Sơn Trại Điền Viên: Lão Đại, Thu Phòng - Chương 685: Lấy Lửa Công Lửa
Cập nhật lúc: 13/01/2026 04:03
Mới bao lâu đâu mà đã khiến anh em khâm phục đến nhường này...
Cũng may là sắp đến nơi rồi, nếu không đám anh em này sớm muộn gì cũng bị Diêm Đại đương gia lôi kéo đi hết, không còn một mống!
Vân Cảnh Hành cũng không vội vã, anh đã hoàn toàn thông suốt rồi.
Nếu anh em có chỗ trú chân tốt hơn, anh tuyệt đối không ngăn cản.
Hơn nữa, Diêm Đại đương gia đối đãi với anh em thực sự rất tốt.
Cùng là nữ giới, ba người chị dâu của anh cùng đám hầu gái, người hầu luôn cần được chăm sóc và bảo vệ dọc đường, nhưng Tiểu Diêm Vương thì khác.
Anh em ăn gì cô ăn nấy, săn được thú rừng gì cô cũng mời những người có năng lực cùng thưởng thức, trò chuyện và uống rượu với anh em như người nhà.
Anh có đôi lần tiến tới chào hỏi, vô tình nghe thấy vị Đại đương gia này cùng tiểu thư Vạn Châu Nhi tụm lại nói những lời thô tục, chẳng coi mình là phụ nữ chút nào.
Hành vi của cô ấy nhìn có vẻ phóng túng, nhưng thực chất lại rất biết chừng mực.
Nếu trong một đám đông mà chỉ có mình cô ấy đặc biệt thì sẽ trở nên lạc lõng, và như thế cũng không thể thấu hiểu tâm tư của anh em.
Anh thậm chí có thể tưởng tượng được, đừng nói là đối mặt với đám anh em, ngay cả khi đối mặt với các bô lão trong trại, Tiểu Diêm Vương cũng có thể biến mình thành một người khoáng đạt, phong trần để giao tiếp không chút rào cản!
Đây chính là bản lĩnh.
Một bản lĩnh mà người khác không tài nào học được.
Vân Cảnh Hành đang mải suy nghĩ thì đột nhiên thấy giữa cánh đồng hoang vu bát ngát này, từ xa có những đám khói cuồn cuộn bốc lên.
"Có người phóng hỏa!" Vân Cảnh Hành lập tức hét lớn một tiếng.
Nơi hoang dã này toàn là đồng cỏ mênh m.ô.n.g, lửa cháy lan còn nhanh hơn cả người chạy!
Đây vốn là nơi không người, đột nhiên bốc cháy chắc chắn là có kẻ cố tình làm vậy!
Đám truy binh này vì muốn g.i.ế.c họ mà thật sự không từ thủ đoạn nào!
Diêm Như Ngọc nhìn làn khói bụi từ xa kéo đến, khẽ nhíu mày.
Phải thiêu c.h.ế.t biết bao nhiêu thú rừng đây, e là hôm nay không được ăn món gì ngon rồi...
"Đại đương gia, chúng ta mau rút lui về phía sau thôi?!" Một tên thuộc hạ vội vàng cuống quýt lên tiếng.
"Chạy cái nỗi gì, chúng ta vừa đi qua đoạn đường này, phía sau đều là hoang mạc, không một nguồn nước, đến cái vũng bùn cũng chẳng có. Hôm nay gió lại thổi mạnh về hướng Nam, chạy ngược lại chỉ có nước để lửa thiêu rát m.ô.n.g. Muốn chạy thì anh tự đi mà chạy, lão t.ử đây không chạy." Diêm Như Ngọc rút hỏa chiết ra, châm lửa vào một viên hỏa thạch rồi ném mạnh về phía Nam.
Viên đá rơi xuống một đám cỏ cách mọi người chừng hai mươi, ba mươi mét.
"Lão Đại, sao người cũng phóng hỏa thế?" Vạn Châu Nhi trợn tròn mắt kinh ngạc, nhưng Linh Linh Thất thì lập tức hiểu ra ngay.
Chỉ thấy đám cỏ nơi Diêm Như Ngọc châm lửa bùng lên dữ dội, thuận theo chiều gió mà cháy tạt về hướng Nam.
Tàn lửa chỉ hơi khuếch tán một chút về phía nhóm người Diêm Như Ngọc rồi thôi.
Chẳng mấy chốc, một vùng đất đen ngòm đã lộ ra.
Mặt đất cháy sém bốc khói, tỏa ra hơi nóng hầm hập.
"Khuân đồ đạc vào vùng cách ly." Diêm Như Ngọc hô một tiếng, đám huynh đệ lập tức hành động ngay tắp lự.
Đám thuộc hạ của Vân Cảnh Hành đứng đó mà ngây người nhìn.
Không phải họ thấy phương pháp này lạ lẫm, mà là vì tốc độ ra tay của vị Lão Đại này quá nhanh.
Dùng lửa trị lửa là thượng sách, nhưng không ai dám tùy tiện phóng hỏa, bởi nếu bị lửa kẹp từ hai phía thì chỉ có con đường c.h.ế.t t.h.ả.m hơn.
Thế mà cô chỉ trong nháy mắt đã đo được hướng gió, ném hỏa thạch chuẩn xác, tạo ra một dải cách ly không xa không gần...
Vân Cảnh Hành vẫy tay, bảo đám anh em của mình cũng bắt đầu động thủ.
Dải cách ly càng cháy càng rộng, đủ sức chứa bấy nhiêu con người.
Chỉ một lát sau, ngọn lửa hung hãn từ phía bên kia đã ập đến.
Dù cách mọi người hơn mười mét nhưng ai nấy đều cảm nhận được luồng hơi nóng hừng hực tạt thẳng vào mặt.
Ngọn lửa tiến dần lại, nhưng vừa chạm đến vùng đất đen sạm thì lập tức tắt lịm, không còn tiếng động nào nữa.
