Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 939: Rạp Chiếu Phim Điên Rồ (5)
Cập nhật lúc: 03/03/2026 12:06
"Sợ lắm sao? Gần như vòng chơi nào chúng tôi tham gia cũng đều như thế này cả, chơi lâu rồi nên cũng quen."
Thẩm Giai bình thản nói, trong giọng điệu lộ rõ vẻ khinh thường.
Roosevelt đã thê t.h.ả.m đến mức này, vì chuyện vừa rồi quá mức đáng sợ nên hắn còn chưa kịp phản ứng lại. Cho đến khi những người khác cũng lần lượt xuất hiện, đồng thời xếp hàng bên ngoài nhà vệ sinh.
Đúng vậy.
Tất cả mọi người đều chọn đi vệ sinh vào khoảng thời gian trống của trò chơi.
Dù sao thì vẫn còn ba bộ phim nữa, mỗi bộ ít nhất là hai tiếng đồng hồ. Đi vệ sinh trong lúc đang chiếu phim tuyệt đối là một hành động cực kỳ nguy hiểm, vậy nên sau khi xem xong phim, lựa chọn của mọi người đều giống nhau.
Lúc này mọi người tụ họp lại, người chơi phe nhân loại vẫn còn đủ, nhưng phe người chơi P (Puthin) thì đã mất đi mấy người.
Thiếu mất sáu người!
Mới chỉ qua một ván game, bọn chúng đã tổn thất trực tiếp một nửa quân số.
Thấy cảnh này, một vài người chơi nhân loại không giỏi quản lý biểu cảm đã lén lút nhếch mép cười.
Chử Diệc An tất nhiên không nằm trong số đó.
Puthin vốn là một đám tân binh không có kinh nghiệm chơi game, bọn chúng gặp phải tình cảnh này là chuyện không thể bình thường hơn. Giai đoạn đầu phe nhân loại chiếm ưu thế là lẽ dĩ nhiên, nhưng bây giờ có ưu thế không có nghĩa là khi kết thúc trò chơi chắc chắn họ sẽ thắng.
Càn khôn chưa định,
Tất cả vẫn là ẩn số.
Cô tập hợp phe nhân loại lại một chỗ: "Ai cùng suất chiếu với Ôn Thời Duật?"
Mạc Trường Vân giơ tay: "Là tôi."
Thấy là Mạc Trường Vân, Chử Diệc An cũng yên tâm hơn một chút: "Biểu hiện của Ôn Thời Duật vừa rồi thế nào?"
Mạc Trường Vân: "Quả thực có bản lĩnh. Điềm tĩnh lạnh lùng, khả năng học hỏi cực nhanh."
Chử Diệc An nghe vậy liền gật đầu: "Đầu óc hắn quả thực rất thông minh, nên chúng ta phải cẩn thận kẻo hắn tìm ra cách thoát khỏi rạp phim trước. Khi cần thiết, có thể tìm cách thịt luôn hắn."
Từ khi bọn họ bị tiêm t.h.u.ố.c ức chế, lúc vào trò chơi thì các đạo cụ cũng biến mất hết.
Hiện tại muốn g.i.ế.c Ôn Thời Duật là chuyện không hề dễ dàng.
Nhưng Mạc Trường Vân vẫn điềm tĩnh gật đầu: "Tôi nhất định sẽ tìm cơ hội..."
Ở phía bên kia.
Phe Puthin cũng đang họp bàn.
Khi Ôn Thời Duật biết được rằng dưới sự nhắc nhở của Chử Diệc An, nhóm ba người chung suất chiếu chỉ còn lại một mình Roosevelt, hắn im lặng một lát.
Nhưng hắn không hề đưa ra yêu cầu khắt khe như khi dẫn dắt cấp dưới của mình.
Thậm chí còn an ủi mọi người: "Các bạn đều là lần đầu tiếp xúc với trò chơi này, không giàu kinh nghiệm như nhân loại là chuyện bình thường. Đừng nản lòng, là những tinh anh có chỉ số thông minh cực cao trong bộ tộc Puthin, năng lực của các bạn là vô hạn."
Roosevelt nghe vậy vẫn có chút do dự: "Bộ trưởng đại nhân, những con người kia trước đây đều phải vượt qua hết vòng này đến vòng khác những trò chơi như thế này mới giữ được mạng sống sao?"
Cảnh tượng m.á.u me vừa thấy trong rạp phim quá đỗi kinh hoàng, khi biết được nhân loại phải vượt qua những trò chơi tương tự mới có thể sống sót, lòng trắc ẩn của hắn đã trỗi dậy.
"Nếu như vậy..."
"Nếu như vậy, ngươi định cắt đất nhường tài nguyên, thu nhận bọn họ sinh tồn trên những hành tinh do chúng ta kiểm soát sao?"
Giọng nói của Ôn Thời Duật trở nên lạnh lùng, mắt nhìn thẳng vào hắn: "Ngươi định chia sẻ tài sản, đất đai của mình, đem những thứ đó cho một nhóm sinh vật không phải Puthin sao? Ngươi sẵn lòng chịu đựng việc một c.h.ủ.n.g t.ộ.c khác chia sẻ nguồn tài nguyên mà Puthin phải mất vạn năm phát triển mới có được sao?
Tổ tiên của thế giới họ từng nói một câu nổi tiếng: 'Phi ngã tộc loại, kỳ tâm tất dị' (Không phải tộc ta, ắt có lòng khác), những kẻ không cùng c.h.ủ.n.g t.ộ.c với chúng ta, nhất định sẽ không cùng một lòng với chúng ta.
Cho dù ngươi sẵn lòng, cũng không ai có thể đảm bảo rằng nhân loại sẽ không có một ngày nào đó trong tương lai mưu đồ chiếm đoạt vị trí của chúng ta, hoàn toàn thay thế Puthin."
Vì vậy, nguy cơ phải được bóp c.h.ế.t ngay từ trong trứng nước.
