Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 92: Hạt Nhân Nổ Tung Toàn Cầu (4)

Cập nhật lúc: 22/01/2026 14:00

【Một cuộn giấy vệ sinh.】

【Ghi chú: Sẽ bị thu hồi sau khi kết thúc vòng chơi này.】

【Tiếng lòng của vật phẩm: Giờ ngươi còn dám chê bai một cuộn giấy vệ sinh mới tinh trắng muốt này không?】

Không dám! Tuyệt đối không dám!

Lúc cô tích trữ vật tư, chẳng phải là suýt chút nữa đã quên mất giấy vệ sinh sao, "Cảm ơn ông nội Rương Bách Bảo!"

Chử Diệc An chẳng thèm quan tâm Rương Bách Bảo có nghe hiểu hay không, cứ thế mồm mép tép nhảy mà nịnh nọt.

Hiện tại là 11 giờ đêm ngày đầu tiên của trò chơi. Sau khi thu xếp xong mọi việc, Chử Diệc An đã trải qua đêm đầu tiên trong đường hầm tàu điện ngầm.

Ngày thứ hai của trò chơi, 8 giờ sáng

Trong đường hầm không có ánh mặt trời, xung quanh là một màn đen kịt. Cô dựa vào điện thoại để xem giờ, sẵn tiện lại bật đài radio lên thử, nhưng vẫn chỉ là những tiếng rè rè "xè xè". Mà trong đường hầm tàu điện ngầm này, ngoại trừ cô là người sống duy nhất, còn có thêm vài con vật nhỏ sống sót nhưng chẳng mấy đáng yêu.

Ngày thứ ba của trò chơi, 6 giờ chiều

Đã trôi qua khoảng 32 tiếng kể từ sau vụ nổ hạt nhân. Theo lý mà nói, cô nên ở lại thêm khoảng một ngày nữa, nhưng lũ sinh vật nhỏ tìm đến đây ngày một nhiều hơn.

Chuột. Hơn nữa là một bầy chuột không có thức ăn.

Dù Chử Diệc An có thể cất thực phẩm vào Rương Bách Bảo, chỉ khi nào ăn mới lấy ra, nhưng bầy chuột này vì không có gì để ăn nên đã nhắm mục tiêu vào cô. Cùng với việc số lượng chuột ngày càng đông, cô đã không thể xua đuổi nổi lũ lưu manh trong giới động vật này nữa.

Dù cô mặc quần áo dài tay dài chân, nhưng vẫn bị chúng c.ắ.n một miếng. Dịch hạch, bệnh dại và đủ loại bệnh truyền nhiễm khác... những nguy cơ tiềm ẩn này buộc cô phải rời đi ngay lập tức để tìm một nơi nương thân tốt hơn.

Cô bắt đầu đi dọc theo đường hầm về phía trước. Đi được vài chục mét thì bị chặn lại.

Một đoạn sập hầm đã chặn đứng lối đi của Chử Diệc An, cô quay người nhìn về phía sau. Trong khoảng cách một trăm mét trước sau, cả hai đầu đều bị sập hầm tạo thành một không gian khép kín. Hèn gì cô ở đoạn đường hầm này cả ngày trời mà không thấy ai đến, hóa ra đều có nguyên nhân cả.

Nhưng giờ phải làm sao đây? Cả hai đầu hầm đều bị chặn đứng, phải thoát ra bằng lối nào?

Chử Diệc An bật đèn, ánh sáng yếu ớt không thể soi sáng hết đoạn đường bị phong tỏa. Trong đường hầm cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng chuột kêu "chít chít" khe khẽ. Trống rỗng, im lìm, và cả kinh dị! Chử Diệc An đột nhiên cảm thấy mình như mắc chứng sợ không gian kín.

"Chít chít, chít chít chít..."

Lũ chuột kêu quanh chân cô, thậm chí còn gặm cả giày cô. Đúng rồi, tại sao ở đây lại có chuột? Lúc nổ hạt nhân, xung quanh không thấy một con chuột nào, vậy mà chỉ trong vòng một ngày rưỡi ngắn ngủi, số lượng chuột đã từ 0 tăng lên hàng chục con.

Ngoại trừ khả năng vốn dĩ nơi này đã có chuột, thì chỉ có thể là lũ chuột này từ nơi khác chui vào. Đoạn đường này có lẽ không bị bịt kín hoàn toàn, có thể vẫn còn khe hở!

Nghĩ đến đây, Chử Diệc An vội vàng dùng đèn pin soi lũ chuột, nhìn theo từng con một, cuối cùng men theo hướng di chuyển của chúng mà tìm thấy một cái lỗ nhỏ. Một con chuột gầy nhom chui tọt vào cái lỗ rồi biến mất trong tích tắc.

Chính là nó!

Chử Diệc An đeo găng tay, bắt đầu bới đống bùn đất và gạch đá gần đó. Từng lớp bùn đất và bê tông dày đặc bị cô dọn đi, lòng bàn tay của đôi găng tay đều đã mòn rách. Suốt ba tiếng đồng hồ ròng rã, cuối cùng cô cũng khoét được một cái lỗ ở đoạn đường bị chặn. Cái lỗ rất nhỏ, chỉ vừa đủ cho một mình cô bò qua.

Rời khỏi đoạn hầm đầy chuột đó, việc đầu tiên cô làm khi ngồi xuống là khử trùng. Cổ chân cô đã bị chuột c.ắ.n một nhát. Túi y tế vốn dĩ cô có chuẩn bị một bộ, nhưng đã bị vùi lấp trong đống đất đá, không cứu vãn được loại t.h.u.ố.c nào. Giờ cô chỉ có thể dùng nước sạch để rửa vết thương, hy vọng mình sẽ không vì thế mà bị nhiễm trùng.

Cô lê bước với vết thương đau nhức đi một quãng đường dài. Đột nhiên, phía trước truyền đến tiếng người nói chuyện và tiếng khóc nấc.

"Có nước không? Có ai bán cho tôi ít nước được không?"

"Chính phủ và quân đội đâu, bao giờ cứu viện mới đến đây?"

"Ai có thể nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì không, Chiến tranh thế giới lần thứ mấy rồi?"

...

Chử Diệc An đi theo tiếng động, nhìn thấy một tia sáng yếu ớt từ đằng xa. Đó là những chiếc đèn pin treo trên sân ga, xung quanh sân ga còn có những ánh đèn chỉ dẫn thoát hiểm màu xanh lá. Những người sống sót sau vụ nổ hạt nhân không chỉ có mình cô.

Con người vốn là sinh vật có tính xã hội, khi nhìn thấy nhiều người như vậy, lòng Chử Diệc An mừng rỡ được một giây, rồi ngay lập tức cô bị mắng.

"Tránh ra, đây là chỗ của tôi!"

"Mẹ kiếp, mày không biết mình đang chắn đường tao à?"

"Cút sang một bên!"

...

Nơi nào đông người nơi đó có mâu thuẫn, đặc biệt là vào thời điểm này. Vị trí gần sân ga tàu điện ngầm sớm đã bị chiếm đóng, còn những vị trí xa hơn thì đầy rẫy rác rưởi. Không chiếm được chỗ tốt thì bắt buộc phải ở chung với đống rác, tình hình hiện tại xem ra cũng chẳng khá hơn việc cô ở một mình với lũ chuột là bao.

Nhưng đây chỉ là tạm thời. Đợi đủ 72 giờ, cô sẽ đi lên trên. Cứ trốn mãi dưới lòng đất không phải là cách, tìm thấy căn cứ sinh tồn mới là mấu chốt để kết thúc trò chơi.

Cô liếc nhìn những kẻ vừa đuổi mình đi, lẳng lặng tìm một vị trí gần góc tường. Dọn dẹp đống rác xung quanh, cũng coi như có một khu vực để nghỉ ngơi. Đêm qua bị lũ chuột quấy rầy cả đêm, đến giờ cô vẫn chưa được chợp mắt chút nào. Nơi đông người thì chuột sẽ ít đi. Chử Diệc An mặc nguyên quần áo tựa vào tường nhắm mắt dưỡng thần, cố gắng không để tiếng khóc than và bàn tán xung quanh làm ảnh hưởng đến giấc ngủ.

Và rồi... cô phát sốt. Chính xác mà nói là vết thương ở cổ chân bị chuột c.ắ.n đã nhiễm trùng, gây ra tình trạng sốt cao. Khi tỉnh dậy, Chử Diệc An thấy toàn thân vã mồ hôi, nhưng lại thấy cực kỳ lạnh, đầu đau nhức, ho khù khụ, vô cùng khó chịu.

"Khụ khụ! Khụ khụ khụ khụ!"

Một tràng ho dữ dội khiến những người khác quay sang nhìn Chử Diệc An.

"Bị bệnh rồi à?"

"Không lẽ là bệnh phóng xạ?"

"Đứa nào bị bệnh thì đừng có nằm gần tụi tao nhé, lỡ lây thì sao, giờ làm gì có t.h.u.ố.c."

...

Một người nói vậy, những người còn lại cũng nghĩ như thế. Trước t.h.ả.m họa, ai nấy đều sợ c.h.ế.t, những ánh mắt nhìn về phía cô lập tức trở nên phức tạp. Chử Diệc An nhìn biểu cảm của họ, buộc phải bịt miệng đứng dậy rời đi. Vì cô biết nếu mình không tự đi, đám người này sẽ "giúp" cô đi.

Cô rời khỏi đám đông, đi về phía có ánh đèn phía trước. Nơi đó đã ngồi chật kín người, khi thấy Chử Diệc An lảo đảo bước tới, hầu như ai nấy đều cúi đầu, không ai thèm để ý đến cô.

"Có ai có t.h.u.ố.c hạ sốt và kháng sinh không?"

Không có tiếng trả lời. Đương nhiên là không ai trả lời rồi, họ đều là những người chạy nạn, trên người hầu như chẳng còn gì cả. Nhiều người dù giữ được mạng nhưng không nước không đồ ăn, đã bị bỏ đói suốt một ngày trời rồi.

Thấy vậy, Chử Diệc An buộc phải lớn giọng hỏi lại lần nữa: "Có ai có kháng sinh và t.h.u.ố.c hạ sốt không? Tôi sẽ đổi bằng nước khoáng và viên Kali Iodide!"

Nước! Nghe thấy từ này, không ít người đã ngẩng đầu lên...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.