Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 778: Đại Lãnh Chúa Phòng Thủ Tháp (13)
Cập nhật lúc: 26/02/2026 16:02
Đường Xuyên: ...
Bị hỏi như vậy, Đường Xuyên khá cạn lời.
"Lãnh địa của tôi cũng bị yêu tinh tấn công, số lượng chúng quá nhiều, tôi hoàn toàn không thể chống lại."
Không chỉ vậy, bức tường đá anh ta mất bao nhiêu ngày mới dựng lên được cũng bị chúng đẩy đổ. Một máy ném đá và một con rối chiến binh đá hoàn toàn không thể chống lại sự tấn công của hàng trăm con sói.
Anh ta bất đắc dĩ chỉ có thể dựa vào đạo cụ trò chơi để trốn thoát.
"Cho nên anh chạy đến chỗ tôi?"
Chử Diệc An họng s.ú.n.g chưa từng rời khỏi người anh ta, trên mặt lại cười hề hề: "Đại ca, chỗ tôi không phải nơi tránh gió đâu nhé. Anh cứ có chuyện là chạy đến chỗ tôi, tôi cũng sợ anh mang rắc rối đến cho tôi lắm chứ.
Hơn nữa anh còn mọc cánh..."
Cánh đấy.
Loại biết bay.
Vốn dĩ Chử Diệc An cũng khá yên tâm về anh ta, nghĩ có thể giữ lại để thu nạp là tốt nhất, lúc nguy cấp cũng có thể "xử" luôn cướp vật tư.
Nhưng sự yên tâm này là dựa trên tiền đề anh ta không có khả năng đe dọa cô.
Nhưng rõ ràng, kỹ năng mọc cánh này của anh ta đã đe dọa đến cô.
Chử Diệc An phán định anh ta là kẻ địch.
Cùng lúc đó, Tháp ma pháp cuối cùng cũng hồi chiêu xong, trên đỉnh tháp xuất hiện quả cầu sét màu tím, nhắm thẳng vào hướng của anh ta: "Bạn hiền thân mến của tôi, cho anh 5 giây, lập tức rời khỏi lãnh địa của tôi."
Ngoài chỗ này, anh ta còn có thể đi đâu?
Đạo cụ trò chơi của Đường Xuyên không phải không có giới hạn, chỉ có thể duy trì mười phút, và mỗi ngày chỉ có thể sử dụng một lần.
Thời gian sắp hết rồi, nếu Chử Diệc An không thu nhận, anh ta không còn chỗ nào khác để đi.
"Cầu xin cô, giúp tôi!"
Đường Xuyên cầu xin hèn mọn, không muốn rời đi: "Nếu cô chịu thu nhận tôi, tôi có thể chấp nhận từ bỏ thân phận Đại lãnh chúa, trở thành một thành viên trong lãnh địa của cô."
Ngay khi anh ta nói ra câu này, người hướng dẫn đã lâu không gặp cuối cùng cũng xuất hiện: "Phát hiện bạn đồng ý trở thành nô lệ của Đại lãnh chúa Chử Diệc An, bạn có chắc chắn không?"
"Một khi xác nhận, thân phận Đại lãnh chúa của bạn sẽ mất hiệu lực, giáng cấp thành nô lệ. Nếu lãnh chúa đối phương không đồng ý nhận bạn, bạn sẽ trở thành dân du cư."
"Xin hãy thận trọng khi đưa ra quyết định."
"Tôi chắc chắn!"
Anh ta trả lời chắc nịch.
Thời gian đạo cụ trò chơi của anh ta không còn nhiều nữa.
Và khi anh ta nói ra hai chữ "chắc chắn", người hướng dẫn của Chử Diệc An cũng truyền đến thông báo: "Qua kiểm tra, dân du cư Đường Xuyên gửi yêu cầu xin thu nhận đến ngài, xin hỏi có chấp nhận không?"
"Một Đại lãnh chúa xuất sắc cần có đủ nô lệ và người đi theo."
"Xin hãy thận trọng khi đưa ra quyết định."
Chử Diệc An nhìn yêu cầu anh ta gửi đến, cuối cùng cũng nở nụ cười thật lòng: "Tôi chấp nhận."
Cô hạ s.ú.n.g săn xuống, dang hai tay làm động tác chào đón: "Sớm trở thành đối tác của tôi có phải tốt không, chúng ta cũng không cần đề phòng nhau thế này. Không sao chứ, đồng minh thân mến của tôi?"
Cô trở mặt, nhanh thật đấy.
Đường Xuyên nhìn Chử Diệc An nhiệt tình lúc này, bắt đầu nghi ngờ người vừa nãy muốn g.i.ế.c anh ta ngay lập tức có phải là ảo giác hay không.
"Anh còn ngẩn ra đó làm gì?"
Cô chìa tay về phía anh ta: "Huy chương Đại lãnh chúa của anh đâu?"
"Huy chương ở trong lãnh địa."
Đường Xuyên trả lời.
Thứ đó ngay ngày đầu tiên của trò chơi đã bị đè dưới nhà gỗ rồi, anh ta không hiểu Chử Diệc An hỏi cái này làm gì.
"Rất tốt, bây giờ tôi giao cho anh nhiệm vụ đầu tiên, lập tức quay về mang huy chương đến đây."
Đường Xuyên lập tức nhận ra sự việc không đơn giản: "Thứ đó có tác dụng gì?"
Anh ta giờ đã là nô lệ của cô, Chử Diệc An cũng không ngại cho anh ta biết bí mật về huy chương: "Huy chương Đại lãnh chúa sau khi mất đi chủ nhân, có thể biến thành tháp phòng thủ."
Cô vừa dứt lời, Đường Xuyên chợt nhìn về phía ba tòa tháp phòng thủ cao bất thường này.
Anh ta còn tưởng là mở được từ Rương vàng, hóa ra là như vậy!
"Nhưng thời gian biến hình của tôi sắp hết rồi."
Đường Xuyên nhíu mày c.h.ặ.t: "Đạo cụ bay mỗi ngày chỉ có thể dùng một lần, phải đến ngày mai mới có thể dùng lần tiếp theo."
"Bây giờ là rạng sáng ngày thứ 16 của trò chơi, tức là muốn CD (thời gian hồi chiêu) của anh hoàn thành, ít nhất phải đến rạng sáng ngày thứ 17. Ai biết trong thời gian này đám yêu tinh bên dưới có tăng thêm bầy sói hay không, càng không ai biết liệu có ai nhanh chân lấy mất huy chương hay không."
Dù sao cũng là ngày thứ 16 rồi, số người chơi biết huy chương có thể biến thành tháp phòng thủ tuyệt đối không phải số ít.
"Đồng minh thân mến của tôi, nhiệm vụ đầu tiên cũng có thể gọi là thử thách của anh bắt đầu rồi. Thay vì ở đây nói chuyện lãng phí thời gian, chi bằng tranh thủ từng giây từng phút."
Cái huy chương này, tối nay cô nhất định phải có được!
Đường Xuyên nhìn ánh mắt kiên định của cô, c.ắ.n răng dốc toàn lực bay đi.
Anh ta biết ngay trở thành nô lệ của cô tuyệt đối không phải chuyện tốt, ví dụ như bây giờ, cô thực sự coi anh ta là trâu ngựa để sai khiến.
Khi Đường Xuyên bay về lãnh địa của mình, nơi đây đã trở thành một đống hoang tàn.
Nhìn từ trên cao xuống, tường đá đã sập hoàn toàn, con rối và máy ném đá đều vỡ nát.
Anh ta không kịp có những suy nghĩ cảm tính khác, lao thẳng từ mái nhà xuống, lấy được huy chương rồi bay v.út lên trời. Cả quá trình, cánh anh ta sắp gãy lìa vì vỗ.
Cuối cùng vào giây phút cuối cùng cũng về đến lãnh địa của Chử Diệc An, đôi cánh cũng biến mất khi hết thời gian, anh ta rơi xuống nhà gỗ nhỏ của Chử Diệc An.
Nằm bò trên mái nhà anh ta mới thấy, mái nhà của cô không chỉ có lá cây mà còn có cả vải bạt chống nước!
Đệch!
Đường Xuyên c.h.ử.i thầm trong lòng, sau đó chỉnh đốn tâm trạng nhảy từ mái nhà xuống, leo lên Tháp cung tên nơi Chử Diệc An đang đứng: "Đồ tôi lấy về cho cô rồi đây."
"Rất tốt, tôi biết anh nhất định làm được mà."
Chử Diệc An nhận lấy Huy chương lãnh chúa, sau đó vỗ vỗ vai anh ta.
Đường Xuyên nghe vậy không nhịn được giật giật khóe miệng, dáng vẻ vừa rồi của cô đâu phải là tin tưởng anh ta làm được, mà là anh ta không lấy được huy chương thì sẽ cho anh ta nếm mùi đau khổ.
Chử Diệc An là chủ nô, chủ nô mới không thèm quan tâm (care) suy nghĩ trong lòng của nô lệ.
Cô chỉ quan tâm tháp phòng thủ tiếp theo của mình nên chọn cái gì.
Tháp cung tên, Tháp ma pháp, hai loại tháp phòng thủ cô đều có rồi, quả thực như mô tả, hai loại tháp đều có điểm mạnh điểm yếu riêng. Hiện tại mà nói Tháp cung tên gây sát thương cho bầy sói cao hơn một chút.
Lần này, cô chọn Tháp pháo.
Chủ yếu nghĩ ngộ nhỡ Tháp pháo và máy ném đá có gì khác biệt thì sao.
Tuy nhiên sự thật là Tháp pháo chính là máy ném đá phiên bản to hơn một chút. Một đống đá lớn bay ra từ Tháp pháo, ngẫu nhiên đập trúng vài con sói xui xẻo.
Thuộc phiên bản máy ném đá Plus.
Uy lực không bằng Tháp ma pháp, tốc độ tấn công không bằng Tháp cung tên. Nhưng cũng có ưu điểm, nó rất cân bằng. Hơn nữa có thêm một Tháp pháo, lũ yêu tinh vốn đã đ.á.n.h không lại, lúc này càng đ.á.n.h không lại.
Chiến thuật biển sói chỉ dùng được với lãnh địa có giá trị vũ lực yếu kém như Đường Xuyên thôi.
"Tôi phát hiện những con yêu tinh điều khiển bầy sói này đang hoạt động trong rừng cây nhỏ cách phía trước trăm mét."
Sự căm thù của Đường Xuyên đối với lũ yêu tinh này cũng mãnh liệt như sự thù hận của yêu tinh đối với anh ta, anh ta đương nhiên mong Chử Diệc An g.i.ế.c c.h.ế.t chúng.
"Hoạt động của chúng rõ ràng như vậy, tôi đã thấy từ sớm rồi. Nhưng tôi hết cách."
Chử Diệc An cũng muốn g.i.ế.c chúng lắm chứ, ngặt nỗi s.ú.n.g săn trong tay chỉ còn lại sáu viên đạn. Bắn hết chỗ này là xong phim, thực sự lực bất tòng tâm.
"Vậy làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ tiêu hao mãi thế này?"
