Sơn Trà Nở Giữa Trung Thiên - Chương 21

Cập nhật lúc: 19/06/2026 12:12

Từ d.a.o trì hội trở về, hắn đã bắt đầu xa lánh đối với nàng, trừ bỏ dặn dònàng không được tùy tiện quay về hoa triêu cung , lại thấy không nói thêm gì, nàng cũng không hỏi nhiều, yên lặng trở lại trong vườn hoa.

"Tiểu Hồng trà, đi ra." Công t.ử gọi nàng.

Chậm chạp không có động tĩnh gì. . . .

Công t.ử buông đèn, lắc lắc nàng nói: "Không phải nói sẽ kể cho ta về hội Hao Trì sao?"

Nàng vẫn không trả lời, bởi vì không muốn nói chuyện. "Ta biết ngươi ở đó , không được trốn."

Công t.ử ở bên cạnh nàng ngồi xuống, lại cười nói: "Ta đoán nha , có phải người mà người thích đã chọc ngươi tức giận hay không?"

Nàng rốt cục nhịn không được hỏi: "Làm sao ngươi biết?"

Lĩnh vực tình yêu nam nữ , tâm tư nữ hài t.ử này còn cần phải đoán sao ?

Công t.ử nói: "Hắn không thích ngươi rồi, ngươi đã đáp ứng giao trái tim cho ta, hắn biết nhưng lại không tức giận , có thể thấy được trong lòng không có ngươi."

Nàng nổi giận, nhảy ra: "Ta không tin! Hắn thích ta!"

Không đợi hắn nhiều lời, nàng lại lớn tiếng nói, "Hắn đối với người khác tốt, nhưng đối với ta không giống như vậy, hắn đã đáp ứng để cho ta làm thần hậu, cũng để ta gọi tên tự của mình , còn nói sẽ mang ta tiến vào thiên đình, hắn sẽ không gạt ta !"

Lời hung hồn đã nói xong, ngược lại trong lòng càng thêm trống rỗng , nàng quật cường c.ắ.n môi.

Công t.ử nhìn nàng sau một lúc lâu, nở nụ cười, "Lừa ngươi cũng không sao , không phải còn có ta cùng ngươi sao , ta có cái biện pháp làm người không còn khó chịu nữa ."Châm ngọn nến cao trong phòng, một vò rượu lớn để lên bàn, hai người ngồi ở trên tháp.

Công t.ử trước rót một chén sau đó nói: "Uống."

Tâm tình không tốt tới cực điểm, nàng không chút nghĩ ngợi, bưng lên liền uống một ngụm lớn , nhất thời bị cay nồng làm ho khan, trong l.ồ.ng n.g.ự.c như bị hỏa thiêu, nước mắt cũng chảy ra, "Không ngon bằng Bách Hoa t.ửu của chúng ta ."

Công t.ử cười to nói: "Không ngọn bằng , nhưng lại có thể làm cho mình say ."Say ,cảm giác này thực tốt như vậy?

Nàng cho tới bây giờ chưa từng uống rượu, thử uống xong còn lại được nữa chén, giống như cay , giống như khó chịu, lại mang đến một loại thoải mái lạ thường.

Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, cực kỳ xinh đẹp , công t.ử lắc đầu nói: "Tửu lượng thực kém, một chén đã đổ ."

Trong đầu có điểm choáng váng, nàng trừng mắt nói: "Ai một ly đã gục!"

Công t.ử với tay nắm lấy tay nàng hỏi: "Tiểu hồng trà, hắn làm thế nào chọc giận ngươi vậy?"

Nước mắt giống như ngừng không được , lã chã rơi xuống, trong lòng buồn chán hoang mang , nàng dựa vào trong lòng hắn lớn tiếng khóc"Hắn nói tu tiên là có thể gả cho hắn làm thần hậu, nhưng hắn. . . Giống như là đang gạt ta, hắn muốn kết hôn với thượng tiên cùng thần nữ, ta không thể trở thành thượng tiên, cũng không thể với nổi đến chức thần hậu đó !"

Thần tiên cũng có lời ngon tiếng ngọt lừa người sao?

Công t.ử nhịn không được cười nói: "Vậy thì có sao, vậy thì đã sao nào?Nếu hắn lừa ngươi, ngươi sau này cũng đừng để ý đến hắn nữa là được ."

Nàng khóc càng thương tâm , "Ta thích hắn."

Công t.ử thở dài: "Hắn lừa ngươi mà ngươi còn thích sao ?"Nàng càng khóc thút thít , không đáp.

Công t.ử nâng mặt của nàng lên, thấp giọng nói: "Ta cũng rất thương tâm, ta thích tiểu Hồng Trà, nàng lại đi thích người khác, ngay cả lời đã đáp ứng ta cũng không nhớ rõ ."Nàng lập tức ngẩn mặt lên nhìn hắn.

Công t.ử nhìn nàng, ánh mắt đó chưa bao giờ sáng đến như vậy , thanh âm cũng thực ôn nhu, "Nếu không được làm thần hậu, vậy gả cho ta làm phu nhân đi, ta đối với ngươi nhất định tốt hơn so với hắn ."

Khuôn mặt càng trướng đỏ hơn, nàng hoảng, nhanh ch.óng từ trong lòng hắn nhảy dựng lên, chạy như bay ra khỏi cửa .

Công t.ử cũng không đi cản lại bởi vì câu nói năm trăm năm trước kia, nàng từ đó về sau đã khổ tâm tu hành đến thế nào nhưng kết quả lại phát hiện câu nói kia chỉ là nói dối, hóa ra làm thần hậu từ đầu tới cuối chỉ là giấc mộng, cho dù tu thành Hạ tiên, khoảng cách giữa bọn họ vẫn xa xôi như vậy, biết rõ vĩnh viễn không đạt được mục tiêu kia, có cần thiết để tiếp tục theo con đường này?

Thời gian sẽ làm người tỉnh lại , ba ngày sau, nàng đang ở trong vườn hoa ngẩn người, công t.ử lại tới nữa. "Tiểu Hồng Trà, vẫn còn tức giận?"

Hắn mỉm cười ở trước mặt nàng ngồi xổm xuống. Đột nhiên có chút khẩn trương, nàng vẫn không lên tiếng.

Công t.ử kéo lá cây của nàng: "Ta không thích cuộc sống như vậy, ngươi cũng không thích tu tiên, nếu chúng ta ở cùng một chỗ, không có hắn, vẫn sẽ có người thích ngươi ,thương ngươi, như vậy không tốt sao?"

Nàng nhịn không được hỏi: "Không có nhiều mỹ nhân như vậy, còn thích ta sao?"

Công t.ử nói: "Ta chỉ thích một mình tiểu Hồng Trà, chỉ cần tiểu Hồng Trà, thích ta mấy chục năm , mấy chục năm này đã đủ rồi, dù sao ta sống cũng không lâu, ngươi có thể thử xem, xem ta đối với ngươi có phải tốt hơn so với hắn hay không, như thế nào?"

Nàng rất kỳ quái, "Ngươi vì sao thích ta?"

Công t.ử nói: "Bởi vì chỉ có nàng mới biết ta sống không thoải mái thế nào ."

Nàng cự tuyệt nói: "Ngươi là người , tương lai sẽ chuyển thế ,sẽ không thể nhớ rõ ta , còn có thể thích các cô nương khác, ta không muốn chỉ được đối tốt vài chục năm , ta muốn vĩnh viễn phải tốt với ta ."

Công t.ử nói: "Ta có thể chuyển thế, sau khi chuyển thế ngươi đến tìm ta, không cho ta thích các cô nương khác."

Nàng vẫn đỏ mặt cự tuyệt: "Không được, ở cùng một chỗ với con người Thiên Lý sẽ không tha, tương lai sẽ có thiên hình , sẽ làm chúng ta. . . . Hôi phi yên diệt." (tan thành cát bụi )

Công t.ử nói: "Ta chịu thay ngươi!"

Nàng có chút giật mình, "Ngươi không sợ sao?"

Công t.ử nói: "Chỉ cần tiểu Hồng Trà khẳng định thích ta, ta sẽ không sợ."

Nàng lại không lên tiếng.

Công t.ử tựa hồ hiểu được tâm tư của nàng, cười cười nói: "Ta không lừa ngươi, thật sự."

Đột nhiên bị triệu hồi Hoa Triêu cung, hắn cầm trong tay bộ hồ sơ , cẩm tú y áo (áo dài gấm vóc ), không giận mà uy, giống như khi mới gặp vậy, chẳng qua trên mặt đã đã không còn nụ cười thân thiết động lòng người.

Nàng không lảng tránh, nhìn thẳng vào mắt của hắn.

Vẫn luôn kêu gào phải làm thần hậu, nhanh như vậy đã đi thích phàm nhân, quả nhiên là tâm tính trẻ con , có thể thấy được lựa chọn lúc trước không hề sai, hắn trấn an bản thân, nhìn vào đôi mắt kia, chung quy vẫn không nên nói lời trách cứ, chỉ nhẹ nhàng thở dài một tiếng, hỏi: "Còn nhớ rõ lời của ta?"

Mỗi khi hắn cùng với tiên nữ, thần nữ khác nói chuyện, nàng sẽ không thoải mái, nhưng mà nay nàng với nam nhân khác ở cùng một chỗ, hắn lại không tỏ vẻ gì , thậm chí không có nửa điểm ý tức giận, thở dài ,rốt cục nàng đã hoàn toàn tuyệt vọng, nàng thản nhiên nói: "Nhớ rõ, không thể cùng phàm nhân sinh tình, nếu không tương lai tất sẽ tai vạ đến nơi."

Nói tới đây, nàng rũ mắt xuống "Nhưng mà hắn đối với ta tốt lắm, hắn không đi tìm mỹ nhân khác, chỉ thích ta, còn muốn cưới ta làm phu nhân."

Rốt cục biến thành tình kiếp, hóa ra điều dị tượng nàng trúng phải lại là cái này! Hơn nữa lại có một tay hắn tạo thành !

Hắn nhíu mày, nghiêm mặt nói: " Tình yêu phàm nhân chỉ là nhất thời, sao có thể sánh bằng tiên đạo vĩnh hằng, ngươi sao lại có thể buông thả như vậy, ngay cả ta cũng không thể nào cứu ngươi được."

Tùy hứng? Nàng trầm mặc một lát, bỗng nhiên nói: "Ta vĩnh viễn sẽ không làm được Thần Hậu, đúng hay không?"

Hắn ngây ngẩn cả người.

"Chuông tiên đã nói cho ta, ngươi luôn luôn gạt ta."

Nàng đôi mắt ửng đỏ, ngạo nghễ ngẩng mặt, "Ngươi rốt cuộc có thích ta hay không? Ta còn có thể làm thần hậu của ngươi hay không?"

Hắn nhìn nàng một lúc lâu, chỉ trả lời một câu: "Không thể."

Nàng xoay người bước đi.

Tiếng đàn nhẹ nhàng triền miên từ trúc hiên bay ra, cũng giống như con người của hắn , lộ ra hương vị phong lưu , còn có phát ra suиɠ sướиɠ cùng thỏa mãn từ đáy lòng, Cười rực rỡ giống như những người trẻ tuổi phải đối mặt với một người thân yêu.

Còn có công t.ử thích nàng, bảo hộ nàng, công t.ử đối với nàng tốt như vậy, nội tâm chua sót rốt cục đã cảm nhận được một chút ngọt ngào, nàng bước nhanh hơn . Phía trước cửa sổ, một công t.ử mặc áo trắng như tuyết ngồi trước bàn dài, khẽ vuốt dây cầm, thỉnh thoảng còn quay mặt nhìn mỹ nhân bên cạnh cười, vẻ mặt cưng chiều. Giống như tình thiên phích lịch (sắp xảy ra những chuyện ngoài dự tính) , nàng xa xa ngây dại. "Ta chỉ thích một mình tiểu Hồng Trà."

"Ta không lừa ngươi, thật sự.". . . . . .

"Tình yêu phàm nhân chỉ là nhất thời"

Những lời này đều là giả sao , ngay cả công t.ử cũng lừa nàng!

Trong lúc này, không biết làm như thế nào nàng trở lại vườn hoa , ngồi ở đầu cành, nhìn bầu trời đen kịt ngẩn người, đến nhân gian gần một năm, đại nạn đã tránh được,thiên kiếp lần này xem ra có thể bình yên vượt qua , đã có thể tính toán độ kiếp số mệnh Hạ tiên rồi sao ?

Hắn chưa từng thích nàng, toàn bộ kiếp sống tu tiên bằng một sự kiên trì tín niệm (tin tưởng), nay mục tiêu phía trước đột nhiên biến mất, nàng cũng không biết phải tiếp tục làm như thế nào.

Một bàn tay nhẹ nhàng chụp vào vai của nàng. Nàng nhìn hắn một cái, lại quay mặt đi.

Tiểu yêu này sao lại giận dỗi với hắn thế này ? Hắn vốn dĩ muốn thường xuyên lui tới an ủi nàng, nhưng cuối cùng cũng như không .

Hắn đứng thẳng dậy nói: "Ngươi cũng thấy , nhân gian có thể chưa tốt , vốn không nên chấp nhất cho loại tình cảm phàm nhân này , ngươi còn ba tháng nữa có thể bình yên độ kiếp, không thể nghĩ nhiều, đến lúc đó ta sẽ tới đón ngươi trở về."

Trong vườn hoa khôi phục yên lặng, nàng chậm rãi quay mặt, đã không thấy bóng dáng của hắn.

Ngày thứ hai, hoàng hôn, công t.ử cứ theo lẽ thường tìm đến nàng, ngay cả thúc giục mấy lần cũng không nhận được lời đáp lại.

"Tiểu Hồng Trà, mau ra đây."

"Làm sao vậy?"

"Đi ra, ta mang cho ngươi mấy thứ tốt."

". . . ."

Phong lưu, bất cần đời, không có một chút xấu hổ , khuôn mặt kia sao lại làm người ta sinh ghét, nàng không để ý đến, chỉ trở mình , nhắm mắt lại đi ngủ .

Rốt cục công t.ử thất vọng rời đi. Nàng trơ mắt nhìn bóng lưng cao lớn kia, lại nhắm lại, trong lòng lại không khỏi khó chịu, khó chấp nhận, con đường đã khác nhau, nếu vẫn cùng một chỗ nhất định sẽ bị trời phạt, hắn không thích nàng cũng tốt, miễn cho tương lai rơi vào kết cục hôi phi yên diệt , nàng cũng rất sợ c.h.ế.t .

Hoặc là nói, ở trong tiềm thức của nàng vẫn luôn hy vọng hắn nhanh đi tìm người khác, không cần thích nàng, nay chuyện phát sinh vừa vặn nàng có thể lấy cớ làm bất hòa, chẳng qua nàng cảm thấy có chút cô độc.

Nghe tiếng đàn hàng đêm trong trúc hiên không dứt, trong đó hương vị cô đơn đã trở lại, công t.ử lại rất ít khi cười, hắn sẽ thường xuyên ngồi ở bên cạnh hoa Sơn Trà gọi nàng, rồi uống rượu.

Đóa hoa màu đỏ dần dần lộ ra màu vàng nhàn nhạt, ý nghĩa đã gần đến tiên duyên, nàng lại không có nửa điểm hưng phấn, ngược lại cảm thấy mệt c.h.ế.t đi được ,còn có loại phiền muộn cùng hoang mang.

Hôm nay mười lăm tháng ba, là ngày nàng đến nhân gian đủ một năm, qua hôm nay nàng sẽ viên mãn độ kiếp, đạt được số mệnh Hạ tiên . Chiếc giường nhỏ ở đối diện , công t.ử tựa hồ đang ngủ.

Điềm đạm sáng rỡ , áo trắng sáng ngời ch.ói mắt, vài sợi tóc trở thành một bóng râm nhỏ , không thể phủ nhận, bộ dạng hắn cực kỳ anh tuấn, lông mày đen, mũi thẳng, hình dáng rõ ràng, tuấn mỹ dương cương (đẹp trai nam tính) , tư thế tùy ý nhưng vẫn lộ ra mị lực. Trách không được nhiều nữ nhân đều thích hắn như vậy, nàng nhìn đến ngẩn người.

Hắn nếu thích mỹ nhân khác, mỗi ngày đến bên nàng như vậy là có ý gì ? Nàng đến bây giờ cũng không cần suy nghĩ cẩn thận nguyên nhân trong đó , nhưng bất luận thế nào mấy ngày này lập tức sẽ trôi qua , nàng sẽ rời đi, hắn rất nhanh sẽ lại cùng với mỹ nhân uống rượu chứ.

Trong lòng tự dưng không khỏi phiền muộn, nàng lúc này mới phát hiện trên đỉnh đầu bất thình lình đã rải rác mây đen.

Thời tiết này sẽ có mưa to? Ý nghĩ vừa xuất hiện, trên mặt đất đã nổi gió lạnh.

Cảm giác không đúng, nàng ngay lập tức lắc cành , để lại âm thanh "sột soạt", muốn đ.á.n.h thức hắn mau trở về phòng kẻo mưa , nhưng hắn ngủ rất sâu , căn bản không phát hiện thời tiết đã thay đổi. Sức gió càng lúc càng lớn, tầng mây càng dày .

Nào có ngủ say đến như vậy chứ !

Nàng bất đắc dĩ nhìn người đối diện, bắt đầu bất an, bởi vì nàng đột nhiên nhớ tới thiên kiếp đáng sợ lần đó. Thiên hôn địa ám (trời đất mù mịt) , cát đá đập vào mặt, cuồng phong gần như muốn cuốn nàng đi .

Công t.ử nằm đối diện rốt cục bị đ.á.n.h thức , từ trên tháp đứng dậy, ngăn cản bão cát, lầm bầm lầu bầu: "Sao mưa lại đến nhanh như vậy."

Nàng vừa bực mình vừa buồn cười, thu cành lá tránh gió. Công t.ử đưa mắt, lập tức đã phát hiện động tĩnh của nàng, nhãn tình sáng lên hỏi: "Tiểu hồng trà, ngươi đã trở lại?"

Hắn nghĩ nàng đã đi rồi sao? Nàng đang ở sững sờ, chợt nghe sau lưng một trận tiếng vang rầm rầm, từ xa đến gần, vô cùng trầm trọng, hình như là thanh âm của vật gì đó đổ vỡ .

Cách đó trên sườn dốc không xa , mấy tảng đá dư thừa dùng để xây tường cao , giờ phút này bị cuồng phong thổi tới , từ sườn dốc lăn thẳng đến chỗ này! Thiên kiếp!

Nàng hóa ra vẫn chưa thành công lịch kiếp, trơ mắt nhìn tảng đá càng ngày càng đến gần, lại không chút sợ hãi, chỉ có cảm giác nản lòng, dù sao hoa và cây cảnh đều có chuyển hóa tuần hoàn, căn bản không cần kéo dài sinh mệnh, nếu may mắn được tái sinh , nàng vẫn có thể tu thành Hoa Yêu, chẳng qua mất đi trí nhớ mà thôi, không nhớ rõ hắn cũng không nhớ rõ công t.ử, như vậy không phải càng tốt sao?

Đang nghĩ, bỗng dưng có một đạo bóng trắng nhào tới trước mặt, ngoài ý muốn tảng đá bị ngăn lại , phát ra tiếng trầm đục , bay qua đỉnh đầu nàng , rốt cục rơi xuống, lăn qua vài lần rồi nằm im .

Nàng nhìn cự thạch, lại nhìn công t.ử trước mặt, ngây người.

Máu tươi từng ngụm từng ngụm phun ra, tựa hồ vĩnh viễn cũng không hết , công t.ử chống đỡ cơ thể , đưa tay nắm lấy một cành lá của nàng , cố gắng ngẩng mặt lên nhìn nàng cười, thanh âm mơ hồ không rõ: "Đây là thiên kiếp của ngươi sao? Sao...Nhanh như vậy?"

Hoa hồng trà phảng phất có sinh mệnh, tản ra màu vàng kim nhạt . Hắn đã đáp ứng bảo hộ nàng, sẽ giúp nàng chắn thiên hình, hắn cũng đã làm, nàng bình yên vượt qua thiên kiếp .

Công t.ử vô lực cúi đầu, đã không thể nói chuyện, hắn nằm ở trên mặt đất , chậm rãi nghiêng mặt đi, đôi mắt hết sức ngông cuồng lại có chút cô đơn nhìn nàng, khó hiểu, chờ mong, còn có không cam lòng.

Nước mắt một giọt một giọt rơi xuống , nàng biết hắn muốn hỏi cái gì, hắn muốn hỏi nàng vì sao đột nhiên không để ý tới hắn , nhưng hắn chẳng lẽ không nhớ rõ mình đã làm chuyện gì sao ? Nàng đã tận mắt nhìn thấy hắn ngồi cùng với một người con gái rất xinh đẹp cùng nhau đ.á.n.h đàn .

Xa xa một đám người chạy tới, nam nữ đều có, giả khóc .Thật sự cay đắng, dù sao hắn để lại gia sản lớn như vậy, bọn họ ầm ầm nâng hắn lên giường trúc, dần dần đi xa. Nhưng đôi mắt kia thủy chung không chịu rời khỏi nàng, cố gắng hướng hi vọng về bên này. Không ai lưu ý đến, hoa Sơn trà mới vừa rồi còn nở nồng nàn , nháy mắt cành lá đã khô héo.

Hành lang, cột lớn , núi giả, bách hoa vĩnh viễn không héo tàn , quen với một khu hoa viên lạnh lẽo vắng vẻ , hoa triêu cung ngược lại càng trở nên xa lạ đối với nàng , cuối cùng khoảng khắc nàng từ bỏ tiên duyên, hắn lại không một câu trách cứ, chỉ cưỡng chế mang nàng về, sau đó trốn tránh không gặp .

Chuyển qua góc tường, bỗng nghe thấy tiếng tranh cãi trầm thấp."Ngươi biến thành hình dáng của tiểu Trà đi tìm phàm nhân kia, ngươi nghĩ rằng ta không biết sao?"

Tiếng của Mai tiên.

"Thần tôn đại nhân đã không trách ta , ngươi quản lý chuyện không quan hệ gì tới mình cái gì!" Hạnh tiên điềm nhiên như không .

Mai tiên nhẫn giận: "Thân là tiên t.ử lại sinh lòng ghen tị, ngươi rõ ràng không muốn để tiểu Trà đạt được số mệnh Hạ tiên ."

"Ngươi ngậm m.á.u phun người, ta bất quá chỉ đơn giản nghĩ cách muốn giúp nàng ta độ kiếp mà thôi."

Hạnh tiên đỏ mặt, trừng mắt nói, "Là tại nàng ta không hiểu thấu đáo, lại cùng phàm nhân dây dưa không rõ, thiếu chút nữa tiên duyên sắp tới tay thì bị mất, sao lại đến đây trách cứ ta chứ ?". . . .

Tình yêu của công t.ử nhiệt liệt tựa như lửa, đã chấp nhận hứa hẹn thì nhất định sẽ liều lĩnh làm bằng được , nhưng nàng làm thế nào cũng không hiểu nổi, nếu công t.ử thích nàng thì vì sao tối hôm đó lại ở cùng với mỹ nhân khác ?

Ai ngờ lúc này đây đột nhiên lại phát hiện ra đáp án đã tìm kiếm từ lâu, câu nói tiếp theo giữa hai người nàng cũng lười nghe, bước nhanh qua , hung hăng đ.á.n.h vào hai bàn tay Hạnh tiên.

Dám ra tay đ.á.n.h tiên t.ử, ở hoa triêu cung đúng là tội lớn, may mắn được Mai tiên ngăn lại, hơn nữa lúc này Hạnh tiên vốn làm chuyện đáng hổ thẹn nên cũng không tiện nói, bởi vậy cũng chỉ bỏ qua mắng vài câu coi như xong.

Mặt nàng không chút thay đổi quỳ ở ngoài cửa phòng hắn.

Ba ngày sau, hắn cuối cùng đi ra gặp nàng, vẻ mặt hơi mệt mỏi. "Cầu thần tôn đại nhân cứu hắn."

"Người c.h.ế.t không thể sống lại, ngươi đã đạt được số mệnh Hạ tiên, không đáng phải từ bỏ nó."

Nàng đưa mắt nhìn hắn.

"Đây là tình kiếp của ngươi, không nhìn ra, cho nên bỏ qua số mệnh Hạ tiên."

Hắn nhẹ giọng nói, "Từ lúc người đáp ứng điều kiện của hắn, thì đã trở thành tình kiếp."

Nàng nhanh ch.óng đứng lên, không ngờ được nói , "Vậy lúc trước ngươi vì sao lại muốn ta đi đáp ứng hắn chứ ? Hạnh tiên t.ử biến thành hình dáng của ta đi lừa hắn, ngươi sớm đã biết, vì sao lại không nói cho ta biết?"

Hắn không thể trả lời, đúng là ngầm thừa nhận.

Mọi thứ đều do một tay hắn tạo thành, tự tay dẫn nàng đi vào con đường này, mắt thấy nàng từng bước một rơi vào đi, hắn trước sau cũng chỉ mang tâm lý may mắn, khoanh tay đứng nhìn, chưa bao giờ từng đưa tay kéo nàng lại , Hạnh Hạnh tự tiện nhúng tay vào việc này, hắn không cản lại chỉ vì nếu để như vậy có thể làm cho nàng hiểu rõ thế nào là tình yêu chốn nhân gian, hổi tâm chuyển ý rời khỏi Đoạn Phỉ, tương lai sẽ không bị trời phạt, trên thực tế sau khi nàng hiểu lầm quả thật đã thay đổi, hạ quyết tâm không dây dưa nữa .Nếu không sau này lại có kiếp nạn. . .

Trong lòng đau đớn, nỗi thất vọng ,tức giận đồng thời dâng lên , nàng giơ bàn tay lên.

Hắn khẽ nhíu mày, tiểu yêu hoa thật không biết trời cao đất rộng là gì , đ.á.n.h Tiên t.ử giờ còn dám ra tay đ.á.n.h hắn hay sao ? Bàn tay dừng ở giữa không trung thật lâu , lại chưa từng hạ xuống, nàng chợt nở nụ cười: "Kỳ thật ta không thích ngươi như vậy, cho nên ta sẽ không hận ngươi."

Nàng hạ tay xuống, lui về phía sau hai bước, "Ta sẽ quên ngươi đi !"

Đôi mắt nàng dần hiện lên sự dứt khoát , hắn nhìn đến kinh động , tâm cứ thế chìm xuống , ngữ khí cũng trở nên mềm mại hơn: "Trời đã định hắn hai mươi bảy tuổi sẽ c.h.ế.t , vốn tuổi thọ đã hết lại vừa hay chắn kiếp cho ngươi mà thôi , ngươi không nên quá cố chấp mà đi vào con đường ma chướng (cách gọi của đạo Phật, chướng ngại do ma quỷ gây ra), nay sổ số mệnh định Hạ tiên đã đóng lại , nhưng có muốn trở thành Tán tiên hay không , thì phải dựa vào ngươi . . ."

Lời còn chưa dứt, nàng đã quỳ xuống một lần nữa nói: "Người c.h.ế.t không thể sống lại, cũng may hắn còn có kiếp sau, cầu thần tôn đại nhân thả ta ra ngoài báo đáp hắn một đời."

Chuyện lo lắng nhất rốt cục đã phát sinh, hắn quả nhiên cự tuyệt: "Đường đi giữa con người và ngươi khác biệt , nếu tự ý kết hợp ắt sẽ bị trời phạt, ngươi muốn báo ân có rất nhiều biện pháp, nhưng không được cố ý dây dưa."

Nàng lập tức nói: "Ta tình nguyện chịu bị trời phạt, người hắn muốn là ta, vì vậy sẽ không muốn báo đáp gì khác."

Hắn giận dữ, "Hồ đồ !"

Nàng một lần nữa cúi lậy , "Cầu thần tôn đại nhân thành toàn."

Sau ba ngày nàng vẫn không thấy hắn đâu , thẳng đến ngày thứ tư, Mai tiên bỗng nhiên đưa nàng tới trên một cái đài cao, vị trí đứng của thần tiên, mặc trái có thần nhật nguyệt tinh pháp phục, mặt phải có bạch diện hắc, người đó tướng mạo uy nghiêm ,toàn thân bao phủ kim quang thụy khí (khí may mắn)

Ở Hội Dao trì nàng đã từng gặp qua, không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Đế quân?"

Thần đế nhìn nàng.

Nàng lấy lại tinh thần, quỳ xuống, " Tiểu yêu Sơn Trà tộc tham kiến Đế Quân."

Thần đế nói: "Nghe nói ngươi nhất định phải xuống trần gian báo ân?"

Nàng dập đầu nói: "Cầu Đế Quân thành toàn."

Thần đế cười đến bí hiểm, "Tổn hại thiên ý, tương lai ắt bị trời phạt, ngươi không sợ?"

nàng lắc đầu nói: "Không sợ!"

thần Đế nói: " Tiểu yêu nếu đã có dũng khí như vậy, trẫm liền thành toàn cho ngươi, để ngươi ở lại bên cạnh hoa thần thì đơn giản , nhưng nếu muốn làm thần hậu hoa tộc thì vẫn là không thể, mạng của ngươi nhất định không đạt được số mệnh thượng tiên , việc này can hệ quá nhiều , quy định này không thể phá."

Bởi vì liên quan đến sư đệ , tuy ngữ khí hơi có ba phần lung lạc nhưng vẻ mặt lại không mất đi sự uy nghiêm, không có gì bất ngờ xảy ra chờ đợi nàng dập đầu tạ ơn.

Nàng sửng sốt nửa ngày mới hiểu được ý tứ trong lời nói, không nhịn được nở nụ cười, lại dập đầu nói: "Đế quân hiểu lầm rồi , ta cũng không phải cầu xin làm thần hậu, ta muốn cầu chính là hạ phàm để báo ân." . Một tiếng hừ lạnh, thần đế phẩy tay áo bỏ đi.

Nàng một mình ở trên đài cao quỳ đến sáng sớm ngày thứ năm, hắn rốt cục lại xuất hiện ở trước mặt nàng.

Vân triều cuồn cuộn, mờ mịt bát ngát.

Hắn đứng ở cạnh cột , tay áo cẩm bào mang theo gió mà động, so với khi mới gặp càng có thêm vài phần uy nghiêm.

Nàng ngẩng mặt lên nói: "Thần tôn đại nhân."

Hắn không nói gì, phất tay áo, đúng lúc này tầng mây giữa không trung lập tức xuất hiện hình ảnh ở địa phủ, công t.ử bưng một chén canh, lắc đầu chậm chạp không chịu uống, bên cạnh hai gã tiểu quỷ lập tức tiến lên đoạt lại bát canh .

Công t.ử là đang chờ nàng giải thích!

Nàng vừa vội vừa giận, đứng lên nói: "Ta muốn đi gặp hắn!"

Hắn thu hình ảnh lại "Đây là quy định của địa phủ, uống xong canh quên lãng mới có thể chuyển thế, hắn sẽ không còn nhớ rõ chuyện trước kia , ngươi đi xuống báo ân như vậy chính là hi sinh bản thân một cách vô ích, có ý nghĩa gì chứ ?"

Theo truyền thuyết, canh Mạnh Bà có thể xóa hết ký ức về những đời trước của một người, đó là lý do vì sao người ta đến trong cuộc đời này mà chẳng hề nhớ gì về những đời trước của mình, và bị mê mờ bởi danh, lợi và tình trong cõi trần tục này.

Công t.ử quên nàng! Nàng nhịn giận nói: "Ta chỉ biết hắn đối với ta là thật tâm , hắn đã cứu ta, hắn không thể nhớ lại chuyện cũ là chuyện của hắn, ta muốn báo ân là chuyện của ta."

Nàng nhìn biển mây mờ mịt, "Tiểu Trà thề với trời, kiếp này hay kiếp sau vĩnh không tu tiên, cầu thần tôn đại nhân thành toàn."

Hắn xoay người nhìn nàng, ngữ khí vẫn ôn nhu như trước, "Bản thân vốn đã không giống với ai, ngươi nếu vẫn cứ khăng khăng như vậy, đó là làm trái với thiên đạo, ắt gặp trời phạt, nhân loại có lục đạo luân hồi, nhưng ngươi không có, nếu c.h.ặ.t đứt căn nguyên, đến lúc đó chỉ có thể rơi vào kết cục linh hồn tan thành tro bụi."

Nàng không chút do dự, "Vậy thì đã làm sao !" Ta chỉ cầu xin báo đáp hắn một đời."

Từng như vậy , nàng cũng đã từng dũng cảm lưu luyến hắn như vậy, hắn im lặng một lát, không biết từ đâu lấy ra một chén nước nói: "Đây là nước Dao Trì , nếu uống vào , liền có thể xóa đi bản hình, hồn phách có thể cùng hắn chuyển thế."

Nàng đưa tay nhận lấy "Đa tạ thần tôn đại nhân."

Đôi mắt phượng không chút d.a.o động, hắn lại không lập tức đưa cho nàng, "Uống nước này xong, từ nay về sau sẽ không còn thuộc tộc của ta , cũng chỉ đổi được một đời gần nhau, hắn chẳng lẽ so với việc trở thành thần hậu còn quan trọng hơn ?"

Thần hậu?

Nàng nhớ lại giấc mộng xuân đẹp đẽ kia, lắc đầu cười, ngay cả Đế Quân khai ân, trong tim hắn vĩnh viễn cũng không có nàng , nàng căn bản vĩnh viễn không có khả năng trở thành thần hậu của hắn .

"Ta chỉ là một tiểu yêu nhỏ bé, cùng tiên đạo vô duyên, thần tôn đại nhân cách ta... Quá xa."

"Vĩnh viễn rơi vào luân hồi, đoạn tuyệt tiên duyên, ngươi. . ."

"Không cầu tiên đạo, nguyện đời đời kiếp kiếp làm phàm nhân."

"Không hối hận?"

"Không hối hận!"

Nước Đao Trì , đau nhức làm nàng hôn mê , sau khi tỉnh lại đã thoát t.h.a.i hoán cốt, hắn ôm nàng đưa đến địa phủ , một đường âm u, dưới cầu Nại Hà toàn là m.á.u, còn có oan hồn ác quỷ dưới địa ngục bị chịu hình phạt mà khóc lóc rên ɾỉ , trong luân hồi muôn vàn khổ hình t.r.a t.ấ.n, cũng không thể nể mặt hắn mà giảm bớt nửa phần.

Xa xa, công t.ử một thân Tố y (áo trắng) đứng chờ ở cửa vào luân hồi đầu thai, hắn đã uống xong canh vong tình, sắc mặt bình tĩnh, đến đôi mắt vốn cô đơn tĩnh mịch kia giờ cũng đã không còn chút gợn sóng.

Sắc mặt nàng tái nhợt, vùng vẫy xuống đất , bước nhanh tới đưa tay nắm lấy tay công t.ử, thấp giọng hướng hắn giải thích, giải thích những hiểu lầm lúc trước.

Nhưng mặc kệ nàng nói bao nhiêu lần, vẻ mặt công t.ử vẫn mờ mịt như vậy .

Cẩm Tú mặc áo bào dài , thương tích lúc bị trừng phạt ngày trước cuối cùng đã bắt đầu đau nhức, xương cốt gần như vỡ vụn, hắn nhẹ giọng nhắc nhở: "Hắn sẽ không nhớ rõ , ngươi sau này cũng sẽ không nhớ rõ ." Tính cả bản thân hắn, thật sự sẽ bị nàng quên mất .

Nàng chưa nói cái gì, đưa tay tiếp nhận bát canh vong tình từ tay tiểu quỷ đưa tới , lập tức kéo công t.ử bước lên đường phía trước, cũng không quay đầu lại.

Chuyến đi này, chính là nhân gian mười thế. Hắn tận mắt thấy nàng trải qua mười thế, sinh lão bệnh t.ử, lập gia đình sinh con.

Mà nàng, cũng không hề thấy lưu lại vết thương do tám mươi mốt đạo thiên hình kia, càng không biết trong thiên cung từng có qua một câu chuyện như vậy.....!

"Kết thúc tiên duyên, nàng đã vĩnh viễn rơi xuống hồng trần, chịu khổ luân hồi."

"Trẫm vốn có tâm thành toàn cho nàng, đợi nàng thành tiên sau đó ở lại bên cạnh ngươi, nhưng nàng lại không biết tốt xấu, chỉ là một tiểu yêu nhỏ bé lại vọng tưởng muốn làm thần hậu, hôm nay phá lệ, tương lai mỗi người đều có thể phá lệ, hôn phối cao thấp, rối loạn huyết thống, thế chả khác nào làm thần tộc chính tông của chúng ta càng ngày càng xuống dốc, huống hồ Vương Phi Trung Thiên chấp chưởng kim ấn, can hệ trọng đại, nàng sao có thể nhận nổi trọng trách đó ."

"Sư huynh đâu cần so đo với nàng làm gì ?"

"Nàng ta cũng hay , cũng tránh làm chậm trễ việc tương lai trở về vị trí cũ của ngươi, địa vị Trung thiên mới là quan trọng nhất , từ khi ngươi bị giáng cấp đến nay chỗ đó đã không có người chấp chưởng, Côn Luân tộc thường xuyên dâng tấu trẫm đều đẩy đi , may mà thiên quân Côn Luân năm đó đã x.úc p.hạ.m thiên luật cùng phàm nhân hôn phối, nên mới bị lột bỏ vương vị thiên quân, chỉ cần lý do này, Côn Luân tộc cũng không thể nói thêm cái gì, nhưng bọn họ vẫn đang đứng đó nhìn chằm chằm vào vị trí này , Trung Thiên tuyệt không có thể rơi vào trong tay tộc khác .

Nay bên cạnh trẫm vẫn không có người, chỉ có ngươi mới có thế làm cho bọn họ tâm phục, năm đó sư phụ ủy thác trọng trách cho hai chúng ta, ngươi vạn lần cũng không được phụ kỳ vọng của lão nhân gia ."

"Ta hiểu được."

. . . Ba tháng diễm dương, tảng đá, hoa và cây cảnh, tính cả khu lâm viên chỗ khác cũng không thấy đâu nữa , trên sườn núi gió lạnh run bần bật , cỏ khô héo ngay cả trong ngày lạnh, chuyện phát sinh mới vừa rồi lại tựa như giấc mộng Nam Kha

Thuần nhớ lại giấc mộng của mình, so sánh với thực tế chung quanh, thấy rằng: Cây Hòe là nước Hòe An, cành cây phía nam là đất Nam Kha. Từ điển tích này, người ta rút ra các thành ngữ: Giấc Nam Kha, Mộng Nam Kha, Giấc Hòe, để chỉ những gì tốt đẹp của cuộc đời thường ngắn ngủi, công danh phú quý như giấc chiêm bao.

Chính mắt nhìn thấy kiếp trước, nàng mỉm cười nói: "Ngươi tạo dựng những ảo tưởng này chính là muốn bồi thường cho ta, để ta nhìn thấu tình duyên thế gian mà toàn tâm toàn ý tu tiên?"

Hắn không trả lời: "Tiên đạo là nơi người thế gian tha thiết ước mơ, ngay cả khi ngươi vứt bỏ tiên duyên, cũng chỉ có thể đổi được một đời tình duyên kia, về sau liền không còn liên quan nữa , trước mặt không nhìn thấy, ngươi nay thậm chí đã không nhớ rõ ước nguyện báo ân ban đầu, ở nhân gian còn ý nghĩa gì?"

Vì báo ân mà buông tay tiên duyên, đổi lấy một đời tình duyên, cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi luân hồi nhân gian, nay hai người đã như người lạ, cũng không biết đối phương đã chuyển thế đến nơi nào, thậm chí ngay cả hiện giờ là ai cũng không còn nhớ rõ, toàn bộ chuyện kiếp trước lẫn nguyên nhân chuyển thế đều bị quên đi sạch sẽ, ân tình đã hoàn thành, tiếp tục lưu luyến nhân gian quả thực đáng giá sao?

Khoảnh khác hoang mang qua đi, nàng lắc đầu nói: "Không nhớ rõ, không nhắc tới cũng không phải nó chưa từng có, đã có thì sao lại không có ý nghĩa chứ ?"

Nàng xoay mặt nhìn bầu trời xa xa, "Kiếp trước đời sau không còn quan trọng nữa , hắn đã từng thích ta, chúng ta từng có một đời tình duyên, vậy thì không còn gì phải hối tiếc , cũng nên cảm thấy đủ rồi , chính như Bạch Linh lấy năm ngàn năm tu vi đến lượt ta một đời, hắn cũng không hối hận, về phần có đáng giá hay không, không phải người ngoài như ngươi có thể phán xét ."

Quan trọng nhất nàng đã gặp được Bạch Linh, lại vì báo ân mà gả cho Đoạn phỉ, chuyện thư hai Bạch Linh tìm thấy nàng, nàng lại bị Hạ Lan Tuyết hại c.h.ế.t, sau mười thế ,nàng lại vì nghịch thiên sửa mệnh bị đưa về kiếp sau ,ngay cả sau đó tận mắt nhìn thấy kiếp trước mà tỉnh ngộ, tiếp tục tu tiên duyên, tất cả chính xác, đây xem như thế giới thứ ba . mà ngay cả người tự tay an bài mọi chuyện cũng không thể dự đoán được, lần này sẽ vừa vặn gặp được Bạch Linh tìm nàng nhiều năm, bạch linh không tiếc mất đi năm ngàn năm tu vi cầu một đời chi duyên, cũng không đơn độc một mình trong chốn âm u đều có thiên ý an bài!

Hắn nhẹ giọng nói: "Thời gian khó có chuyện gì là vĩnh hằng, ngươi bây giờ còn tức giận chuyện sư huynh ngươi sao ? Đây vốn là kiếp nạn của hắn mà thôi, lúc trước tiên quân Côn Luân đã đưa hắn đi, nếu hắn không tự tiện quay trở lại , cũng sẽ không rơi vào kết cục như vậy ."

Hồng Ngưng cười cười, ngạo nghễ nói: "Ta có chuyện nguy hiểm lại muốn hắn khoanh tay đứng nhìn chờ xem thiên ý, sự vĩnh hằng như vậy ta có được rồi thì được ích lợi gì chứ ?"

Nàng nhìn hắn, "Lúc trước quyết định làm người báo ân, chỉ vì trong lòng có một mong được, theo đuổi nhiều để làm gì, chuyện đi qua, không có nghĩa là nó không tồn tại , tồn tại rồi thì đó chính là vĩnh hằng."

Hắn im lặng.

Hồng Ngưng nói: "Thần tôn đại nhân đã không phải lần đầu tiên gạt ta tu tiên , kỳ thật ta căn bản không có khả năng làm thần hậu của ngươi, ngươi nếu chịu nói sớm một chút cho ta biết, cũng sẽ không có chuyện này." Bắt đầu của mọi chuyện , cũng chỉ bởi vì nàng muốn làm thần hậu.

Hắn trầm mặc nửa ngày: "Ngươi sẽ không bằng lòng làm sườn phi ."

"Sai rồi , ta không chỉ có không muốn làm sườn phi, ngay cả chính cung Vương phi ta giờ cũng không muốn làm nữa , như bây giờ tốt lắm rồi ."

Nàng lắc đầu nói, "Ngươi cảm thấy người thiếu ta, cho nên muốn độ ta tu tiên, để người có thể cảm thấy một chút nhẹ nhõm, bởi vì áy náy nên ngươi tự tiện quyết định vận mệnh người khác, kết quả là người khác cũng không hề cảm kích gì ngươi , đây không phải tự mình chuốc lấy cực khổ hay sao?Ta sớm quyết định không tu tiên, cho dù bây giờ đã nhớ lại chuyện kiếp trước, ta cũng sẽ nói không."

Nàng rốt cục lại lựa chọn như lúc trước , vĩnh viễn lưu lại thế gian, mà hắn trước sau đều muốn quay lại vị trí cũ Trung Thiên, khoảng cách giữa bọn họ vẫn càng ngày càng xa như vậy , trên thực tế bọn họ đã sớm không còn liên quan , lần này bất kể hậu quả vẫn chọn nghịch thiên sửa mệnh đến tột cùng là muốn giải thoát nàng, hay là giải thoát bản thân hắn ? Hắn chậm rãi thu hồi tầm mắt, nghiêng người nhìn phía chân trời, khôi phục sự bình tĩnh thường ngày, "Ngươi năm đó đã buông tha cho tiên đạo, nay chỉ còn một đời này mới có thể có tiên duyên."

"Cho nên ngươi ta mang đi đến nơi này làm phép, là ta đã phụ ý tốt của ngươi ."

Hồng Ngưng thở dài nói, "Ngươi kỳ thật cũng không hề thiếu ta cái gì ,tất cả là do bản thân ta quyết định , ta tuy rằng từ bỏ tiên đạo nhưng lại có được tình cảm vĩnh hằng nơi thế gian, ta hiểu lầm Đoạn Phỉ, hắn lại xả thân cứu ta , Bạch Linh biết rõ ta là kiếp nạn của hắn nhưng vẫn muốn quay lại, những điều này là những thứ ta vẫn thường mong muốn , ta bây giờ rất thỏa mãn, cho nên thần tôn đại nhân vẫn nên buông tha đi, đối với ngươi hay đối với ta đều có ích ."

Hắn gật đầu nói: "Đợi ta tấn chức thành công, sẽ đưa ngươi quay về."

Nàng mỉm cười nói: "Trở về làm gì chứ, dù sao tương lai cũng phải đầu t.h.a.i chuyển thế, ta nói rồi quan trọng nhất chính là nắm chắc kiếp này, mỗi người đều nên sống tốt một đời trước mắt mới đúng, ta còn muốn nhớ đến bọn họ sư phụ cùng sư huynh vài năm, đa tạ thần tôn đại nhân để cho ta thấy rõ kiếp trước, để cho ta một lần nữa tìm lại được những khao khát lúc trước , ngươi có thể yên tâm quay về tiên giới rồi , về phần ta, sẽ sống thật tốt .

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sơn Trà Nở Giữa Trung Thiên - Chương 21: Chương 21 | MonkeyD