Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 929: Tân Thế Giới Đấu Trí (7)

Cập nhật lúc: 03/03/2026 12:03

Dẫu cho Chử Diệc An đã đoán được từ trước, nhưng khi nghe chính miệng Lục Khanh Uyên thừa nhận điều này, cô vẫn cảm thấy sự thật này quá mức khó khăn để chấp nhận.

"Vậy thì sao?"

Cô ngẩng đầu nhìn lên khoảng trời trống rỗng: "Anh đến đây để khuyên hàng sao?"

"Anh không đến để khuyên hàng, anh đến để... làm kẻ phản bội."

Lục Khanh Uyên nhìn cô, giọng nói dịu dàng nhưng lại ngập tràn sức mạnh: "Có lẽ em không tin, nhưng từ rất lâu rồi anh đã có những dự tính của riêng mình. Anh có thể trì hoãn sự xuất hiện của 5 Bộ lớn, câu giờ cho em 15 ngày."

Chử Diệc An không tin: "Mục đích anh làm vậy là gì?"

Lục Khanh Uyên nhìn đăm đắm vào cô: "Vì người anh yêu."

"Tôi mới không thèm tin anh, anh tự đếm lại xem, anh đã lừa gạt tôi bao nhiêu lần rồi, mà anh còn đứng đó nói cái gì mà thích tôi với yêu tôi! Anh không thấy ngượng mồm à, tôi đếch tin!"

Chử Diệc An nghe thấy những lời này liền nhảy dựng lên, giọng điệu mang theo sự gay gắt chưa từng có so với lúc đối mặt với những chuyện khác: "Hơn nữa anh thử nghĩ xem, anh đã tiếp tay cho Ôn Thời Duật làm ra bao nhiêu chuyện xấu xa ác ôn, anh nghĩ tôi có thể thích anh nổi không? Nếu tôi mà thích anh, thì tôi có còn mặt mũi nào để nhìn mặt tổ quốc tôi, thế giới của tôi, và quần chúng nhân dân rộng lớn của tôi nữa không hả?

Trong đầu anh rốt cuộc chứa cái gì vậy?"

Cô tuôn một tràng xối xả, bề ngoài giống như đang c.h.ử.i bới mắng mỏ, nhưng thực chất lại mang tính chất trút giận nhiều hơn: "Huống hồ cho dù anh có thể cản chân Ôn Thời Duật được 15 ngày, thì cũng chỉ là nửa tháng ngắn ngủi. Để v.ũ k.h.í hoàn toàn được bao phủ phạm vi trên toàn bộ Puthin, ít nhất cũng phải cần đến 6 tháng.

Cái tên Ôn lão lục đó làm sao có thể buông tha cho chúng tôi dễ dàng thế được, nếu có bản lĩnh, thì tự vác xác ra đây đi, đừng có mà trốn chui trốn lủi như con rùa rụt cổ nữa.

Hẹn nhau ở Thế Giới Mới, mặt đối mặt, choảng nhau một trận sống mái xem nào!"

Trái ngược với sự mất kiểm soát cảm xúc của Chử Diệc An, Lục Khanh Uyên lại kiên nhẫn an ủi cô bằng chất giọng dịu dàng mà đầy sức mạnh: "Em làm được mà, A Chử. Em là người sở hữu tiềm năng vô hạn, em sinh ra đã mang tố chất của một nhà lãnh đạo, một người có thể khiến cả Ôn Thời Duật cũng phải dè chừng. Đừng vì bị dồn vào đường cùng mà cảm thấy sợ hãi hay bất lực, em vẫn còn một người đồng đội vô cùng lợi hại cơ mà, hãy tận dụng tốt năng lực của cậu ta, em nhất định sẽ giành chiến thắng.

Và, anh yêu em..."

Giọng nói của Lục Khanh Uyên biến mất sau ba chữ cuối cùng, bây giờ hắn cần phải đi làm những việc để bù đắp cho cô.

Cô không biết hắn đang ở đâu, cũng không biết sau khi biến mất hắn sẽ đi về đâu.

Chử Diệc An đờ đẫn đứng chôn chân tại chỗ, một cảm giác khó chịu, tức giận, xót xa, tiếc nuối và cả sự bàng hoàng hụt hẫng sau khi đ.á.n.h mất... vô vàn cảm xúc phức tạp đan xen quyện c.h.ặ.t vào nhau.

Cô ngửa mặt nhìn trời, hít một hơi thật sâu để xốc lại tinh thần.

Nếu Lục Khanh Uyên đã nói còn 15 ngày, thì cô sẽ tin là còn 15 ngày! Nếu theo lẽ thường tình, 15 ngày căn bản không thể nào hoàn thành được khối lượng công việc khổng lồ phía sau, nhưng năng lực của Lương Siêu và lời nhắc nhở của Lục Khanh Uyên đã gợi mở cho cô một hướng đi.

Trong tình hình hiện tại, vẫn còn một người nữa có lẽ chính là nhân vật then chốt để phá giải thế cờ bí bách này —— Trư Thần!

Nếu nói Lương Siêu là trùm cuối của năng lực "lừa gạt".

Thì Trư Thần chính là trần nhà của sự may mắn.

Cùng mang lại một siêu buff cực khủng, năng lực của Trư Thần thậm chí có thể còn xịn xò hơn.

Thế nhưng hậu quả của việc vắt kiệt sức lực để sử dụng loại năng lực này là gì?

Chử Diệc An rất mong muốn giành chiến thắng, nhưng lại sợ Chu Thiên Quảng sẽ vì chuyện này mà gặp nguy hiểm. Đôi chân cô trong vô thức lững thững bước về phía bệnh viện hải tặc do Bạch Tư Niên lập nên, sau đó nhìn thấy Lương Siêu lúc này đang ngâm mình trong dung dịch dinh dưỡng.

Cậu ta đã không còn ra hình người nữa rồi.

Việc vắt kiệt sinh lực để sử dụng siêu năng lực, đã khiến cơ thể cậu ta xuất hiện những biến dị gần như thoát ly khỏi ranh giới của con người. Lúc này bị ngâm trong khoang điều trị có thể nói là sống không bằng c.h.ế.t.

Cô phải làm như vậy sao?

Cô phải hy sinh Chu Thiên Quảng vì cục diện hiện tại sao?

Chử Diệc An tỏ ra chần chừ, do dự.

Thế nhưng trong lúc cô đang do dự, Chu Thiên Quảng lại đang sải bước tiến về phía Viện nghiên cứu.

Lục Khanh Uyên không trực tiếp chỉ thẳng cách giải quyết bài toán hóc b.úa này cho Chử Diệc An, bởi vì hắn biết khi cô nắm rõ tình hình, nội tâm cô chắc chắn sẽ bị giằng xé và lung lay.

Không chỉ Chử Diệc An không nỡ hy sinh Chu Thiên Quảng, bản thân Lục Khanh Uyên cũng rất quý mến cậu đàn em lanh lợi này. Nhưng trong lòng hắn, một trăm cái Chu Thiên Quảng cộng lại, cũng chẳng thể nào sánh bằng một nửa Chử Diệc An.

Nếu đã mang danh ác nhân, thì cứ dứt khoát làm kẻ ác giúp cô đưa ra lựa chọn luôn vậy.

Vậy nên hắn đã nói thẳng cách giải quyết vấn đề cho Chu Thiên Quảng —— Giống như Lương Siêu, hiến tế chính bản thân mình!

Chu Thiên Quảng đứng trong Viện nghiên cứu, tâm trạng lúc này vừa căng thẳng sợ hãi, lại vừa kích động và kiên định. Cậu ta chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình lại trở thành Đấng cứu thế của toàn bộ người chơi, đóng vai trò quyết định trong cuộc chiến giữa nhân loại và Puthin.

Với tư cách là đàn em của Chử đại, cậu ta rất muốn chứng minh cho mọi người thấy mình không phải là một kẻ vô dụng chỉ biết bám váy người khác.

Và ngày hôm nay, cơ hội đó cuối cùng cũng thành hiện thực!

Cậu ta nhìn xuống Viện nghiên cứu rộng lớn bên dưới, nhắm nghiền hai mắt lại, cảm nhận sự kết nối mờ ảo, vi diệu giữa đất trời và vũ trụ. Trong trải nghiệm huyền diệu này, cậu ta dường như đã chạm được đến điểm cốt lõi của vũ trụ, khám phá ra những bí ẩn của thế giới, sự hình thành của tự nhiên và quy luật, thậm chí là sự vận hành của bánh xe vận mệnh...

Sau đó, Bùmmmm ——!

Một thứ gì đó không thể gọi tên bỗng chốc ngưng tụ lại, hội tụ lại, rồi như dòng thác lũ vỡ bờ cuồn cuộn đổ ập xuống Viện nghiên cứu bên dưới.

Đó có lẽ chính là thứ mà những người đam mê nghiên cứu huyền học thường hay nhắc đến —— Khí vận!

Các nghiên cứu viên bên dưới không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy trong nháy mắt tinh thần bỗng nhiên sảng khoái lạ thường, đầu óc minh mẫn đến kinh ngạc.

Bài toán nan giải vốn dĩ đang trói buộc bọn họ bỗng chốc tìm ra hướng giải quyết,

Máy móc thí nghiệm bị hỏng hóc, bỗng dưng tự động hoạt động bình thường trở lại,

Hiện tượng thí nghiệm quan sát suốt mấy tháng trời không thấy tăm hơi, vừa ngẩng đầu lên đã đập ngay vào mắt...

Từ một số góc độ mà nói, Trư Thần, quả thực vô cùng xứng đáng với danh hiệu "Thần" này.

Chỉ là cái giá phải trả có hơi đắt đỏ một chút.

Khi Chử Diệc An phát hiện ra cậu ta trong Viện nghiên cứu, cậu ta đã gầy rộc đi chỉ còn lại lớp da bọc xương, ngã quỵ trên mặt đất hệt như một bộ xương khô, hơi thở thoi thóp mong manh.

"Chử đại..."

Nhìn thấy Chử Diệc An hớt hải chạy tới, Chu Thiên Quảng trào dâng một cảm giác tự hào: "Em không làm chị mất mặt chứ."

"Không, không hề."

Cô ôm c.h.ặ.t lấy Chu Thiên Quảng, cố kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào nơi khóe mi: "Không sao đâu, chúng ta vào nằm trong khoang điều trị nghỉ ngơi trước đã nhé."

Vừa nói, cô vừa ra lệnh cho cấp dưới nhanh ch.óng chuyển khoang điều trị chuyên dụng đến đây.

Viện nghiên cứu, hiện tại đã trở thành một nơi được ban phước lành.

Chu Thiên Quảng bây giờ gầy còn đúng bộ xương khô, nếu ra ngoài chắc chắn sẽ gặp xui xẻo đến mức mất mạng. Cô bảo người lập tức cho cậu ta ngâm vào khoang điều trị ngay tại chỗ, thế nhưng trước khi bước vào trong, Chu Thiên Quảng vẫn không quên nắm c.h.ặ.t lấy tay cô dặn dò: "Chử đại, chúng ta nhất định phải thắng nhé!"

"Ừm!"

Chử Diệc An gật đầu, ánh mắt nghiêm túc và kiên định đáp lại: "Chúng ta nhất định sẽ thắng!"

Cùng lúc đó, cách xa hàng vạn năm ánh sáng.

Hạm đội phi thuyền do Ôn Thời Duật dẫn đầu bỗng nhiên bị tập kích bởi một thế lực không xác định. Thâm Uyên - với tư cách là hệ thống chủ - lại đột ngột xảy ra sự cố, khiến toàn bộ hạm đội bị đình trệ giữa không trung khi đang thực hiện bước nhảy không gian.

"Chuyện gì thế này? Kỹ sư đâu rồi?"

"Thâm Uyên chẳng phải được mệnh danh là trí tuệ nhân tạo (AI) thông minh và cao cấp nhất trong 5 Bộ lớn sao, Bộ trưởng Ôn rốt cuộc tình hình này là sao?"

"Nhanh ch.óng rời khỏi nơi này đi!"

Một đám người hoảng loạn tột độ, quay sang đổ lỗi và trách móc Ôn Thời Duật.

Thế nhưng lúc này Ôn Thời Duật không hề tỏ ra hoảng hốt, hắn bình tĩnh ra lệnh cho cấp dưới ngắt kết nối với Thâm Uyên 1, và chuyển sang sử dụng hệ thống Thâm Uyên 2 để liên lạc. Toàn bộ quá trình xử lý, chỉ làm chậm trễ vỏn vẹn hai phút đồng hồ.

Không đúng, phải nói là đối với chiến hạm thì chỉ bị chậm trễ hai phút, nhưng đối với thế giới bên ngoài, khoảng thời gian đó tương đương với nửa tháng trời!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 929: Chương 929: Tân Thế Giới Đấu Trí (7) | MonkeyD