Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 775: Đại Lãnh Chúa Phòng Thủ Tháp (10)

Cập nhật lúc: 26/02/2026 16:01

Nhưng chuyện này không khả thi lắm.

Chưa nói đến việc giá bán đạo cụ trò chơi ngày càng cao, chỉ riêng việc mở nền tảng giao dịch tốn 5 điểm tích lũy cũng không phải là thứ người thường có thể gánh vác nổi.

Phương thức khoe của mới trong thời đại Sương Mù Đen —— Mua đạo cụ trò chơi.

Khi Chử Diệc An nói đạo cụ trò chơi là đồ mua, cũng đồng nghĩa với việc ám chỉ cô rất có tiền.

Đương nhiên, đây là loại trừ trường hợp cô giả vờ nói đạo cụ trò chơi là đồ mua.

Đường Xuyên rời đi, trong lòng phức tạp.

Có niềm vui sướng vì hôm nay ra ngoài một chuyến thu hoạch được nhiều; cũng có sự ghen tị và ngưỡng mộ vì Chử Diệc An thu hoạch được nhiều hơn. Thực ra anh ta cũng rất muốn có rương kho báu, tiếc là Chử Diệc An ngay cả Rương bạc cũng không muốn chia cho anh ta một cái.

Mặc dù trước khi đi, họ đã thương lượng chia đồ theo tỷ lệ 3-7.

Nhưng con người mà, lòng tham luôn tăng lên cùng với sự thu hoạch, d.ụ.c vọng như cái hố sâu không đáy chẳng bao giờ lấp đầy.

Có cái tốt rồi, lại muốn cái tốt hơn.

Cho nên... anh ta quyết định một mình đi tìm yêu tinh.

Đúng vậy.

Ngoài nơi Chử Diệc An biết ra, anh ta còn phát hiện dấu vết của yêu tinh ở những nơi khác. Nếu không phải vậy, hôm nay anh ta cũng sẽ không nóng lòng hỏi Chử Diệc An về chuyện yêu tinh như thế.

Đã biết yêu tinh rất yếu và cách đối phó với chúng.

Đường Xuyên cảm thấy một mình mình cũng có thể giải quyết được...

Bên kia.

Chử Diệc An về đến lãnh địa của mình, bắt đầu sắp xếp vật tư hôm nay.

Thức ăn đã tích lũy thành một ngọn núi nhỏ, số này đủ cho cô ăn trong hai tháng. Ngoài ra cô còn mở ra được gạc y tế trong Rương bạc, mở ra được máy ném đá thứ hai trong Rương vàng.

Đến hôm nay, trong lãnh địa của cô đã có hai máy ném đá, hai con rối chiến binh đá, một Tháp cung tên và một con Gà cảnh báo.

"Woa, thực lực vũ trang của Đại lão Chử nhà mình mạnh quá."

Chu Thiên Quảng đứng ở góc nhìn của Thượng đế, nhìn tình hình của hai người qua đường Giáp, so sánh ra sự khác biệt quả thực quá lớn.

Hoàn toàn là vũ trang đến tận răng.

Người chơi khác đang tìm thức ăn, thì cô đang xây dựng công sự phòng thủ;

Người chơi khác xây dựng công sự phòng thủ, thì cô đã bắt đầu cướp bóc yêu tinh;

Bây giờ người khác còn đang phòng bị yêu tinh,

Thì cô đã bị yêu tinh phòng bị rồi.

Đây luôn là sự dự đoán đi trước người khác một bước, cô không bay (phát triển mạnh), thì ai bay được.

Chu Thiên Quảng mỗi ngày xem quá trình chơi game của Chử Diệc An, đều có cảm giác sảng khoái như đọc truyện sảng văn, còn hai người qua đường Giáp kia... có cảm giác như người dân dưới đáy xã hội chật vật cầu sinh, thoi thóp sống qua ngày.

Sự tương phản quá mạnh mẽ.

Lúc này, Chử Diệc An vẫn không vì có nhiều v.ũ k.h.í mà cảm thấy kê cao gối ngủ ngon.

Đây là một trò chơi phòng thủ tháp.

Nghiêm túc mà nói, đến giờ cô cũng chỉ có một cái Tháp cung tên mà thôi. Hôm nay khi tấn công một nhóm yêu tinh khác, nhìn thấy vật tư của con người trong kho chứa của yêu tinh, trong lòng cô nảy sinh không ít suy nghĩ.

Mỗi con yêu tinh cướp bóc đối tượng khác nhau nhỉ.

Vậy có phải chứng tỏ gần đây còn có lãnh địa của người chơi đã thất thủ, tức là còn rất nhiều Huy chương Đại lãnh chúa đang chờ cô đến lấy.

Thú thật, tầm quan trọng và sức hấp dẫn của Huy chương Đại lãnh chúa thậm chí còn vượt qua cả việc đi cướp hang ổ yêu tinh.

Ngày mai chuyện đi tìm Huy chương Đại lãnh chúa, cô sẽ đi một mình.

Tránh để Đường Xuyên đột nhiên đi theo, muốn chia một phần. Khéo thật, Đường Xuyên cũng nghĩ gần như vậy...

Ngày thứ 14 của trò chơi.

Trời còn chưa sáng, cô đã mang theo v.ũ k.h.í xuất phát từ sớm.

Trên đường đi, cô tiến về phía hang ổ yêu tinh đã bị tiêu diệt hôm qua trước, sau đó lấy hang ổ yêu tinh làm trung tâm, tìm kiếm các lãnh địa người chơi bị bỏ hoang ở gần đó.

Giống như cô dự đoán, yêu tinh cũng có ý thức lãnh thổ.

Trong phạm vi 5km quanh nhóm yêu tinh này, cô tìm thấy một lãnh địa bỏ hoang tồi tàn. Bên ngoài lãnh địa được vây quanh bởi một vòng hàng rào, tiếc là số hàng rào này đã bị phá hủy hơn một nửa, qua t.h.ả.m trạng xung quanh có thể thấy cảnh tượng thê t.h.ả.m khi yêu tinh điều khiển bầy sói tấn công người chơi này lúc đó.

"Tôi đã báo thù cho bạn rồi, bạn có thể yên nghỉ."

Chử Diệc An đứng từ xa nhìn cái xác đã bốc mùi, tưởng niệm một câu không chút thành ý nào, sau đó mở tấm gỗ bên dưới lên.

Huy chương Đại lãnh chúa +1.

Số người chơi bị c.h.ế.t bởi đám yêu tinh bị tiêu diệt hôm qua không chỉ có một người này.

Chử Diệc An mở rộng phạm vi tìm kiếm quanh hướng này, sau ba giờ đi bộ, lại phát hiện thêm một lãnh địa người chơi bị bỏ hoang. Bên trong cũng bị cướp sạch chẳng còn gì, nhưng cũng giúp cô kiếm không được một cái Huy chương Đại lãnh chúa.

Hôm nay, liên tiếp kiếm được hai cái Huy chương Đại lãnh chúa, Chử Diệc An cảm thấy nói mình chỉ hơi giàu thôi là khiêm tốn quá rồi.

"Một ngày tươi đẹp, thế là xong việc rồi..."

Lúc về, cô còn ngân nga hát.

Tuy nhiên khi sắp về đến nhà, cô đột nhiên nghe thấy tiếng sói tru từ khu rừng phía xa. Âm thanh này đã sớm khiến cô hình thành phản xạ có điều kiện, co giò chạy thục mạng về phía lãnh địa của mình.

Lao về nhà.

Đóng cửa.

Mười mấy giây sau, Gà cảnh báo bắt đầu kêu thất thanh, con rối chiến binh đá cũng tiến lại gần tường, làm tư thế chiến đấu.

Chử Diệc An nhìn Tháp cung tên cao ch.ót vót, thoăn thoắt trèo lên.

Khi đứng đủ cao, sẽ có thể nhìn xa hơn.

Chỉ thấy trong khu rừng phía xa, một người đang hoảng hốt chạy trốn. Còn phía sau, một bầy sói đang lao tới như vũ bão. Người chạy trốn lại là người quen cũ của cô: "Đường Xuyên à, sao anh lại chọc vào nhiều sói thế này?"

Còn sao nữa.

Chắc chắn là lén đi cướp hang yêu tinh một mình chứ gì.

Chử Diệc An biết rõ còn cố hỏi.

Đường Xuyên lúc này đã cùng đường bí lối, muốn quay về lãnh địa của mình còn phải đi một đoạn đường dài, chính vì thế, anh ta mới buộc phải đến nhờ vả Chử Diệc An.

"Bạn hiền, giúp một tay, cho tôi trú nhờ một chút."

Anh ta chạy đến bên ngoài tường rào cầu xin.

Cũng không phải không trèo vào được, chỉ là sợ con rối dũng sĩ trong nhà và họng s.ú.n.g săn của Chử Diệc An đã nhắm sẵn từ trên cao: "Cho tôi trốn một chút thôi, đợi nguy hiểm qua đi tôi sẽ về ngay."

"Bạn hiền thân mến của tôi ơi, yêu tinh thù dai lắm. Tôi cho anh vào, là phải gánh rủi ro đấy.

Hơn nữa tôi biết tin tức về yêu tinh thì đưa anh đi, anh biết tin tức lại không rủ tôi chơi cùng. Chơi không đẹp thế, có nguy hiểm mới nhớ đến bạn bè à?"

Không có lợi ích, sao cô có thể cho anh ta vào.

Chử Diệc An nhìn bầy sói đuổi theo phía sau, thờ ơ với lời nói của anh ta.

Dưới sự điều khiển của yêu tinh, bầy sói đã đuổi kịp rồi. Tuy khi chúng đến gần lãnh địa của Chử Diệc An, tên dài và máy ném đá sẽ tự động tấn công, nhưng khi tấn công bầy sói, chúng cũng tấn công Đường Xuyên bình đẳng như nhau.

Anh ta không chỉ phải tránh đá và tên, mà còn phải tránh bầy sói lao tới.

"Cầu xin cô giúp một tay. Tôi có thể tặng cô một Rương đồng."

"Mau đi đi, đừng làm ảnh hưởng đến lãnh địa của tôi."

Chử Diệc An mặt không cảm xúc nói trên tháp tên, một cái Rương đồng mà muốn cô giúp? Sao nào, anh ta nghĩ mạng mình chỉ đáng giá một cái Rương đồng thôi à?

"Rương vàng!"

Cuối cùng Đường Xuyên cũng chịu bỏ vốn liếng: "Tôi dùng Rương vàng đổi với cô, cho tôi vào đi, cầu xin cô đấy!"

Chử Diệc An nghe vậy nhếch môi cười, thực ra muốn bảo bối anh ta tìm được còn có cách đơn giản hơn...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.