Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 20: Đi Săn
Cập nhật lúc: 11/01/2026 19:12
"Châu Nhi tiểu tỷ tỷ, dám đ.á.n.h Đại đương gia giữa thanh thiên bạch nhật, cô lại muốn bị treo lên nữa à?" Lúc Vạn Châu Nhi còn đang vừa choáng vừa tức, Diêm Như Ngọc đặt thanh tre trong tay xuống, nhìn cô bằng vẻ mặt vô tội.
Cái biểu cảm trông có vẻ lương thiện đó lập tức khiến Vạn Châu Nhi tức đến suýt nôn ra m.á.u.
Chút cảm xúc kiên cường cuối cùng sụp đổ hoàn toàn, nước mắt lã chã rơi.
"Mới thế đã khóc rồi?" Diêm Như Ngọc bĩu môi, "Tôi tưởng cô còn trụ thêm được mấy ngày nữa cơ đấy...
Thôi bỏ đi, dù sao tôi cũng là Đại đương gia, đương nhiên không chấp nhặt loại nhóc con như cô.
Chuyện hôm nay...
ừm, cứ để cha cô gánh thay vậy.
Lát nữa bảo ông ấy chép kinh thêm vài lần là xong chuyện."
Chỉ là chép sách thôi, đối với người khác thì đó căn bản chẳng phải là hình phạt.
"Diêm...
Như...
Ngọc..." Vạn Châu Nhi nấc nghẹn, âm thanh nghe không rõ ràng.
"Còn đực mặt ra đó làm gì?
Đưa Châu Nhi tiểu thư về nghỉ ngơi đi.
Treo cả đêm rồi, thần trí không còn tỉnh táo nữa đâu." Diêm Như Ngọc tùy tiện ra lệnh.
Nói xong, cô lại tiếp tục hí hoáy với đống thanh tre trong tay.
Mỗi thanh tre dài chừng một ngón tay, không quá dài.
Cô dùng d.a.o gọt sạch gai tre, sau đó viết vài chữ lên mỗi thanh, mặt sau còn vẽ những hình thù tinh xảo.
Dáng vẻ thần thần bí bí đó rất thu hút sự chú ý, nhưng hôm nay người trong trại không đông nên bên tai khá yên tĩnh.
Suốt cả ngày trời, Diêm Như Ngọc cứ thế bận rộn.
Chặt tre, vót thanh, không lúc nào nghỉ tay.
Tới khi mặt trời khuất núi, mọi người trở về, số thanh tre nhẵn nhụi đã lên tới mấy trăm chiếc.
"Lão t.ử dẫn người vất vả cả ngày, Đại đương gia lại ngồi đây chơi tre?" Vạn Thiết Dũng vừa về đến nơi, thấy dáng vẻ nhàn nhã tự tại của Diêm Như Ngọc, cơn giận lại bốc lên ngùn ngụt.
Chỉ thấy sau lưng gã có khoảng hơn trăm người lần lượt kéo về.
Ai nấy đều lấm lem bùn đất, quần áo không bị rách vài đường thì cũng dính đầy nhựa cỏ, gương mặt ai cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Ngoài ra, trên người họ còn thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c bột.
Kiếp trước cô thường xuyên ra vào rừng sâu nên cũng có chút kiến thức.
Diêm Ma Trại nằm ở thung lũng, vì vậy những thứ đuổi rắn rết, côn trùng là không thể thiếu.
Diêm Như Ngọc cũng không giải thích: "Thu hoạch thế nào?"
"Còn phải hỏi à?
Hôm nay lão t.ử dẫn ba mươi anh em đi săn, vận khí không tệ, săn được một con lợn rừng nặng hơn hai trăm cân, thêm ba con hương chương.
Còn lại toàn là gà rừng với thỏ, không nhiều, chừng mười mấy con thôi." Vạn Thiết Dũng tự đắc nói.
Bình thường mọi người đi săn hiếm khi bắt được lợn rừng, cùng lắm chỉ có mấy con gà rừng, thỏ, hay con bào t.ử, hương chương.
Lần này gã đích thân ra tay mang được con lợn rừng về nên cũng thấy nở mày nở mặt, muốn cho con nhỏ này biết thế nào mới là thực lực chân chính.
Nhưng trình độ này đối với Diêm Như Ngọc mà nói thực sự chẳng thấm vào đâu, dù sao nhóm đi săn cũng có tới ba mươi người.
Tuy nhiên, thung lũng này dù an toàn nhưng núi non xung quanh không phải nơi yên bình.
Những anh em này cũng không phải thợ săn chuyên nghiệp, việc không hiểu tập tính động vật mà mang được chừng này đồ về cũng không phải dễ dàng gì.
Thấy sắc mặt Diêm Như Ngọc vẫn bình thản, không chút ngạc nhiên, lòng Vạn Thiết Dũng chợt nghẹn lại.
"Đại đương gia, theo ý cô, tôi đã cho người hái một ít sản vật rừng về.
Nếu không phải vì mấy thứ lăng nhăng này, hôm nay anh em đã không phải bận bịu lâu đến thế!" Vạn Thiết Dũng nói tiếp.
Gần trăm giỏ tre, một nửa là nấm dại và rau rừng mà mọi người nhận biết được, nửa còn lại đều là những thứ lạ lẫm.
Diêm Như Ngọc đứng dậy liếc qua một lượt, lúc này mới lộ ra vẻ hài lòng.
"Nhị đương gia vất vả rồi." Diêm Như Ngọc tiến lại gần, nói với Vạn Thiết Dũng một câu, còn không quên đưa tay vỗ vỗ vai gã.
