Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 175: Mẹ Anh Gọi Anh Về Nhà Ăn Cơm
Cập nhật lúc: 12/01/2026 05:12
Chỉ thấy có sáu bảy gã đại hán hùng hổ bước vào, nhìn quanh quất một hồi rồi lên lầu, nhìn chằm chằm về phía bàn của Diêm Như Ngọc.
"Các vị huynh đệ, làm phiền nhã hứng của mọi người rồi.
Chúng tôi bắt được nàng hầu bỏ trốn của chủ nhân là sẽ đi ngay!" Gã đại hán cầm đầu nói vọng ra xung quanh, sau đó lập tức nhìn Diêm Như Ngọc quát: "Con tiện tỳ kia, chủ nhân đã bỏ tiền chuộc thân cho cô từ chốn lầu xanh, cho cô ăn ngon mặc đẹp, thế mà cô dám cùng tên gian phu này bí mật thông dâm, thật là chán sống rồi!"
Diêm Như Ngọc nhướn mày, sắc mặt hồng hào, đã mang theo vài phần men rượu.
Cái quái gì thế này?
Trình Nghiêu cũng ngẩn ra, anh chắc là mình chưa say chứ?
Nếu vậy thì ở đâu ra lũ thần kinh này đến đây gây gổ?
Mọi người xung quanh nghe thấy vậy, gương mặt ai nấy đều hiện lên vài phần phức tạp.
Trách không được trông xinh đẹp thế kia, hóa ra là người từ chốn đó ra...
Đúng là phường xướng ca vô nghĩa mà!
Có điều, nhìn tên gian phu này thật quen mắt...
Đây chẳng phải là...
tên nhị thế tổ nhà họ Trình sao?!
Lập tức, không ít người tỏ ra hưng phấn.
Nhà họ Trình mà có chuyện cười thế này thì đủ cho thiên hạ bàn tán vui vẻ cả tháng trời.
Vả lại, sớm đã nghe danh Trình thiếu gia hành sự ngông cuồng, vốn tưởng chỉ là chơi bời một chút, không ngờ lại còn đam mê kỹ nữ, phóng túng dâm dật như thế, thế hệ sau của nhà họ Trình coi như bỏ rồi!
"Thằng cháu nào đang c.h.ử.i đấy?" Diêm Như Ngọc bực bội nhíu mày.
Mấy cái thằng Vương Bát Đán này nói gì cô nghe chẳng hiểu.
"Tiện nhân, còn giả vờ giả vịt!
Anh em đâu, mang nó về!
Chủ nhân đã phán rồi, loại đàn bà không biết xấu hổ này ông ấy không cần nữa, nếu nó đã tự cam bần tiện thì cứ tống nó về lại lầu xanh!
Đương nhiên, anh em ở đây ai muốn, bỏ ra chút tiền lẻ là người này thuộc về các vị ngay!" Gã cầm đầu lại hô hoán.
Trình Nghiêu nhìn Diêm Như Ngọc, rồi lại nhìn mấy gã đàn ông kia.
Có chút không hiểu nổi.
Chẳng lẽ trước đây Diêm Như Ngọc làm cái nghề đó thật?
Cho nên mới bị ép đến bước đường cùng phải lên núi làm sơn tặc?
Cảm nhận được ánh mắt nghi hoặc của Trình Nghiêu, Diêm Như Ngọc vung tay vả thẳng vào đầu anh một cái: "Cái đầu tôm nhà anh đang nghĩ cái chuyện bậy bạ gì đấy?!"
"..." Đầu óc Trình Nghiêu ong ong: "Chẳng lẽ không phải sao..."
Thế thì tại sao lũ người này lại tìm đến tận cửa chứ!
"Một tên não tàn." Diêm Như Ngọc mắng Trình Nghiêu, sau đó quét mắt qua đám người kia, "Bảy thằng ngu."
Mấy gã đại hán ngẩn ra, rõ ràng sự việc khác xa so với dự tính của bọn chúng.
Đàn bà bình thường gặp cảnh này đáng lẽ phải khóc lóc t.h.ả.m thiết, hổ thẹn hoặc kinh hãi chứ.
Nhưng người phụ nữ này dường như đang khinh bỉ bọn chúng.
"Đại ngốc, mẹ anh phái người gọi anh về nhà ăn cơm kìa." Diêm Như Ngọc lại nói.
Trình Nghiêu nghiêng đầu, anh thật sự không theo kịp nhịp độ của Diêm Như Ngọc.
"Bản tọa mới chân ướt chân ráo đến đây, cái họa từ trên trời rơi xuống này chắc chắn là do cái tên đại ngốc như anh rước về rồi.
Nhưng lũ người này lại cố tình nh.ụ.c m.ạ danh dự của tôi, muốn tôi phải chịu khổ sở.
Xem ra kẻ đứng sau thấy tôi ngứa mắt lắm đây.
Nghĩ đi nghĩ lại, người tôi đắc tội gần đây chỉ có người thân của anh thôi.
Tuy nhiên, cái gã họ hàng kia của anh trông là biết hạng nhát gan, vậy thì ngoài mẹ anh ra còn ai vào đây nữa?" Diêm Như Ngọc nhìn anh đầy khinh bỉ, "Mẹ kế đúng không?
Tôi cũng đoán thế.
Nếu là mẹ ruột, dù anh và tôi có chuyện gì thật thì bà ấy cũng tuyệt đối không để anh phải mất mặt giữa chốn đông người thế này."
"Cô...
cô nói là..." Trình Nghiêu kinh ngạc nhìn cô, rồi lập tức đứng bật dậy, "Đừng có nói bậy, tôi nghĩ chắc đám người này thấy hai chúng ta vung tiền như rác nên mới nảy sinh ý đồ xấu."
Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng anh cũng thấy Diêm Như Ngọc nói có vài phần lý lẽ...
Nhưng mẹ kế cũng là mẹ, anh không thể để mất mặt người nhà trước mặt người ngoài được!
