Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 751: Thế Giới Mới - Chiếm Lĩnh Bộ Dân Sinh 8

Cập nhật lúc: 19/02/2026 16:04

Hành tinh P-203.

Bạch Tư Niên đưa họ lên một chiếc phi thuyền nhỏ, bay thẳng đến và hạ cánh ngay dưới chân một dãy núi cao ch.ót vót. Vẫn là khu rừng màu vàng như được quét sơn, nơi đâu trông cũng y hệt nhau, chỉ cần vài phút là có thể khiến người ta mất phương hướng.

Bạch Tư Niên dẫn họ loanh quanh tìm kiếm ở đây, cuối cùng trong khu rừng trông đâu cũng như đâu này, anh ta tìm được một cái hang nhỏ xíu chỉ vừa đủ cho một người chui lọt.

Xung quanh không có ký hiệu đ.á.n.h dấu.

Hoàn toàn là một cái hang nhỏ dễ bị bỏ qua.

Chử Diệc An còn nghi ngờ Bạch Tư Niên có phải tìm đại một chỗ để lừa mình hay không, nhưng khi cô bán tín bán nghi theo anh ta vào bên trong hang, mới phát hiện bên trong là một thế giới khác.

Trong hang đầy những tinh thể tự phát sáng.

Loại tinh thể tự phát sáng tự nhiên này thường mang theo bức xạ mạnh. Anh ta mở thiết bị chống bức xạ đã chuẩn bị sẵn, liếc nhìn Chử Diệc An phía sau: "Chuẩn bị vật chứa để đựng Rùa Sam của em đi."

Đi vào từ lối đi phát sáng.

Bên trong có một hồ nước nhỏ hình thành do nước tích tụ, bên cạnh hồ nước chất đầy những hòn đá hình bầu d.ụ.c dẹt, đến gần nhìn kỹ mới thấy những hòn đá này đang chậm rãi di chuyển.

Không, không phải đá!

Những thứ xếp chồng lên nhau như đá này, chính là Rùa Sam mà cô tìm kiếm bấy lâu nay!

Nhìn thấy đồ thật, mắt Chử Diệc An sáng rực lên.

"Bạch Tư Niên, anh Bạch, anh giỏi thật đấy!"

Gạt bỏ thù hận giữa hai người sang một bên, Chử Diệc An thật lòng giơ ngón tay cái lên với anh ta: "Cái hang nhỏ xíu thế kia, nơi kín đáo thế này mà anh cũng tìm ra được, anh lén đến hành tinh P-203 xới đất lên tìm à? Anh quá đỉnh."

Thú thực, Bạch Tư Niên khá thích lời khen thật lòng này của Chử Diệc An.

Khóe miệng anh ta hơi nhếch lên: "Trước đây chẳng phải em cầu xin tôi để ý đến tình hình hành tinh P-203 sao, tôi đã cứu một người chạy trốn khỏi đây."

"Ai thế?"

Chử Diệc An tò mò, không lẽ là người sống sót của mấy ông chủ kia?

Bạch Tư Niên: "Một công nhân. Hắn ta được Bộ Công nghệ tuyển dụng đến đây, khai thác ngay trong ngọn núi này. Nhưng sau khi toàn bộ thiết bị khai thác được lắp đặt xong, Bộ Công nghệ đột nhiên ra tay tàn độc với tất cả công nhân. Hắn ta đã trốn thoát qua cái hang nhỏ này, vừa khéo bị tôi nhặt được."

Người này giờ không thể về nhà, tự nhiên trở thành hải tặc.

Bạch Tư Niên sau khi nhận được thông tin về Rùa Sam từ Chử Diệc An, thuận miệng hỏi thuộc hạ của mình, cũng coi như ch.ó ngáp phải ruồi, biết được từ miệng người này là hắn từng nhìn thấy.

"Tất cả là nhờ tôi đẹp trai tốt bụng, hay giúp đỡ người khác."

Bạch Tư Niên tự khen mình không chút liêm sỉ: "Mới có thể để em hưởng phúc của anh Bạch đây."

"Anh Bạch, anh..."

Chử Diệc An định cà khịa, nhưng lại thấy giờ cà khịa không hợp lý lắm: "Anh Bạch anh giỏi quá, phúc của anh còn ở phía sau nữa cơ."

Giải Yến nhìn sự tương tác của hai người, trong lòng khó chịu, cũng rất chướng mắt.

Thế là anh cắt ngang cuộc đối thoại của hai người: "Vậy bảo bối của P-203 chính là cái này? Khiến Bộ Công nghệ thậm chí không tiếc g.i.ế.c mấy doanh nhân, cũng muốn kiểm soát hành tinh này?"

"Rùa Sam có giá trị lớn đến thế sao?"

Nghe Giải Yến hỏi, Chử Diệc An có chút nghi ngờ. Ngoài việc nghiên cứu t.h.u.ố.c X cần nó làm nguyên liệu ra, hình như chưa thấy trường hợp nào khác cần dùng đến nó.

Chẳng lẽ còn có công dụng khác?

Khoan đã!

Chử Diệc An phủ định suy đoán của mình, Bạch Tư Niên đã nói người công nhân kia tình cờ phát hiện ra Rùa Sam trong quá trình chạy trốn, mà thiết bị khai thác bọn họ lắp đặt lại thông với nơi này, ở một chỗ khác.

Bảo bối năng lượng mà Bộ Công nghệ hằng mong nhớ, nằm ở đây?

Chử Diệc An lập tức sáng mắt lên.

Nếu có thể tìm thấy năng lượng như Bộ Công nghệ mô tả, thì giá vé lần này của họ tuyệt đối đáng đồng tiền bát gạo: "Đi, chúng ta vào sâu bên trong xem sao."

Nói rồi cô đặt Rùa Sam xuống trước, men theo con đường phía trước đi sâu vào trong lòng núi.

Kích thước bên trong lòng núi không đồng nhất.

Từ nơi họ vào đến hồ nước có Rùa Sam, không gian ở đó là lớn nhất. Tuy nhiên càng đi sâu, đường đi càng trở thành những lối đi chật hẹp.

Những lối đi nhỏ nhất thậm chí cần phải mở rộng thêm mới đi lọt.

Chử Diệc An người nhỏ nhắn thì không sao, Bạch Tư Niên và Giải Yến bị kẹt lại trong lối đi rất nhiều lần.

"Còn bao xa nữa?"

"Không biết nữa."

Chử Diệc An muốn quay đầu nhìn lại phía sau cũng không được, chỉ có thể nghe thấy tiếng của Giải Yến và Bạch Tư Niên truyền đến từ không gian chật hẹp.

Bên trong nóng bức.

Oxy cũng loãng.

"Tiểu Lạp Cơ, em nói xem em lỗ mãng thế làm gì. Anh Bạch ghét không gian chật hẹp kiểu này lắm."

Bạch Tư Niên nói thế này đã là uyển chuyển lắm rồi.

Hiện tại họ bị kẹt trong lối đi, không thể lùi lại, tiến lên khó khăn. Chỉ cần sơ sẩy một chút, cả ba người có thể đều bỏ mạng tại đây.

"Xin lỗi, lúc đó nghĩ có người chui qua được, nên coi thường chỗ này quá."

Chử Diệc An đi đầu cũng chẳng dễ chịu gì.

Cô không chỉ phải dò đường, mà còn phải cố gắng mở rộng lối đi một chút để hai người phía sau có thể thuận lợi chui qua.

"Đừng hoảng, đàn em của anh có thể thoát thân trong không gian chật hẹp thế này, chúng ta chắc chắn cũng có thể qua được và tìm thấy bảo bối."

"Tiểu Lạp Cơ, tâm lý của em cũng tốt đấy chứ."

Bạch Tư Niên liếc nhìn vết thương trên khuỷu tay, cuối cùng cũng bớt nghiêm trọng đi một chút.

"Được rồi đừng nói nữa, giữ sức mà bò tiếp đi."

Giải Yến cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người: "Chúng ta hiện đang ở góc lên dốc."

Lên dốc, thể lực tiêu hao càng lớn hơn.

Từ lúc bắt đầu đến giờ, họ đã bò suốt 4 tiếng đồng hồ. Chưa ăn hạt cơm nào, chưa uống giọt nước nào, nói chuyện đối với họ cũng là một sự lãng phí thể lực.

"Đợi chúng ta bò ra khỏi lối đi này là có thể ăn được rồi."

Chử Diệc An cố gắng động viên mọi người, vẽ ra viễn cảnh sau khi ra ngoài: "Trong rương bách bảo có đủ loại thức ăn và dinh dưỡng chính hãng, mọi người muốn ăn gì có nấy."

Có lẽ sự nỗ lực của cô đã được nhìn thấy.

Đột nhiên ở phía trước, cô nhìn thấy một luồng sáng khác với ánh sáng phát ra từ quặng trong lối đi.

Đó là...

"Tôi thấy lối ra rồi!"

Khoảnh khắc phát hiện ra lối ra, Chử Diệc An cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh ngay tức khắc. Tốc độ bò của cô nhanh hơn hẳn, lao qua mấy chục mét cuối cùng, nửa người nhoài ra khỏi cửa hang——

Sáng bừng trước mắt!

Người công nhân mà Bạch Tư Niên cứu không nói dối, nơi này quả thực được lắp đặt một lượng lớn thiết bị khai thác và máy móc.

Những máy móc này thậm chí không cần con người điều khiển, tự mình có thể sản xuất ngày đêm không nghỉ.

Thình thịch, thình thịch——

Dưới ánh đèn.

Máy móc đang vận hành theo quy luật.

Dường như nó đang hút thứ gì đó từ dưới lòng đất lên, sau khi trải qua các quy trình phức tạp, bên trong l.ồ.ng kính trong suốt ở điểm cuối đang ngưng tụ một giọt chất lỏng màu xanh thẫm.

Tuy nói là chất lỏng, nhưng nó đặc quánh.

Giữ nguyên hình dạng giọt nước, nhưng không hề có dấu hiệu rơi xuống.

Chử Diệc An đợi rất lâu.

Từ lúc vào khu khai thác, đến khi họ ăn uống xong xuôi, nghỉ ngơi, thám thính rõ tình hình xung quanh, suốt mấy tiếng đồng hồ trôi qua, giọt nước cũng chẳng có ý định rơi xuống chút nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.