Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 416: Hiến Kế
Cập nhật lúc: 12/01/2026 12:36
Cách dỗ dành một cô gái đang khóc lóc t.h.ả.m thiết đơn giản đến mức khiến tất cả những ai không phải anh em trại Diêm Ma đều c.h.ế.t lặng.
Đó là bị hủy hoại thanh bạch đấy!
Thế mà đã xong rồi sao?!
Vừa nãy còn đòi sống đòi c.h.ế.t, giờ cứ thế mà bỏ qua à?!
Nhất định là do cách họ nhìn nhận thế giới này có vấn đề!
Hoặc là...
vị đại đương gia này thực sự phong thái ngời ngời, thiên hạ vô song!
"Tiểu hữu...
rất được lòng người." Vân lão tướng quân cảm thán.
Nếu không phải cực kỳ được người ở đây tin tưởng thì căn bản không thể làm được như vậy.
Thậm chí ông cũng nhận ra, không chỉ mình cô gái vừa rồi, mà những người khác đối với Tiểu Diêm Vương này cũng một lòng trung thành tuyệt đối!
Một cô gái như Tiểu Diêm Vương lại có thể làm được đến mức này, thật khiến người ta...
cam bái hạ phong!
Lão thái giám không dám hé răng nửa lời.
Dù sao tên Thiết Diện Diêm Vương này đã c.h.é.m một người rồi, dẫu có c.h.é.m thêm người nữa cũng chẳng có gì lạ.
Thấy lão tướng quân vẫn đang nói đỡ cho người đó, nếu lão cũng c.h.ế.t ở đây thì chẳng phải mọi chuyện đều do lão tướng quân quyết định sao?
Vì lão không lên tiếng nên cũng chẳng ai xin tội cho Tiền đại nhân nữa.
Diêm Như Ngọc lập pháp trường trên mỗi ngọn núi, quán trọ Mãn Nguyệt cũng không ngoại lệ.
Tiền đại nhân vốn đã bị thương, m.á.u chảy không ngừng, giờ chưa được băng bó đã bị treo lên đó, chẳng bao lâu sau mặt mày đã trắng bệch, xem chừng không còn sống được bao lâu.
Vậy mà đám anh em trại Diêm Ma canh giữ hắn, ai nấy đều bĩu môi khinh bỉ, chẳng mảy may động lòng trắc ẩn.
Thậm chí thi thoảng còn nghe thấy họ c.h.ử.i một tiếng "Đáng đời"!
Cái trại thổ phỉ này...
không chọc vào được đâu!
Mọi người vội vàng nhẩm đi nhẩm lại quy củ ở đây thêm vài lần.
Sau này chắc hẳn họ sẽ phải thường xuyên đi qua con đường núi này, lỡ gặp lúc mưa tuyết khó đi, biết đâu còn phải nghỉ lại đây, giờ nhớ kỹ quy củ để sau này khỏi phạm sai lầm.
Tuy nhiên, quy tắc nhiều cũng là chuyện tốt.
Quán trọ này thực sự rất sạch sẽ, Thiết Diện Diêm Vương lại nổi tiếng là người lạnh lùng nhưng tâm địa ấm áp, tính cách trách nhiệm như vậy cũng không tồi.
Hôm nay người đó có thể vì thuộc hạ mà c.h.é.m quan triều đình, thì ngày mai cũng có thể vì đám khách thương bọn họ mà c.h.é.m g.i.ế.c những kẻ có ý đồ xấu.
Nghĩ vậy họ mới thấy an tâm.
Ngu T.ử Phòng tận mắt nhìn Tiền đại nhân tắt thở mới quay về phòng trọ.
Lúc này Vân lão tướng quân và lão thái giám đã về viện nghỉ ngơi.
Trời đã sầm tối, ước chừng sáng sớm mai họ mới khởi hành.
Chớp lấy thời cơ, Ngu T.ử Phòng tiến lại gần nơi ở của đại đương gia trại Diêm Ma.
Nhưng vừa tới gần đã bị chặn lại.
"Vạn Lượng Bạc, đại đương gia của chúng tôi không nói là muốn gặp cậu." Thấy hắn, anh em canh viện nói thẳng thừng.
Ngu T.ử Phòng chắp tay: "Tại hạ đến đây đã hơn một tháng, nhận được nhiều sự quan tâm.
Hôm nay thấy đại đương gia hành sự, trong lòng vô cùng kính phục nên đặc biệt tới hiến kế."
"Hiến kế?"
"Phải, lần này g.i.ế.c c.h.ế.t Tiền đại nhân, đại tổng quản trở về nhất định sẽ bẩm báo với Bệ Hạ.
Lỡ như lại có kẻ tiểu nhân quấy phá, lúc đó anh em trong trại chẳng phải sẽ gặp nguy hiểm sao?" Ngu T.ử Phòng nói tiếp.
Kẻ canh cửa chưa kịp lên tiếng thì trong viện đã truyền ra giọng của Diêm Như Ngọc: "Cho hắn vào."
Nghe thấy giọng nói đó, tim Ngu T.ử Phòng khẽ run lên.
Tuy chưa rõ dung mạo, nhưng hôm nay chứng kiến phong thái hành sự của người đó, hắn thực sự kinh hãi.
Chưa từng có ai mang lại cho hắn cảm giác chấn động đến vậy.
Người canh cửa nhường lối, hắn vội vàng bước vào viện.
Hắn diện bạch bào, phong thái phiêu dật, nhưng vừa vào cửa lại thấy bên cạnh đại đương gia có một người đàn ông đứng đó.
Người nọ tuấn mỹ vô ngần, khí chất lạnh lùng, tay cầm thẻ tre, hình như là đang...
học chữ?
...
