Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 684: Tân Thế Giới Quay Lại (37)

Cập nhật lúc: 13/02/2026 02:01

Việc đầu tiên khi tiến vào đại bản doanh chính là ngụy trang.

Đầu tiên, cô dùng máy mô phỏng diện mạo để biến thành khuôn mặt của Mã Luân, rồi với tâm trạng hơi thấp thỏm, cô bước vào tòa nhà Bộ Liên Phòng. Thẻ danh tính dĩ nhiên cũng là "mượn" của Mã Luân. Cô đã sớm dự tính phương án thoát thân nếu bị phát hiện trong tòa nhà này, vì vậy đã đặc biệt sao chép một tấm thẻ danh tính của ông ta. Không ngờ lần này dùng nó lại là để đột nhập vào trong.

Vào đến nhà vệ sinh, cô lại đổi sang một khuôn mặt khác —— Trương Chí Dương.

Đi trên hành lang, cô cực kỳ căng thẳng, hễ gặp đồng nghiệp nào là lại phải dựa vào kỹ năng bắt chước phong thái trầm ổn để qua mặt họ. Cô đi thẳng tới nơi cất giữ kho v.ũ k.h.í cấp một, chào hỏi nhân viên quản lý một tiếng: "Tiểu Trình, tôi đến lấy chút đồ."

"Vâng thưa Tổ trưởng, ở đây cần có văn bản của Bộ trưởng ạ. Hiện tại văn bản vẫn chưa được gửi tới, xin ngài vui lòng đợi một lát." Nhân viên quản lý tên Tiểu Trình ngây thơ trả lời.

Giây tiếp theo, một cú c.h.ặ.t t.a.y nhắm thẳng vào gáy Tiểu Trình. Chử Diệc An kéo Tiểu Trình đang hôn mê sang một bên, mở cánh cổng kho v.ũ k.h.í, lao thẳng đến chỗ để t.h.u.ố.c thử X.

Ôn Thời Duật đúng là keo kiệt thật. Kho v.ũ k.h.í lớn như vậy mà t.h.u.ố.c thử X chỉ đặt đúng một ống.

Sau khi lấy được t.h.u.ố.c thử X, Chử Diệc An đảo mắt nhìn đống v.ũ k.h.í bên cạnh. Tuy nhiên, cô căn bản không kịp vơ vét thêm, tiếng chuông báo động trong kho v.ũ k.h.í đã vang lên đinh tai nhức óc.

Tham thì thâm, lấy nhiều quá sẽ không chạy thoát được.

Cô cầm theo ống t.h.u.ố.c thử X quay người bỏ chạy, trên đường vừa vặn chạm mặt các thành viên Bộ Liên Phòng đang kéo đến bao vây. Nhìn đám đông ập tới, mắt thấy sắp chui đầu vào lưới, Chử Diệc An linh cơ động não, hét lớn: "Đừng để nó chạy, bắt lấy nó!"

Chiêu "vừa ăn cướp vừa la làng".

"Chad, nó ở ngay phía trước anh kìa!" Cô thậm chí còn gọi tên một thành viên cũ trong đội.

Ngay lập tức, sự chú ý của mọi người bị đ.á.n.h lạc hướng. Chử Diệc An thừa dịp họ bị dắt mũi sang chỗ khác, vội vã lao như điên ra cổng Bộ Liên Phòng.

Mà lúc này, Ôn Thời Duật vốn đang ở ngoại tỉnh đã trở về. Phi hành khí của anh đậu ngay trước cổng tòa nhà, dẫn theo một nhóm người chặn đứng lối thoát.

Chử Diệc An trong diện mạo của Trương Chí Dương và Trương Chí Dương thật lúc này bốn mắt nhìn nhau.

"Tấn công cô ta." Ôn Thời Duật lạnh lùng hạ lệnh. Ngay lập tức, cả con người lẫn các thiết bị công nghệ cao trong tòa nhà đều khóa mục tiêu vào cô.

Cảm giác nguy hiểm cận kề khiến tóc gáy cô dựng đứng. Tầm này trốn vào đâu cũng dễ bị b.ắ.n thành cái rổ. Ngay khoảnh khắc đó, cô lại c.ắ.n răng hạ quyết tâm, tốc độ không hề giảm mà lao thẳng về phía Ôn Thời Duật. Sau đó dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy anh, một quả b.o.m cảm ứng được đặt ngay giữa hai người.

"Có giỏi thì nhào vô, c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t!"

Ôn Thời Duật vẫn chưa có phản ứng gì, nhưng Trương Chí Dương lúc này đã bắt đầu cuống cuồng.

"Dừng lại hết cho tôi!"

"Thâm Uyên, ngừng tấn công!"

Không ai dám thật sự để Ôn Thời Duật mạo hiểm mạng sống. Trương Chí Dương hạ v.ũ k.h.í xuống, nhìn Chử Diệc An bằng ánh mắt chân thành: "Niên Niên, tôi biết là cô mà đúng không. Bắt cóc Bộ trưởng không phải chuyện đùa đâu, cô buông ngài ấy ra, chúng ta có chuyện gì cứ bình tĩnh nói. Cô còn trẻ, đừng đi vào con đường sai lầm..."

Mã Luân cũng bàng hoàng không kém. Ông thực sự không ngờ tên tặc gan tày trời này lại chính là Cố Niên Niên: "Niên Niên, cô đang làm cái gì vậy, đó là Bộ trưởng đấy!"

"Phải, là Bộ trưởng thì đã sao? Chẳng phải là do ông ta ép tôi à! Thời gian qua tôi làm việc, vì Bộ Liên Phòng, vì ông ta mà cúc cung tận tụy, đến c.h.ế.t mới thôi. Vậy mà ông ta thì sao? Dám vu khống tôi ăn cắp đồ, chẳng thèm phân biệt trắng đen đã tống tôi vào ngục, giờ còn muốn g.i.ế.c tôi. Các người bảo tôi bình tĩnh, tôi bình tĩnh thế quái nào được?"

Đến nước này rồi, Chử Diệc An vẫn không quên diễn một màn. Hình ảnh một người cấp dưới tội nghiệp bị sếp ép đến đường cùng ngay lập tức trở nên sống động. Điều này khiến Mã Luân mủi lòng: "Niên Niên, trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm gì đó."

"Hiểu lầm cái quái gì, hiểu lầm cái bíp ấy." Chử Diệc An một tay siết c.h.ặ.t quả b.o.m, tay kia cầm v.ũ k.h.í gí sát tim Ôn Thời Duật: "Tránh ra, không tôi cùng ông ta đồng quy vu tận!"

Đám người đó thực sự đã nhường lối.

Chử Diệc An chậm rãi di chuyển ra cửa, liếc nhìn phi hành khí và các tòa nhà bên ngoài. Quá nguy hiểm, chỉ cần có kẻ nào trên tòa nhà đối diện tỉa một phát từ xa là cô "bay màu" ngay. Lại không có kỹ năng hồi sinh, lần này c.h.ế.t là hết thật.

Nghĩ đến đây, cô lấy ra thêm một cặp b.o.m mới. Nhấn nút kích hoạt, một cây kim thép từ quả b.o.m đ.â.m thẳng vào da thịt cô. Quả b.o.m còn lại cô ghim thẳng vào n.g.ự.c Ôn Thời Duật.

"Ngài cứ việc bảo họ g.i.ế.c tôi đi, nhưng giây tiếp theo tôi c.h.ế.t, ngài cũng phải c.h.ế.t theo." Đây là loại v.ũ k.h.í cô đã chắt bóp chi tiêu, bỏ ra số tiền lớn để mua, một khi kích hoạt là coi như hỏng luôn. Nhưng dùng vào lúc này thì đúng là đáng đồng tiền bát gạo!

Cô thành công đưa Ôn Thời Duật lên phi hành khí, bay thần tốc đến một vùng hoang vu không bóng người. Khi đã tạm gọi là an toàn, Chử Diệc An nhìn Ôn Thời Duật bên cạnh, trong lòng tính toán xem nên xử lý người này thế nào.

Tên này vừa cáo già vừa cực kỳ thù dai. Để tránh bị trả thù, cách tốt nhất là g.i.ế.c quách cho xong. Nhưng nếu g.i.ế.c bây giờ, Bộ Liên Phòng sẽ rơi vào tình trạng rắn mất đầu. Sau này Lục Khanh Uyên vào game sẽ không thể có được vị trí tốt như Bộ trưởng Bộ Liên Phòng nữa.

Chử Diệc An hơi phân vân. Cô đưa tay nâng cằm Ôn Thời Duật lên... Giống, thực sự là quá giống. Nếu không phải tính cách hai người khác nhau một trời một vực, cô thậm chí đã nghi ngờ lời Lục Khanh Uyên nói là thật hay giả rồi.

Cô đưa ngón tay khẽ vuốt ve mặt Ôn Thời Duật, làm ra vẻ trêu ghẹo: "Ồ, ngài Bộ trưởng kính mến của tôi, giờ tôi nên làm gì với ngài đây nhỉ?"

Ánh mắt cô lóe lên tia lạnh lẽo: "Người có giá trị mới được sống. Ngài muốn giữ mạng thì lấy cái gì ra đổi với tôi nào?"

"Cô không dám g.i.ế.c tôi đâu."

Chử Diệc An đã dàn dựng bầu không khí xong xuôi, ai ngờ Ôn Thời Duật lại phán một câu như vậy.

"Tự tin ghê nhỉ." Chử Diệc An nhướng mày, lưỡi d.a.o găm sắc lạnh cứa nhẹ trên cổ anh. Lưỡi d.a.o sắc bén rạch qua lớp da, m.á.u đỏ tươi thấm ướt cổ áo trắng. Chử Diệc An túm lấy cổ áo anh, nhìn thẳng vào mắt anh: "Ngài Bộ trưởng, giờ ngài thấy sao?"

"Người của Bộ Liên Phòng biết vị trí của tôi, họ chỉ vì e ngại cô nên mới không bám theo thôi. Nếu cô g.i.ế.c tôi, tất cả v.ũ k.h.í tinh vi của Bộ Liên Phòng sẽ tiêu diệt cô ngay giây tiếp theo."

G.i.ế.c c.h.ế.t người quyền lực nhất đâu có dễ dàng như vậy. Chử Diệc An cũng không muốn mất mạng, nhưng cô khá tò mò: "Tiêu diệt tôi bằng cách nào?"

Ôn Thời Duật thản nhiên thốt ra hai chữ: "Thâm Uyên." —— Trí tuệ nhân tạo do Bộ Liên Phòng nghiên cứu phát triển.

Chử Diệc An nghĩ đến đây, giây tiếp theo dứt khoát khoét bỏ con chip được cấy sau tai ra: "Bộ trưởng đỉnh thật đấy."

Dứt lời, cô phớt lờ vết thương đang chảy m.á.u, cầm thiết bị liên lạc gọi cho Trương Chí Dương. Đầu dây bên kia lập tức bắt máy: "Cố Niên Niên, cô đã làm gì Bộ trưởng rồi?!"

"Tổ trưởng, muốn cứu Bộ trưởng thì chuẩn bị sẵn một thùng t.h.u.ố.c thử X đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.