Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 853: Thế Giới Mới - Thị Uy?
Cập nhật lúc: 27/02/2026 03:02
Cuối cùng vẫn không thoát khỏi số phận cơ giới hóa.
Chu Thiên Quảng mất vài phút mới miễn cưỡng chấp nhận sự thật mình đã là nửa người máy: "Đại lão Chử, vậy em còn vị giác và khứu giác không?"
Sau này còn cần ăn uống không?
Hay là uống dầu máy?
Có cần ngủ và đi vệ sinh không?
"Chắc là có đấy, cậu tự nghiên cứu đi."
Chử Diệc An nhìn bộ dạng dư thừa năng lượng của anh ta hiện tại, biết đã đến lúc hỏi anh ta chuyện quan trọng: "Cậu trốn ra bằng cách nào? Biết kẻ bắt cóc các cậu là ai chưa?"
"Dùng kỹ năng."
Chu Thiên Quảng cầm trái cây trên bàn, vừa nếm thử xem có vị không, vừa trả lời: "Em cố ý chọc giận bọn chúng, tự nguyện làm chuột bạch. Bọn chúng lấy em thử nghiệm t.h.u.ố.c Y, sau đó kích hoạt tiềm năng của em."
Hành động của anh ta thực ra khá mạo hiểm.
Nhưng vận may của anh ta xưa nay vẫn tốt.
Việc đ.á.n.h cược vào vận may, anh ta thực sự rất ít khi thua.
Và thực tế chứng minh, lần này anh ta cũng cược đúng.
Tiếp theo đó anh ta kể lại toàn bộ thông tin quan trọng mình biết cho cô: "Đại lão Chử, em nói cho chị biết những người chơi nói mình bị mắc kẹt trong trò chơi đều không thể tin được! Bọn họ đã bị mua chuộc rồi, sau khi em bị đ.á.n.h thức mới biết bọn họ đều không sao cả, chỉ là đang giúp đỡ đám người đứng sau màn kia thôi."
Họ có ký ức, có tự do.
Hóa ra qua bao nhiêu vòng chơi như vậy, chỉ có mỗi mình anh ta bị nhốt trong phòng tối.
"Trước đó em còn tin tưởng bọn họ như vậy, dốc hết tâm can."
Chu Thiên Quảng vô cùng phẫn nộ, có cảm giác bị lừa dối. Đương nhiên trong sự phẫn nộ này còn xen lẫn một tia đồng cảm, bọn họ xui xẻo bị bắt, không phản bội quả thực không có đường sống.
Đồng cảm có, nhưng không nhiều.
Sau này nếu thực sự gặp lại, anh ta cũng sẽ không vì tình nghĩa bạn cùng phòng xưa kia mà nương tay với bọn họ.
Chử Diệc An không quan tâm đến sự phản bội của những người chơi đó, chủ yếu Chu Thiên Quảng không phản bội là được. So với những người chơi còn lại bị mắc kẹt, cô quan tâm đến t.h.u.ố.c Y của Chu Thiên Quảng hơn.
"Cậu thức tỉnh nhờ t.h.u.ố.c Y?"
"Vâng."
Lúc trả lời Chu Thiên Quảng còn vô thức sờ sờ l.ồ.ng n.g.ự.c mình.
Cảm giác như có ngọn lửa thiêu đốt trong cơ thể, ngũ tạng lục phủ đau rát khắc sâu trong tâm trí: "Mẹ ơi Đại lão Chử, t.h.u.ố.c của bọn chúng sẽ không có vấn đề gì chứ? Trước khi bị tiêm t.h.u.ố.c em có nhìn thấy, mấy người chơi bị bọn chúng tiêm t.h.u.ố.c trước đó, đều mẹ nó biến dị hết rồi!"
"Chúng ta có đội ngũ nghiên cứu chuyên nghiệp, m.á.u và các mẫu vật khác của cậu đều đang được kiểm nghiệm."
Cô an ủi: "Thả lỏng đi, cho dù sau này cậu có biến dị, bọn họ cũng có thể sửa lại sự biến dị của cậu."
Cô cố ý dọa Chu Thiên Quảng đấy.
Mẫu vật cơ thể anh ta đã được kiểm tra từ sớm rồi, không có biến dị tiềm ẩn đột phát.
Tức là trước đó không biến dị, sau này cũng không có khả năng biến dị.
"Biết bọn chúng thuộc thế lực nào không?"
Chử Diệc An đẩy tờ giấy viết năm cái tên đến trước mặt Chu Thiên Quảng: "Hiện tại chỉ có mấy bộ phận này là đối thủ cạnh tranh của chúng ta, bọn chúng có phải là một trong số đó không?"
Chu Thiên Quảng nhìn tên năm bộ phận này lắc đầu: "Bọn chúng rất cẩn thận, thậm chí ngay cả lúc ăn cơm với chúng em cũng trang bị đầy đủ che kín mít."
Anh ta thậm chí chưa từng nhìn thấy mặt mũi của bất kỳ ai trong số những người này.
"Nhưng em nhớ đường đến chỗ đó!"
Lời này của Chu Thiên Quảng khiến cô hăng hái hẳn lên: "Cưng à, sao không nói sớm!"
Nói sớm thế nào được, bây giờ anh ta mới tỉnh lại mà.
Đó là một buổi sáng trời quang mây tạnh.
Một nhóm lính đ.á.n.h thuê được thuê với giá cao lặng lẽ đáp xuống mặt biển, mục tiêu của họ đương nhiên là hòn đảo ở trung tâm đại dương.
Bao vây, đột phá, tìm kiếm.
Tuy nhiên khi lính đ.á.n.h thuê xông vào, bên trong căn cứ đã trống không.
Mười mấy ngày kể từ khi Chu Thiên Quảng trốn thoát, căn cứ này đã sớm vườn không nhà trống. Chử Diệc An ngồi trên phi thuyền nhìn lính đ.á.n.h thuê vào trong kiểm tra từng ngóc ngách, sau khi đảm bảo an toàn mới đưa Chu Thiên Quảng đáp xuống.
Chốn cũ thăm lại.
Chu Thiên Quảng vẫn nhớ rất nhiều nơi, anh ta chỉ vào phòng thiết bị đã trống rỗng, căn phòng nhỏ bừa bộn đang mở cửa, và một số căn phòng lớn trống trải giới thiệu: "Đây là nơi em tỉnh lại, có đặt một cái bình chứa đầy chất lỏng; căn phòng nhỏ là ký túc xá tất cả người chơi ngủ; căn phòng lớn này dùng để làm thí nghiệm..."
Anh ta báo cáo tỉ mỉ từng chi tiết những gì mình biết rõ với Chử Diệc An.
Còn Chử Diệc An và những lính đ.á.n.h thuê khác thì tìm kiếm bất kỳ manh mối nhỏ nào đối phương có thể để lại trong căn cứ rộng lớn.
Xung quanh có rất nhiều phòng.
Trong đó có một căn phòng trông giống như văn phòng làm việc.
Ngăn kéo bên trong đều trống không, nhưng Chử Diệc An nằm bò xuống gầm bàn, nhìn thấy một ký hiệu kỳ lạ ——
Giữa vòng cung tạo bởi ba màu cơ bản đỏ, vàng, xanh lam, còn có một bông hoa cát cánh màu đen.
Hình vẽ này...
Chử Diệc An lập tức chụp lại.
Ngay khi cô định xem xem còn manh mối nào khác không, đột nhiên chiếc bàn trên đầu phát nổ. Vụ nổ ngay phía trên đầu cô, vụn gỗ b.ắ.n ra từ vụ nổ bay đầy mặt cô.
Chử Diệc An vội vàng dùng tay che mắt, nhưng mặt, cổ, cánh tay và nửa thân trên truyền đến cảm giác đau đớn rõ rệt ——
Cô không biết mình có bị thương hay không, chỉ cảm thấy trên người toàn là chất lỏng nhớp nháp.
"Đại lão Chử!"
Chu Thiên Quảng quay lại nhìn thấy bộ dạng cô lúc này, lập tức cõng người chạy ra ngoài.
Những lính đ.á.n.h thuê còn lại cũng đang rút lui ——
Đây là thứ cuối cùng thế lực bí ẩn để lại trong căn cứ thí nghiệm, b.o.m tấn công và cảnh cáo bọn họ.
Khi tất cả bọn họ lên phi thuyền bay lên không trung, mặt đất rung chuyển.
Căn cứ ban đầu bị chôn vùi ngay trước mắt họ.
Trong tiếng nổ lớn và tiếng đổ sập, máy liên lạc trong túi áo Chử Diệc An truyền đến rung động nhẹ: "Trư Thần, giúp chị lấy máy liên lạc ra."
Chu Thiên Quảng đương nhiên nghe lời.
Nhưng khi lấy máy liên lạc ra lại do dự.
Chử Diệc An cảm nhận được sự ngập ngừng của anh ta, dùng giọng điệu ra lệnh nói: "Đọc."
【Đây là quà tặng cô.】
【Hợp tác vẫn có hiệu lực, cô còn thời gian hai tháng. Xin hãy nỗ lực hoàn thành, nếu không... chúng tôi sẽ thông báo sự tồn tại của người chơi cho tất cả mọi người.】
Chỉ nghe câu đầu tiên, Chu Thiên Quảng đã đoán được là ai rồi.
Anh ta nhìn Chử Diệc An, còn lo lắng hơn cả cô.
Dù sao thực lực người chơi bọn họ so với những thổ dân này thì chẳng khác nào trứng chọi đá.
Nếu bị NPC biết thế giới của mình chỉ là một trò chơi, hàng ngày còn có một đám đông người chơi tham gia, họ sẽ thế nào? Chắc chắn sẽ phát điên, coi người chơi là dị loại mà tóm gọn một mẻ.
"Đại lão Chử, chị không sao chứ?"
Anh ta bị chen ra một bên nhìn bác sĩ đi cùng bôi t.h.u.ố.c cho Chử Diệc An, vừa cực kỳ lo lắng: "Chị nói xem bây giờ phải làm sao, giao dịch của các chị khó hoàn thành không, chúng ta sẽ không thực sự bị xử sau hai tháng nữa chứ?"
"Cậu sợ cái đếch gì."
Chử Diệc An ngẩng đầu chờ bác sĩ xử lý vết thương, giọng điệu bình tĩnh và hờ hững: "Chúng ta còn chưa đến, bọn họ đã chạy trối c.h.ế.t rồi, thì lợi hại đến mức nào chứ.
Cho nổ căn cứ của mình để cảnh cáo tôi?"
Cô nghĩ đến tình huống vừa rồi không nhịn được buồn cười: "Cái này thì khác gì g.i.ế.c địch hai trăm, tự tổn hại một nghìn."
