Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 2: Đống Hỗn Độn
Cập nhật lúc: 11/01/2026 19:08
Lão già nhìn cô với ánh mắt đầy thâm ý: "Nổi tiếng chứ, dãy núi Khôn Hành này kéo dài mấy ngàn dặm, vô số đỉnh núi thung lũng sâu, sơn trại lớn nhỏ có đến mấy chục cái.
Tuy người chưa từng lộ diện, nhưng từ năm người mười hai tuổi, Lão đương gia đã cho anh em rêu rao bên ngoài rằng người sức mạnh vô song, hung bạo tàn ác.
Thấy không?
Lão đương gia tuy đã đi, nhưng danh tiếng đã thâm căn cố đế, quanh đây ngàn dặm có ai không sợ người?
Lão đương gia mất đã nửa năm rồi mà cũng chẳng ai dám đến khiêu khích chúng ta..."
Khóe miệng Diêm Như Ngọc không kìm được mà giật giật, phải nói rằng, vị Lão đương gia kia quả thực là...
lo xa hết mức.
Cái thân hình mảnh khảnh thế này mà cũng có thể khiến người ta nghe danh đã mất mật, trấn áp xung quanh suốt nửa năm trời...
"Ông vừa nói tôi bỏ trốn?
Tại sao?" Diêm Như Ngọc phủi bụi trên người rồi đứng dậy, vết thương do gai cào trên cánh tay còn rướm m.á.u khiến cô khẽ nhíu mày vì đau.
"Thật sự quên rồi sao?" Lương Bá nhíu mày, thở dài một tiếng, "Bất kể người có thực sự không nhớ hay không, tóm lại cái ghế Đại đương gia này người không thể không ngồi.
Vả lại, người có một mình đơn độc, ra ngoài kia thì sống làm sao?"
"Còn về việc tại sao người bỏ trốn..."
"Lúc Lão đương gia còn sống, trong tay cũng có chút vốn liếng, nuôi anh em trong trại không khó.
Chỉ là giờ ngày tháng khó khăn, tiền nong cứ thế cạn dần.
Lão đương gia cảm thấy sức khỏe không ổn, muốn làm một vố lớn để người có cái lận lưng, bèn dẫn anh em đi đ.á.n.h một chuyến.
Ai ngờ đối phương giấu nghề quá kỹ, chúng ta không những chẳng cướp được gì mà còn tổn thất nặng nề, Lão đương gia cũng không trụ được..."
"Người làm Đại đương gia nửa năm nay, toàn ngồi ăn không, thế nên gần đây bữa đực bữa cái.
Nhị đương gia mới mỉa mai người vài câu, người chịu không nổi áp lực nên tự mình bỏ chạy đấy thôi."
Lương Bá nói xong không quên quan sát vẻ mặt của Diêm Như Ngọc.
Thấy sắc mặt cô không có gì bất thường, xem ra chuyện mất trí nhớ không giống như giả vờ.
Chẳng lẽ lúc nãy lăn xuống đây bị va đập hỏng não rồi?
Khổ nỗi trong trại chỉ có một lão thầy lang tay nghề non kém, trị thương ngoài da thì được, chứ cái bệnh trong đầu này e là chịu c.h.ế.t.
"Ông là Lương Bá?
Nhìn tôi lớn lên từ nhỏ?" Diêm Như Ngọc đ.á.n.h giá ông ta vài lượt.
"Phải, trước đây tôi theo Lão đương gia làm chân chạy vặt, giờ thì theo người." Lương Bá tỏ vẻ cung kính.
Diêm Như Ngọc ngẫm nghĩ một hồi, hiện tại trong cơ thể này ít nhiều cũng có vài ký ức sót lại, nên khi Lương Bá nói xong, trong đầu cô cũng lóe lên vài đoạn hình ảnh, chắc là không sai đâu.
"Đã tôi là Đại đương gia của ông, vậy đưa tôi về xem thử đi, nhưng trên đường hãy kể tôi nghe tình hình trong trại."
"Được, được, được!
Chỉ cần người chịu về, tất cả đều nghe theo người!" Lương Bá lập tức hớn hở ra mặt.
Nói đoạn, Lương Bá nhanh nhẹn dẫn Diêm Như Ngọc quay về.
Suốt dọc đường, Lương Bá biết gì nói nấy, không hề giấu giếm.
...
Dãy núi Khôn Hành này nằm ở vùng biên viễn nước Thiên Vũ, quanh đây phỉ tặc nhiều, quân địch nhiều, chiến loạn cũng nhiều, bởi vậy không ít dân làng bị dồn vào đường cùng phải trở thành thổ phỉ, trong trại Diêm Ma cũng có không ít người như thế.
Trong trại, trừ Diêm Như Ngọc là Đại đương gia, còn lại có ba trăm sáu mươi miệng ăn.
Số người này không nhiều không ít, nhưng bên trong người già, trẻ nhỏ, bệnh tật, tàn tật chiếm hơn một nửa.
Người già có năm sáu chục người, trẻ nhỏ dưới mười hai tuổi cũng tầm bảy tám chục đứa.
Lại trừ đi phụ nữ không có sức chiến đấu cùng số ít nữ t.ử chưa chồng, nam đinh có thể ra trận chỉ còn hơn trăm người.
Mà trận chiến trước khi Diêm Hắc Hổ qua đời đã làm phế mất mười mấy người, cộng thêm những người vốn có bệnh tật trong người, hiện tại thương tật đã lên tới hơn bốn mươi người, số còn lại chỉ có bảy mươi lăm người.
Nên biết rằng trong bảy mươi lăm người này, có những cậu thiếu niên vừa qua tuổi mười hai, năng lực có hạn.
Quả thực là một đống hỗn độn.
Cũng may người trong sơn trại còn ghi nhớ công ơn của Lão đương gia, lại sợ làm hại đến người già trẻ nhỏ trong núi, nếu không đã sớm có kẻ cấu kết với bên ngoài để san phẳng cái trại này rồi!
---
