Sốc! Tôi Có "ô Dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 959: Khủng Hoảng Zoombie (11)
Cập nhật lúc: 03/03/2026 16:08
"Bộ trưởng đại nhân, giờ tính sao?"
Ôn Thời Duật đã tập hợp được một phần thuộc cấp trong những ngày đầu. Sau khi nhận ra tình cảnh khốn cùng của Puthin, bọn họ quả thực đã chọn cách giống hệt như Chử Diệc An đã dự đoán.
Vì vậy, khi nghe thấy tiếng loa phát thanh đó, người chơi nhân loại nghe thấy hy vọng, còn người chơi P thì nghe như phim kinh dị. Lý Trí và Vương Đại Ni là ai? Họ ở Thế Giới Mới chưa từng nghe danh hiệu này. Tại sao họ lại dự đoán chính xác hành động tiếp theo của Puthin, thậm chí còn nghĩ ra cách tàn độc là phá hủy phòng thí nghiệm?
Vương Đại Ni cái nỗi gì. Đó là Chử Diệc An. Giọng của cô, dù có hóa thành tro Ôn Thời Duật cũng nhận ra được.
Cũng chính vì vậy, hắn quyết định dứt khoát: "Bỏ phòng thí nghiệm ở thành phố M, trực tiếp dùng phương án dự phòng thứ hai."
Chỉ vì một cái loa phát thanh mà phải từ bỏ phòng thí nghiệm phù hợp nhất vừa mới tìm được. Sắp đến bước cuối cùng rồi lại xảy ra chuyện này. Bôn ba ngàn dặm, vất vả né tránh thây ma mới đến được đây, vậy mà bị Chử Diệc An phá hỏng trong tích tắc, Ôn Thời Duật có tức không?
Hắn đương nhiên là tức. Đặc biệt là khi biết cô ở ngay gần đây, nếu có cơ hội, hắn nhất định sẽ sai người loại cô khỏi vòng chiến trước. Nhưng giờ thì không có cơ hội đó, trước mặt thây ma, thân phận Bộ trưởng Bộ Liên phòng của hắn vô dụng. Nếu thật sự đụng độ Chử Diệc An lúc này, xác suất cao là hắn phải đi đường vòng né cô ra.
Bởi vì hắn đang hộ tống một nhóm chuyên gia virus học. Nếu bị Chử Diệc An phát hiện, rất có thể cô sẽ "chập mạch" mà chọn cách đồng quy vu tận với bọn họ.
Ôn Thời Duật suy tính trăm bề, mệnh lệnh đầu tiên là bỏ viện nghiên cứu thành phố M. Ở yên tại chỗ, đợi ba tiếng sau sẽ lập tức rời khỏi thành phố M, di chuyển đến viện nghiên cứu ở xa hơn.
Puthin so với nhân loại, công nghệ chính là ưu thế. Ngay ngày thứ hai của trò chơi, các chuyên gia viễn thông của họ đã tận dụng hạ tầng sẵn có của thế giới này để dựng lên thiết bị liên lạc mới. Sự thông suốt thông tin là thứ giúp họ vượt qua nhân loại lúc này.
Ở phía bên kia, để cắt đuôi thây ma, hai kẻ "Vương Đại Ni" và Lý Trí lại một lần nữa trốn lên sân thượng.
Lý Trí thở hồng hộc nhìn xuống dưới, mãi mới hoàn hồn. Theo sau đó là nỗi lo lắng muộn màng: "Đại Ni nhi này, tôi đột nhiên nhớ ra. Quanh đây ngoài người mình ra, biết đâu còn có đám người chơi 'Phát' (P) đó nữa. Chúng ta nói to như vậy, chắc chắn chúng nó nghe thấy hết rồi."
Mưu đồ bí mật giờ thành "mưu đồ công khai".
Lý Trí nghĩ đến đây, lòng hào hiệp lập công ban nãy biến thành nỗi sầu muộn: "Đại Ni, cô nói xem nếu chúng nó nghe thấy thì sao? Vạn nhất đầu óc chúng nó ngu si, chưa nghĩ đến chuyện chế t.h.u.ố.c giải, cô nói thế chẳng khác nào nhắc khéo chúng nó..."
Thế chẳng phải họ thành tội đồ sao!
"Một người có thể không nghĩ ra, nhưng số lượng người chơi của họ lên tới gần 1 tỷ, anh nghĩ tất cả đều không ai nghĩ ra chắc?" Việc thông báo cho nhân loại cũng sẽ khiến Puthin biết chuyện, cô đã sớm lường trước. Nhưng ngoài dùng loa phát thanh, còn cách nào khác đâu?
Hết cách rồi. Hy vọng lớn nhất của cô là Puthin cũng chưa chế ra công cụ thông tin hiệu quả, để họ nhận được thông tin cùng lúc với nhân loại. Như vậy mọi người sẽ xuất phát cùng một vạch, độ khó sẽ không quá chênh lệch.
Hy vọng thì tốt đẹp, nhưng hiện thực thường tàn khốc.
Hệ thống liên lạc của phe Puthin đã dựng xong. Trong khi phe nhân loại vẫn đang dùng radio sóng ngắn để truyền tin hạn chế, thì họ đã có thể tận dụng những chiếc điện thoại "cục gạch" đời cũ, chỉnh sửa lại để truyền tin. Đáng sợ nhất không phải là họ có phương thức liên lạc riêng, mà là họ còn nhắm vào cả radio của nhân loại.
Lúc này, một số nghiên cứu viên viễn thông trình độ cao đã bắt được sóng điện từ đặc biệt được truyền vào khung giờ cố định. Họ đã giải mã xong và chuẩn bị phát thông tin giả lên kênh đó.
【Gửi các người chơi nhân loại, chiến thắng đã ở ngay trước mắt, đừng tùy tiện rời khỏi khu vực an toàn của mình.】
【Thông tin nhận được: Các khu vực thành phố M, S, H, B... đang xuất hiện đàn thây ma lớn. Đừng tiến đến, đừng tiến đến.】
【Hiện có người chơi P giả dạng nhân loại truyền tin giả ngoại tuyến. Hãy phán đoán lý trí, lấy loa phát thanh làm chuẩn...】
Loa phát thanh nói vào buổi sáng. Thông tin trên radio phát vào buổi chiều.
Chử Diệc An nghe xong cảm thấy có gì đó sai sai: "Lý Trí, anh có thấy... nội dung phát thanh hôm nay hơi khác không?"
Mấy ngày trước thông tin radio cơ bản chỉ có mấy câu đó, dù từ ngữ có khác chút ít nhưng ý chính không đổi. Còn lần này...
"Tôi cảm thấy nó đang nhắm vào mình." Lý Trí gật đầu: "Với tư cách là một người có nhân cách nhạy cảm, tôi cảm giác nó đang nhắm vào những gì chúng ta nói sáng nay."
"Không phải do anh nhạy cảm đâu, mà là thật đấy." Ý nghĩ đầu tiên của Chử Diệc An là liệu đây có phải trùng hợp? Nhưng trên đời làm gì có nhiều trùng hợp thế, thời gian, địa điểm, nội dung đều khớp nhau một cách kỳ lạ, nói không có liên quan thì ai tin.
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu cô.
"Có thể quanh đây có người chơi P, họ nghe thấy tiếng loa của chúng ta, và tiếng loa đó thực sự đã đoán đúng kế hoạch của họ."
Cho nên họ chột dạ. Càng chột dạ thì khả năng cô đoán đúng càng cao. Chử Diệc An móc giấy b.út trong túi ra, chẳng màng hình tượng mà nằm rạp xuống đất ghi chép: "Trong radio vừa rồi nhắc đến những thành phố nào? M, S..."
"Còn H và B nữa!" Lý Trí trí nhớ khá tốt, nói xong anh ta cũng kích động nhận ra: "Đây chẳng phải là 'lạy ông tôi ở bụi này' sao? Bốn thành phố này chắc chắn có phòng thí nghiệm!"
Mà nơi họ đang ở chính là thành phố M...
Lý Trí: "Đại Ni nhi, cô nói xem có phải đám người chơi P đã tới đây rồi không? Vừa hay nghe thấy loa của chúng ta? Nếu vậy, chẳng phải chúng ta 'mèo mù vớ cá rán', đám nghiên cứu viên P đang ở ngay cạnh chúng ta sao?!"
Nói đến mấy chữ cuối, giọng anh ta cao v.út lên vì phấn khích.
Chử Diệc An nở một nụ cười tiểu ác ma: "Chúc mừng anh, bạn của tôi. Anh đã nắm được trọng điểm rồi đấy."
"Vãi thật, thế thì phải nhanh ch.óng ngăn bọn chúng lại, đi nổ banh xác cái viện nghiên cứu đó trước."
Xì!
Chử Diệc An hít một hơi, cảm thấy trí tuệ của Lý Trí đúng là chỉ lóe lên rồi tắt: "Chúng ta tìm thấy tận tay đám nghiên cứu viên rồi, thì việc 'thịt' luôn đám người đó chẳng phải hiệu quả hơn sao!"
"Đại Ni à, cái đầu cô quay nhanh thật đấy!" Anh ta chân thành khen ngợi: "Mấy việc dùng não này đúng là phải cậy vào người trẻ các cô. Vậy giờ chúng ta nên làm gì?"
Chử Diệc An: ... "Lên cao."
Trèo lên tòa nhà cao nhất gần đây, sau đó quan sát xem có ai di chuyển không. Nếu đám người đó đang ở gần đây, để đảm bảo an toàn, chắc chắn chúng sẽ tìm cách rời đi ngay lập tức!
