Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 77: Nhiệt Độ Cực Cao (18)

Cập nhật lúc: 22/01/2026 12:02

Ai có thể ngờ rằng chỉ vì uống một chai nước không sạch mà khiến Lưu Dũng hoàn toàn không gượng dậy nổi.

Lưu Dũng suy yếu đi trông thấy, đến cả sức lực để ngồi dậy đi vệ sinh cũng không có, khiến khắp nơi bốc mùi hôi thối, ngay cả người đồng hành là Lý Vân Cường cũng cảm thấy ghê tởm.

Những người bị kiết lỵ do uống nước bẩn không chỉ có mình Lưu Dũng, mùi hôi thối nồng nặc trong hầm gửi xe ngày càng đậm đặc, khiến nhiều người không thể chịu đựng thêm được nữa.

"Có đi không?"

"Đi thôi, ở lại đây chỉ có nước chờ c.h.ế.t."

"Nhà hàng xóm hôm qua đã rời đi rồi, nếu chúng ta đi từ hôm qua thì giờ đã đến nhà dì đại rồi."

...

Rất nhiều người đang dự định rời khỏi thành phố, ngay cả Lý Vân Cường cũng không ngoại lệ.

Nhưng Lưu Dũng thì lại là một rắc rối lớn, vừa nôn mửa vừa tiêu chảy, hình như còn bị say nắng. Trong mắt Lý Vân Cường, Lưu Dũng từ một cộng sự đắc lực lập tức biến thành một gánh nặng. Hắn không thể mang theo một kẻ lôi thôi như vậy được. Ngay đêm đó, hắn một mình gom hết những thứ hữu dụng rồi âm thầm rời đi, bỏ mặc Lưu Dũng đơn độc tại đó.

Thành phố không thể ở lại được nữa, hắn dự định khởi hành tiến về hầm trú ẩn trong núi.

Số người tháo chạy khỏi thành phố hôm nay đông gấp đôi hôm qua.

Chử Diệc An và Lục Khanh Uyên lại ngồi dưới gốc cây đại thụ, lắng nghe tiếng xe cộ đi ngang qua cổng. Từng chiếc, từng chiếc một. Những chiếc xe này đến nhanh mà đi cũng nhanh. Ngay khi Chử Diệc An tưởng rằng bọn họ sẽ không dừng lại và bắt đầu buồn ngủ vì canh gác, thì trên đường có tiếng xe dừng lại.

Tiếng động cơ rất nhỏ, nhưng cô vẫn bị đ.á.n.h thức bởi tiếng mở cửa xe khẽ khàng.

"Chồng ơi, nhìn kìa, phía trước có một hộ dân. Chúng ta vào gõ cửa mượn nhà vệ sinh một lát đi."

Có người bước xuống xe, nghe giọng thì có vẻ là muốn đi vệ sinh, hơn nữa còn là một gia đình. Chử Diệc An nghe thấy tiếng động bên ngoài truyền vào, lập tức tỉnh hẳn táo.

"Mượn nhà vệ sinh cái gì, cứ giải quyết bên lề đường đi, xe dừng ở đây cũng không an toàn."

Lúc này giọng một người đàn ông vang lên, mang theo vẻ mất kiên nhẫn: "Nhanh lên, thời gian ban đêm vốn đã ngắn, chúng ta phải đến chỗ bố mẹ trước khi trời sáng."

Người đàn ông hối thúc người phụ nữ nhanh tay lẹ mắt, chỉ vài phút sau, chiếc xe đậu trên đường lại khởi động rồi rời đi.

Chiếc xe đi rồi, cảnh báo tạm thời được dỡ bỏ, nhưng vẫn khiến Chử Diệc An cảm thấy bất an. Cô mở mắt tập trung cao độ, lúc nào cũng chú ý đến tình hình bên ngoài. Xe cộ bên ngoài cứ vun v.út chạy qua con đường trước mặt, Chử Diệc An đã bắt đầu dùng cách gạch chữ "Chính" (正) để ghi lại số lượng xe rời đi.

Thời gian trôi dần đến hai giờ sáng ngày thứ mười bốn của trò chơi. Giữa tiếng động cơ xe cộ, bỗng xuất hiện một tiếng bước chân lạc điệu.

Người này đi đứng hạ chân rất thấp, đế giày ma sát với mặt đất phát ra tiếng động lạch cạch. Tiếng bước chân ngày càng gần, khi đến sát cổng lớn thì đột nhiên im bặt, ngay sau đó là tiếng gõ cửa.

"Có ai không?"

"Xin hỏi có ai ở nhà không ạ?"

Thực sự có người đến!

Chử Diệc An đứng bật dậy, chuông cảnh báo trong đầu reo vang. Cô và Lục Khanh Uyên đồng thời nhìn về phía cổng, nhưng cả hai đều không lên tiếng, hy vọng người bên ngoài tưởng trong nhà không có người rồi sẽ bỏ đi.

Nhưng rõ ràng người bên ngoài không nghĩ như vậy.

Thấy bên trong mãi không có ai trả lời, người đó trực tiếp ra tay. Sau khi dùng sức đẩy cửa mà không được, hắn thò một lưỡi d.a.o mỏng qua khe cửa, từng chút một gẩy then cửa ra ngoài.

"Ai ở ngoài đó?"

Lục Khanh Uyên nhìn thấy tình hình liền lên tiếng, khiến người bên ngoài giật nảy mình: "Hóa ra bên trong có người à. Ngại quá, tôi đi ngang qua đây, khát nước quá mà thấy ở đây có nhà nên muốn vào xin một hớp nước uống."

"Ở đây không có nước." Lục Khanh Uyên lạnh lùng từ chối.

"Tôi không uống không đâu, tôi trả tiền." Người đàn ông bên ngoài vội vàng bày tỏ, sau đó bắt đầu kể khổ: "Trong thành phố giờ đến nước cũng chẳng còn, tôi đang trên đường về quê lánh nạn, khát quá không chịu nổi nên mới vào đây xin một ít."

Nước của Chử Diệc An và Lục Khanh Uyên đủ dùng, cho hắn một ít cũng chẳng ảnh hưởng gì đến họ. Nhưng cô chỉ sợ "làm phúc phải tội", cuối cùng lại dẫn sói vào nhà.

Ngoại trừ giếng nước, tầng hầm của họ, máy phát điện, thực phẩm... bất cứ thứ gì lọt vào mắt người ngoài cũng sẽ khiến họ đỏ mắt vì thèm muốn.

"Chú ơi, chú đi chỗ khác xem sao đi, nhà cháu thực sự hết nước rồi." Chử Diệc An nói vọng qua cổng, "Dì của cháu hôm qua vì uống nước không sạch nên đã bị kiết lỵ rồi, nếu không vì dì ấy bị bệnh thì nhà cháu cũng đã rời đi từ lâu rồi."

Cô "vô trung sinh dì" (bịa ra một người dì), tìm lý do chứng minh mình thực sự không có nước.

Nhưng người bên ngoài không dễ đuổi đi như vậy: "Cháu gái ơi, không có nước thì cái gì ăn được chắc vẫn còn chứ? Có thể cho chú một ít không, chú thực sự vừa khát vừa đói."

Nếu là một cô bé chưa trải đời, nói không chừng sẽ vì tiếng kể khổ của hắn mà mủi lòng. Nhưng Chử Diệc An đã trải qua sự tẩy lễ của vài vòng trò chơi rồi, trong trường hợp không gây ra hiểm họa tiềm ẩn cho bản thân thì giúp đỡ cũng được, nhưng nếu đe dọa đến an toàn của mình, trái tim cô sẽ cứng như sắt đá.

"Chú ơi, thực ra cả nhà cháu đã hai ngày nay không có gì vào bụng rồi."

So khổ sao? Chử Diệc An còn khổ hơn hắn.

"Cả nhà cháu giờ ai nấy đều đang đói lả. Không nước không đồ ăn, quan trọng nhất là không có t.h.u.ố.c. Trên người chú có t.h.u.ố.c không? Thuốc hạ sốt thôi cũng được, dì cháu sắp không trụ nổi rồi, nhà cháu trả tiền mua!"

"Tôi lấy đâu ra t.h.u.ố.c chứ!" Người đàn ông nghe Chử Diệc An hỏi mua t.h.u.ố.c, cảm thấy cô như đang nói chuyện viễn vông.

Tình hình hiện tại là nước quý hơn thức ăn, mà t.h.u.ố.c thì còn quý hơn cả nước. Tiền bạc lúc này đã mất giá đến mức chẳng khác gì giấy vụn.

Rất nhanh sau đó, tiếng bước chân rời đi của người đàn ông vang lên, và ngày càng xa dần.

Đi rồi sao? Chử Diệc An đứng ở cổng lắng nghe một hồi lâu, nhận thấy bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa, lúc này mới từ từ quay lại ghế ngồi.

Cổng chính thì không còn động tĩnh, nhưng mười lăm phút sau, bức tường bao bên hông lại vang lên tiếng sột soạt. Chử Diệc An mở mắt nhìn về hướng phát ra âm thanh, rồi bất ngờ đối mắt với cái đầu của một người đàn ông đang thò lên trên tường.

"Đù!"

Chử Diệc An bị dọa cho giật b.ắ.n mình, lập tức hét lớn gọi Lục Khanh Uyên: "Thầy Lục!"

Chủ nhân của cái đầu đó chính là người đàn ông lúc nãy vừa đứng ở cổng xin đồ, hắn căn bản chưa hề rời đi mà lợi dụng bóng đêm lén trèo lên tường.

Hắn đã nghi ngờ rồi, giọng con nhỏ này đầy khí lực, nghe chẳng giống nhà thiếu nước thiếu lương thực chút nào. Xem hắn đã phát hiện ra cái gì kia, một cái giếng nước!

Vì tiếng hét của Chử Diệc An, hắn giật mình nhảy phắt xuống đất, định chạy đi tìm thêm vài người để quay lại chiếm lấy cái sân này.

Lục Khanh Uyên nhíu mày: "Trông chừng trong nhà."

Dứt lời, anh mở cổng, lao ra đuổi theo gã đàn ông vừa nhảy xuống. Chử Diệc An lập tức khóa c.h.ặ.t cửa ngay khi Lục Khanh Uyên vừa ra ngoài, cô cầm chiếc bồ cào canh giữ ở cổng, đề phòng gã kia còn đồng bọn khác.

Bức tường cao che khuất tầm nhìn, không thể thấy được tình hình bên ngoài, chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân dồn dập trên đường, ngay sau đó là hai tiếng thét thê lương t.h.ả.m thiết.

Cả hai tiếng hét đều là của gã đàn ông kia, nhưng Chử Diệc An nghe mà nắm c.h.ặ.t cán bồ cào, lo lắng Lục Khanh Uyên gặp chuyện.

Mười phút sau, cổng sân lại bị gõ.

Giọng nói trầm thấp và lạnh lùng của Lục Khanh Uyên vang lên bên ngoài: "Xử lý xong rồi, mở cửa đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.