được mạng nhỏ của em. Nhưng em đâu có bảo đảm lần nào vận may cũng tốt như thế..."
Chử Diệc An lảm nhảm chuẩn bị tâm lý một hồi lâu khiến Ôn Thời Duật phát phiền: "Có gì nói thẳng."
"Em chỉ muốn hỏi xem, có thể đăng ký một bộ giáp ngoại xương không ạ? Ngài xem nếu có v.ũ k.h.í, em không chỉ bảo vệ được mình mà còn bảo vệ được ngài nữa! Ngài nghĩ xem cái cảm giác bị cắt làm đôi nó thế nào?"
Cô vén áo mình lên, để lộ bụng. Trên làn da trắng trẻo, cái lằn đỏ do sợi dây nịt ra trông cực kỳ nổi bật: "Cái vết thương này của em, giờ vẫn còn đau lắm. Không tin ngài sờ thử mà xem..."
Cô nắm lấy tay Ôn Thời Duật, đặt lên lằn đỏ đó.
Cảm giác ấm nóng và làn da mềm mại khiến Ôn Thời Duật, người vừa có một giấc mơ "không được tốt cho lắm", ngay lập tức có phản ứng.
Giây tiếp theo, Ôn Thời Duật bóp c.h.ặ.t lấy eo cô, thuận thế ngồi xuống sofa: "Cố Niên Niên, cô tưởng tôi không biết vết thương của cô đã lành hẳn rồi sao? Dùng dây thừng nịt ra lằn đỏ để lừa tôi, cô có biết hậu quả của việc lừa gạt cấp trên là gì không?"
Chử Diệc An ngẩn người. Cô đã bảo Ôn Thời Duật quá thông minh, căn bản không dễ lừa mà. Lúc này đừng có giải thích nữa, đứng dậy xin lỗi, nhận sai là xong.
Tuy nhiên cô vừa định đứng lên thì bàn tay trên eo lại dùng lực nhấn cô xuống. Chử Diệc An lúc này mới bàng hoàng nhận ra, tư thế hiện tại của mình chính là đang ngồi cưỡi trên đùi Ôn Thời Duật, có chút... quá mức ám muội.
"Muốn v.ũ k.h.í phòng thân không phải là không thể cho, nhưng cô lấy cái gì để đổi đây?"
"Em... em có cái gì để đổi?"
"Đêm khuya, khách sạn, một cặp nam nữ trưởng thành... cô nói xem?" Ánh mắt anh thâm sâu, nhìn cô với vẻ đầy ẩn ý. Khoảnh khắc đó, Ôn Thời Duật như mất đi mọi hào quang, dường như chỉ là một người đàn ông đơn thuần.
Chử Diệc An cảm nhận được có thứ gì đó đang gí vào mình, khung cảnh trên hành tinh P203 (lần trước cô giúp anh) ngay lập tức hiện về. Trong sự xấu hổ cô lại có chút cảm giác đại ngộ, sau đó cô nâng lấy đôi má của Ôn Thời Duật, hôn lên môi anh.
Cắn nhẹ cánh môi. Cô thử mút lấy làn môi anh, đầu lưỡi chậm rãi đưa vào kẽ hở giữa hai làn môi. Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, bàn tay Ôn Thời Duật đặt trên eo cô dần tăng thêm lực.
Người vốn đang bị trêu chọc cuối cùng không thể kiềm chế được nữa, lật ngược thế cờ, mãnh liệt mút lấy đầu lưỡi vừa xâm nhập kia. Nhiệt độ trong phòng trở nên nóng rực. Ôn Thời Duật ném chiếc áo khoác vừa mặc vào sang một bên, bàn tay như có radar luồn vào trong lớp áo của Chử Diệc An.
Chử Diệc An bị dọa cho giật mình, vội vàng giữ lấy bàn tay đang làm loạn của Ôn Thời Duật, sau đó giống như ở trên hành tinh P203, cô giúp anh "giải quyết" ra ngoài...
Trong phòng lại một lần nữa lan tỏa mùi hương nồng đậm, Chử Diệc An xấu hổ đến mức muốn vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c.
Đêm nay, cô đã có được bộ giáp ngoại xương.
Đêm nay, cô cũng đ.á.n.h mất luôn "tiết tháo" của bàn tay phải.
Khi Chử Diệc An trở về phòng mình, nội tâm cô gào thét như con chuột chũi trên thảo nguyên.
Làm gián điệp thật khó.
Làm một gián điệp mang thân phận thuộc hạ của đại lão lại càng khó hơn.
Cô vì cái trò chơi này, thực sự đã hy sinh quá nhiều!
