Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 737: Thuỷ Triều (6)
Cập nhật lúc: 18/02/2026 08:06
"Vật liệu của thuyền cao su có hại cho cơ thể, nếu uống nước đựng trong đó thời gian dài, nhẹ thì buồn nôn nôn mửa, nặng thì sẽ mắc trọng bệnh."
Chương Thụy thực sự không chịu nổi nữa, bắt đầu phổ cập kiến thức cho anh ta: "Hơn nữa, nếu đổ đầy nước vào, chúng ta không những mất đi phương tiện di chuyển mà còn chẳng ai có thể dịch chuyển nổi cái thuyền đó cả."
Bỏ vào Hộp Bách Bảo của đại lão? Lại càng không thể. Thuyền cao su chứa đầy nước sẽ bị giãn ra, thể tích của nó Hộp Bách Bảo không chứa nổi.
"Cứ cố gắng nhặt bình đựng để chứa nước trước đã."
Chử Diệc An từng cân nhắc việc dùng trực tiếp Hộp Bách Bảo để chứa nước, nhưng như vậy đồ đạc bên trong sẽ bị ngâm trong nước hết. Hơn nữa, gặp tình huống khẩn cấp cũng không tiện để trốn vào. Tính toán thiệt hơn, miễn là không c.h.ế.t người thì uống chút nước bẩn cũng không sao.
"A... Tại sao lại để tôi biết rõ mồn một là cái nước này nó bẩn đến mức nào chứ, tự nhiên thấy rào cản tâm lý quá đi mất." Blonk rên rỉ: "Tiến sĩ Chương, anh hồ đồ quá!"
Chương Thụy: Anh mới là đồ thiểu năng trí tuệ ấy!
"Không sao, nhặt thêm nhiều chai lọ vào. Nước chúng ta uống chắc chắn sẽ sạch hơn những người khác." Chử Diệc An an ủi hai người: "Vòng chơi cũng chẳng còn mấy ngày, tìm được điểm cứu hộ mới là quan trọng nhất. Tiến sĩ Chương, giai đoạn sau của trò chơi đều trông cậy vào anh cả, vất vả cho anh rồi, đừng phụ sự kỳ vọng của chúng tôi."
Chương Thụy áp lực như núi. Cảm giác như bị sếp bóc lột sức lao động một cách tàn nhẫn: "Tôi... sẽ cố gắng hết sức."
"Đừng áp lực quá. Tuy tiểu đội chúng ta mỗi người một việc, nhưng bầu không khí chủ yếu là thoải mái."
Cảm ơn cái sự "mỗi người một việc" của cô, áp lực lại càng lớn hơn rồi đấy.
"Thời gian không còn sớm nữa, ăn chút gì đi."
Họ vừa trải qua một trận sóng thần kinh thiên động địa, Chử Diệc An lấy đồ hộp và thịt khô từ Hộp Bách Bảo ra. Đây là bữa ăn khao quân, chỉ có bữa đầu tiên sau khi thoát c.h.ế.t mới được nếm mùi vị thế này thôi. Những lúc khác đều phải gặm bánh quy nén!
"Thực ra chúng ta không nhất thiết phải tìm thấy điểm cứu hộ. Nếu tìm được địa hình có thể chắn hoặc giảm bớt sức mạnh thủy triều, chúng ta cũng có thể trốn đến ngày cuối cùng. Tiến sĩ Chương, anh thấy đúng không?"
Lại là "điểm danh" anh ta. Chương Thụy cảm thấy miếng đồ hộp trong tay không còn thơm ngon nữa.
Đợt thủy triều hôm qua khiến số người chơi còn sống sót giảm đi, x.á.c c.h.ế.t trên mặt nước nhiều lên. Một số đội người chơi mạnh mẽ bám trụ trên các bãi đá ngầm lộ thiên, chen chúc vào nhau. Còn một số người chơi thực lực kém thì phải ngâm mình trong nước. Nửa thân dưới gần như bị ngâm đến thối rữa, ánh mắt tê dại nhưng vẫn mang theo tia sáng yếu ớt, cố gắng vớt vát vật tư trong nước hoặc lục soát x.á.c c.h.ế.t.
Họ đủ đáng thương, nhưng tuyệt đối không thể nảy lòng thương hại.
Ba người trong đội Chử Diệc An ngồi xổm trên thuyền cao su, ánh mắt lạnh lùng, hung tợn nhìn lại tất cả những kẻ đang dòm ngó mình. Chỉ cần có người lại gần, họ sẽ lập tức phát ra cảnh báo. Kẻ nào dám phớt lờ cảnh báo mà lao tới, họ sẽ dùng vũ lực đe dọa.
Blonk đã bật chế độ Khải Giáp Dũng Sĩ, bộ giáp ánh kim cùng ánh mắt tàn nhẫn khiến những kẻ xung quanh không dám manh động, hành trình của họ xem như khá thuận lợi.
"Hừm, người này c.h.ế.t hơi phí nhỉ. Đẹp trai thế này, thân hình chắc chắn là có tập luyện qua rồi." Khải Giáp Dũng Sĩ đột nhiên lên tiếng nhận xét, giọng điệu còn mang theo chút tiếc nuối.
Chử Diệc An không có sở thích ngắm trai đẹp, nhưng con người ai cũng có trí tò mò. Cô và Chương Thụy đều theo bản năng nhìn theo hướng Blonk chỉ.
Chương Thụy: Ngũ quan hài hòa, quả thực là rất đẹp trai.
Chử Diệc An: ...Á á á, là Lục Khanh Uyên mà!
"Vớt anh ta lên cho tôi!"
Hành động bất thường này của cô khiến Blonk và Chương Thụy đều ngạc nhiên. Không ngờ cô lại là thành viên của hiệp hội "ưa hình thức", chỉ nhìn người ta một cái mà đã đòi vớt một người lạ lên thuyền.
Chương Thụy thận trọng nhắc nhở: "Cứu một người không rõ danh tính, liệu có tăng thêm nguy hiểm không?"
Blonk tán thành gật đầu, không chỉ thêm một phần nguy hiểm mà còn bớt đi một phần lương thực. Vốn dĩ thức ăn của mọi người chỉ vừa đủ dùng, giờ thêm một miệng ăn thì rắc rối to.
"Đây là đồng đội của tôi." Chử Diệc An gạt phăng mọi ý kiến: "Giúp tôi vớt người lên, nhanh lên!"
Khải Giáp Dũng Sĩ không thể kháng lệnh của Địch Gia Mini (Ultraman mini), Lục Khanh Uyên nhanh ch.óng được đưa lên thuyền cao su. Anh cao lớn, nằm chiếm gần hết diện tích thuyền, khiến Chương Thụy phải xuống nước lội bộ.
"Lục lão sư."
"Lục lão sư?"
Chử Diệc An đặt tay lên n.g.ự.c anh, lòng bàn tay áp sát. Sau đó cô nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền, đ.ấ.m mạnh một phát vào tim anh. Nước không phun ra, nhưng lại khiến anh ho sặc sụa.
Người chưa c.h.ế.t. Chử Diệc An thở phào nhẹ nhõm, sau đó vạch mí mắt anh ra, giúp anh bấm nhân trung. Dáng vẻ lo lắng này nhìn là biết ngay "rơi vào lưới tình".
Ây da~ Trong trò chơi sinh tồn mà còn yêu đương, thật muốn đi tiểu vào cái lưới tình của họ quá đi mất! Khải Giáp Dũng Sĩ nghĩ thầm đầy âm ám. Có lẽ do ánh mắt của anh ta quá lộ liễu nên đã thu hút sự chú ý của Chử Diệc An: "Anh nhìn tôi cái gì?"
"Bạn trai của đại lão tuấn tú thật." Cái bộ mặt giả tạo này. Blonk thầm khinh bỉ chính mình, cảm thấy mình không xứng đáng làm "Dũng sĩ".
"Anh hiểu lầm rồi..." Chử Diệc An vừa định giải thích mình và Lục Khanh Uyên không có quan hệ gì, thì đột nhiên nghe thấy một tiếng rên rỉ yếu ớt: "Các người là ai?"
Lục Khanh Uyên đã tỉnh!
"Chúng tôi là siêu nhân đến từ tinh cầu M78. Tôi là Chử-traman, anh chàng cao to kia là Khải Giáp Blonk Dũng Sĩ-fski, còn người kia là Tiến sĩ Chương."
Blonk: Khải Giáp Blonk Dũng Sĩ-fski?
Chương Thụy: May mà danh xưng của mình còn bình thường.
Lục Khanh Uyên: "...Tôi chưa từng nghe nói có tinh cầu văn minh này, nhưng vì cô đã cứu tôi, theo tập tục của tinh cầu chúng tôi, chúng ta hiện giờ đã là vợ chồng."
Blonk và Chương Thụy lén nhìn nhau, cảm thấy đại lão và anh bạn trai nhỏ chơi thật "mặn". Mới gặp lại đã cosplay người ngoài hành tinh, rồi còn chơi trò "nhất kiến chung tình", "lấy thân báo đáp"... Phi! Trò chơi không lo chơi cho hẳn hoi, toàn bày trò hoa hòe hoa sói.
"Cái này thì không cần đâu..." Chử Diệc An cũng không ngờ vừa gặp mặt Lục Khanh Uyên đã diễn trò này với mình. Cô hoảng hốt từ chối, ai ngờ Lục Khanh Uyên lấy ra một thiết bị kỳ lạ: "Làm 'liên kết tạm thời' trước đã, về đến trung tâm cứu trợ sẽ đăng ký chính thức."
Khoan đã. "Liên kết tạm thời" là cái gì? Thứ anh ta đang cầm là gì? Trung tâm cứu trợ lại là cái gì nữa?! Chử Diệc An nhạy bén bắt được ba từ khóa của Lục Khanh Uyên, hai người kia cũng nghe thấy.
"Anh biết vị trí của điểm cứu hộ ngoại tinh đó sao?" Chương Thụy kích động hỏi.
"Điểm cứu hộ do tộc nhân của tôi thiết lập, tôi tất nhiên biết nó ở đâu." Lục Khanh Uyên nhìn hai người kia với vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt mang theo sự thờ ơ và xa cách của kẻ bề trên đối với sinh vật bậc thấp. Sự thay đổi trong khoảnh khắc đó khiến Chử Diệc An khẳng định đây chính là Lục Khanh Uyên.
"Vậy nó ở đâu?" Cô hỏi.
Lục Khanh Uyên lấy ra một thiết bị màu bạc: "Việc đăng ký chính thức tôi tất nhiên sẽ đưa cô đi làm, đừng vội, chúng ta tiến hành liên kết trước."
Xét về hành động, anh ta có vẻ là người nôn nóng hơn...
