Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 953: Khủng Hoảng Zoombie (5)

Cập nhật lúc: 03/03/2026 16:08

Nghe thấy tiếng động đó, ánh mắt Chử Diệc An theo phản xạ nhìn về phía trước. Cánh tay đòn của cần cẩu tháp hơi trượt xuống dưới, sau đó khựng lại ở một góc cố định. Cô hít sâu một hơi, dùng sức mạnh cơ bụng và đôi chân, khiến cả cơ thể bám c.h.ặ.t lấy cánh tay đòn của cần cẩu.

Trên không trung cao v.út.

Chỉ có thanh kim loại chìa ra này gánh vác mạng sống của cô.

Bên dưới vực thẳm, không biết bao nhiêu thây ma đang há mồm chờ chực.

Cô bò được một nửa.

Cánh tay cơ khí lại rủ xuống lần nữa, tạo thành một góc 60 độ với vách tường. Men theo cánh tay đòn dài này, độ khó khi bò về phía trước của Chử Diệc An càng tăng lên.

Cô nhìn chằm chằm phía trước, tay chân kết hợp, tăng tốc độ.

Ngay khoảnh khắc chạm tới đỉnh, cô được người đàn ông đối diện dùng sức kéo một cái, thành công leo lên lầu.

Tiếp đó, cô nghe thấy những tiếng "bộp bộp" vang lên từ phía đối diện ——

Là thây ma đang nhảy lầu.

Cánh tay cơ khí nghiêng xuống đã tạo thành một con đường ngắn nhất giữa hai tòa nhà.

Trong khi phần lớn thây ma bị rơi xuống lầu, vẫn có vài con bám được vào cánh tay cần cẩu. Sức nặng ở phần đỉnh khiến cánh tay đòn rủ xuống sâu hơn, dây cáp thép bên cạnh cuối cùng không trụ nổi, đổ sập xuống lòng đường. Nó đè lên những chiếc xe đang đậu bên lề, xăng rò rỉ, xe phát nổ, ngọn lửa bùng lên dữ dội chiếu sáng cả con phố.

Cùng với đó là biển thây ma dày đặc trên đường.

Ngọn lửa này có khả năng "lây lan".

Cơ thể đã thối rữa của thây ma tiết ra dịch xác dễ cháy, trong tình trạng chen chúc, lửa bùng lên hừng hực chỉ trong tích tắc. Đám cháy nhanh ch.óng lan rộng, cả con phố chìm trong biển lửa.

"Trời đất ơi."

Người chơi bên cạnh nằm bò bên rìa hành lang nhìn xuống, khói đặc bốc lên mang theo một mùi hôi thối nồng nặc đến buồn nôn.

Chử Diệc An vội vàng cởi áo khoác, xé thành từng mảnh rồi thấm nước bịt kín mũi miệng.

Cô ném cho người đàn ông một chiếc khẩu trang tự chế, ra hiệu cho anh ta đeo vào.

Người chơi này vẫn còn chút thắc mắc: "Bạn ơi, cái này có tác dụng gì đặc biệt sao?"

"Ồ, không có gì. Chỉ là vừa nãy tôi xem báo thấy nói khói bốc ra từ xác thây ma có chứa virus."

Chử Diệc An vừa dứt lời, người chơi này vội vàng vồ lấy mảnh vải: "Chuyện quan trọng thế này, lần sau bạn nói sớm chút nhé."

Bên dưới bốn phía đều là lửa lớn.

Lưới bảo hộ màu xanh dưới chân họ cũng bắt đầu cháy, nhiệt độ tăng cao dần khiến họ có cảm giác như đang bị nướng thịt. Nhìn ra xa, nơi họ đứng giống như một hòn đảo cô độc bị ngăn cách với thế giới bên ngoài.

"Bạn ơi, giờ tính sao đây?" Người chơi hỏi.

Chử Diệc An bò lên từ đâu thì nằm xuống ngay đó: "Không biết, cứ đợi xem sao. Có lẽ ngọn lửa này sẽ thiêu rụi hết bọn chúng, hoặc cũng có thể chúng ta sẽ bị nướng khô trước."

Người chơi nghe vậy thì trợn tròn mắt: "Thế mà bạn vẫn bình tĩnh vậy được hả?"

"Hì, trời có sập xuống thì vẫn còn những người chơi khác gánh mà. Cứ tận nhân lực, tri thiên mệnh thôi."

Cô nói một cách rất khoáng đạt.

Người chơi bên cạnh cũng thấy có lý. Dù sao họ cũng chỉ là một mắt xích nhỏ trong cả trò chơi, chỉ cần vị đứng đầu Bảng tiềm năng còn sống thì cơ hội thắng của họ vẫn rất lớn.

Nghĩ đến đây, anh ta cũng học theo Chử Diệc An nằm xuống: "Bạn ơi, tôi tên Lý Trí, bạn xưng hô thế nào?"

"Chử Diệc An."

"Ồ, bạn cũng họ Chử à? Trùng hợp ghé, Tiên nữ lái máy cày cũng họ Chử, hình như tên là... Chử..."

Anh ta "Chử" một hồi, giọng mang theo chút do dự, âm điệu nhỏ dần: "Cô ấy tên Chử Diệc An, bạn cũng tên Chử Diệc An, hai người trùng tên rồi. Tôi cứ tưởng cái tên lạ tai này khó mà tìm được người thứ hai."

"Tôi chính là Tiên nữ lái máy cày đó."

Chử Diệc An chỉ vào mình, đập tan mọi sự quanh co và ám chỉ của anh ta.

"Bạn... bạn..." Anh ta lắp bắp mãi không ra lời: "Bạn lừa tôi đúng không!"

Chử Diệc An: "... Đúng, tôi lừa bạn cho vui đấy, thực ra tôi tên Vương Đại Ni."

Lý Trí nghe cô thừa nhận mới thở phào nhẹ nhõm: "Tôi bảo mà em gái, em biết dọa người thật đấy. Suýt thì tôi tưởng thật, lúc đó tôi còn nghĩ Tiên nữ lái máy cày mà là em thì nhân loại xong đời rồi."

Xem kìa.

Anh ta thà tin cô là Vương Đại Ni, còn hơn tin người có thân thủ nhanh nhẹn này là vị giáo phụ "máy cày" được hàng vạn người chơi điên cuồng sùng bái.

Chử Diệc An mấp máy môi định nói gì đó, nhưng rồi lại nhịn xuống.

"Nằm tiếp đi."

Ngọn lửa hung tàn cháy suốt nửa đêm.

Trong thành phố, tiếng thây ma gào rú vang lên liên hồi. Chử Diệc An phát hiện đám thây ma này tuy rất nhạy cảm với âm thanh và mùi vị, nhưng cơ thể chúng dường như có cơ chế tránh hiểm họa.

Sau khi khu vực xung quanh bốc cháy, những con thây ma chưa bị bắt lửa bắt đầu tản ra, thây ma từ xa cũng không tiếp tục lao tới nữa. Đến khoảng trưa ngày hôm sau, dưới lầu đã trống vắng. Cả con phố chỉ còn lại những xác cốt bị thiêu thành tro than, thỉnh thoảng có vài cái tay chân cháy đen dựng đứng trên đống tro tàn vẫn còn co giật.

"Đại Ni, nhìn bên dưới kìa."

Lý Trí chổng m.ô.n.g lên, nhắc Chử Diệc An nhìn xuống.

Lúc này, Chử Diệc An - người vừa đi tuần tra một vòng quanh ba tầng gần nhất - đương nhiên biết chuyện gì đang xảy ra. Cô ném cho Lý Trí một chai nước khoáng, tiện tay vặn mở chai của mình: "Trong tòa nhà hiện chỉ còn vài con thây ma ở tầng giữa. Nếu giải quyết được bọn chúng, chúng ta có thể rời khỏi đây."

Lý Trí nhận lấy chai nước, cảm ơn một tiếng.

Nhưng...

"Tiếp theo chúng ta đi đâu?"

Dưới lầu đâu đâu cũng là thây ma, mà không phải loại chậm chạp, mà là thây ma "parkour" chạy nhanh như Usain Bolt. Tòa nhà cao tầng là rào cản tự nhiên tốt nhất, ít nhất cũng khiến thây ma không tìm được đường lên. Xuống dưới rất dễ làm mồi cho chúng.

"Cũng phải tìm cái gì đó để ăn chứ."

Chử Diệc An lắc lắc chai nước: "Bằng không uống hết hai chai nước này, chúng ta hít khí trời à?"

"Hây, tôi vừa thấy ở xéo đối diện tòa nhà này có một siêu thị nhỏ, có thể qua đó kiếm chút đồ ăn."

Lý Trí nói đoạn, liền giao nhiệm vụ quan trọng này cho Chử Diệc An: "Đại Ni, nhiệm vụ gian khổ này trông cậy cả vào em đó."

Chử Diệc An: "Anh không đi?"

"Tôi?" Lý Trí lắc đầu, dùng giọng điệu thâm trầm như kiểu tôi không giấu nữa: "Đại Ni, tôi nói thật cho em biết nhé, thực ra tôi là người chơi Thế Giới Mới, là lực lượng nòng cốt tự cứu của nhân loại. Em, một người chơi bình thường bình phàm, có rất nhiều không gian để mạo hiểm và rèn luyện. Nhưng tôi thì khác. Trên vai tôi gánh vác sứ mệnh cứu vớt hàng tỷ nhân loại..."

Hiện tại, địa vị của người chơi cũng được phân cấp.

Tiên nữ lái máy cày là đỉnh tháp, tiếp theo là 5 đại lão dưới trướng cô, sau đó là top 100 Bảng tiềm năng, những người chơi tham gia Thế Giới Mới, cuối cùng mới là người chơi phổ thông.

Xét thấy người chơi Thế Giới Mới từng có đóng góp trong cuộc đối kháng nhân loại, lúc này, họ có quyền được sống lâu hơn một chút.

Thế nhưng, nếu thực sự là người chơi Thế Giới Mới, không lý nào lại không nhận ra cô. Dù sao lúc Ôn Thời Duật ban lệnh truy nã toàn cầu để bắt cô, ảnh chân dung của cô dán đầy khắp nơi. Chử Diệc An vặn hỏi lại: "Anh thấy xác suất tôi là Tiên nữ máy cày lớn hơn, hay xác suất anh là người chơi Thế Giới Mới lớn hơn?"

"Đại Ni, đừng đùa nữa." Lý Trí căn bản không tin người trước mặt là thật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 953: Chương 953: Khủng Hoảng Zoombie (5) | MonkeyD