Sống Hai Kiếp Vẫn Chỉ Có Em Trai Tin Tôi - 7
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:11
- “Tạ Dịch bị chấn động não nhẹ. May là không nguy hiểm tới tính mạng.”
Ngoài phòng cấp cứu, bác sĩ vừa dứt lời, Tạ Yên mới chậm rãi thả lỏng bàn tay đang siết c.h.ặ.t. Nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh đến đáng sợ. Kiếp trước…Tạ Dịch cũng vì bảo vệ cô mà bị cả nhà ép đưa ra nước ngoài. Khi ấy cô quá yếu, yếu tới mức không giữ nổi người duy nhất đứng về phía mình. Nhưng lần này không ai được phép động vào em trai cô nữa.
- “Tạ Yên.”
Tạ Minh Châu bước tới sắc mặt cực kỳ khó coi.
- “Em định làm lớn chuyện đến mức nào?”
Tạ Yên bật cười.
- “Làm lớn?”
Cô chậm rãi ngẩng đầu.
- “Anh trai, người bị đẩy xuống cầu thang là Tạ Dịch, không phải Tạ Nhu. Anh còn muốn tôi bình tĩnh thế nào?”
Tạ Minh Châu nghẹn lại.
- “Tôi không nói Nhu Nhu đúng…nhưng lúc đó con bé chỉ là quá kích động…”
- “Kích động?”
Giọng Tạ Yên càng lúc càng lạnh.
- “Cho nên có thể g.i.ế.c người?”
- “Tạ Yên!”
Tần Uyển đỏ mắt kéo cô lại.
- “Nhu Nhu không cố ý…Con bé cũng đang rất sợ…”
Khoảnh khắc ấy Tạ Yên thật sự muốn cười. Tạ Dịch còn đang nằm trong phòng cấp cứu. Nhưng người mẹ này điều đầu tiên nghĩ tới vẫn là Tạ Nhu có sợ hay không.
- “Tôi hiểu rồi.”
Cô gật đầu, ánh mắt hoàn toàn lạnh xuống.
- “Các người cứ tiếp tục bảo vệ cô ta đi. Chỉ mong sau này… các người đừng hối hận.”
Đêm hôm đó Tạ Yên ngồi cạnh giường bệnh của Tạ Dịch. Thiếu niên ngủ không yên, ngay cả trong mơ cũng khẽ nhíu mày. Cổ họng cô nghẹn lại. Kiếp trước…Tạ Dịch từng lén đưa tiền cho cô. Từng bị Tạ Minh Châu đ.á.n.h vì giúp cô nói chuyện. Từng đứng dưới mưa đợi cô suốt ba tiếng chỉ để đưa cô hộp t.h.u.ố.c cảm. Người cả nhà họ Tạ đều bỏ rơi cô. Chỉ có cậu chưa từng.
- “Tạ Dịch.”
Tạ Yên khẽ xoa đầu cậu.
- “Kiếp này…Chị nhất định sẽ bảo vệ em.”
【Đinh.】
【Độ hối hận của Tạ gia bắt đầu tăng.】
【Mở khóa chứng cứ cuối cùng.】
Một tập tài liệu xuất hiện trên màn hình hệ thống. Bao gồm: camera bệnh viện năm xưa, lịch sử chuyển khoản, bản ADN thật, ghi âm của bảo mẫu. Tạ Yên chậm rãi cong môi. Cuối cùng cũng đến lúc kết thúc rồi.
Ba ngày sau, Tạ Yên chủ động mở họp báo. Tin tức vừa tung ra lập tức leo thẳng top tìm kiếm.
#TạYênHọpBáoPhảnKích#
#TạGia#
#ThiênKimThậtHayGiả#
Hội trường kín chỗ. Vô số phóng viên chen nhau đặt câu hỏi.
“Tạ tiểu thư, cô có phải muốn phản bác chuyện thân phận không?”
“Có tin đồn cô đang cố níu kéo vị trí thiên kim nhà họ Tạ, cô nghĩ sao?”
“Tạ Nhu thật sự hãm hại cô à?”
Dưới vô số ánh đèn flash, Tạ Yên mặc váy đen chậm rãi bước lên sân khấu. Khí chất lạnh lùng tới mức khiến cả hội trường im bặt.
- “Tôi chỉ nói một lần. Cho nên mong mọi người nghe cho kỹ.”
Ngay sau đó màn hình lớn phía sau lập tức sáng lên. Một đoạn ghi âm vang lên rõ ràng. Là giọng dì Trương.
“Tôi đã đưa mẫu tóc của Tạ Yên cho cô rồi.”
“Người bên bệnh viện cũng nhận tiền rồi…”
“Kết quả ADN chắc chắn sẽ không có vấn đề.”
Ầm!
Toàn bộ hội trường chấn động. Ngay sau đó, màn hình chuyển sang lịch sử chuyển khoản giữa Tạ Nhu và bác sĩ xét nghiệm. Tiếp theo là đoạn camera trong quán cà phê. Tạ Nhu đẩy phong bì tiền sang cho đối phương. Giọng cô ta cực kỳ rõ ràng:
- “Chỉ cần khiến tất cả mọi người tin Tạ Yên không phải con ruột là được.”
“ADN giả?!”
“Trời ơi…”
“Cô ta điên rồi à?!”
Tiếng kinh hô vang khắp hội trường. Ở nhà, tất cả mọi người đều đang ngồi ở phòng khách để xem trực tiếp họp báo của tôi. Nghe đến đoạn này, sắc mặt Tần Uyển trắng bệch, Tạ Đình Sơn cũng đứng bật dậy.
- “Không thể nào…Không thể nào…”
Tạ Minh Châu càng siết c.h.ặ.t t.a.y tới trắng bệch. Hắn nhìn về phía Tạ Nhu. Ánh mắt lần đầu xuất hiện d.a.o động dữ dội.
- “Không…”
Tạ Nhu lùi lại liên tục.
- “Toàn bộ đều là giả! Tạ Yên hãm hại em!”
Nhưng đúng lúc ấy Tạ Dịch mặc áo bệnh nhân chậm rãi bước vào hội trường. Trán cậu vẫn còn quấn băng. Ánh mắt lại cực kỳ kiên định.
- “Người nói dối thật sự là Tạ Nhu.”
Cả hội trường đồng loạt quay đầu nhìn cậu. Tạ Dịch bước lên sân khấu đứng cạnh Tạ Yên sau đó nhìn thẳng toàn bộ truyền thông.
- “Hôm đó…tôi tận tai nghe thấy cô ta nói ADN là giả. Cũng chính cô ta đẩy tôi xuống cầu thang vì sợ tôi sẽ nói cho gia đình biết sự thật. Người các người nên xin lỗi…”
Cậu siết c.h.ặ.t t.a.y giọng khàn đặc.
- “Là chị tôi.”
Tần Uyển biến sắc, Tạ Yên cũng khựng lại.
- “Em tới đây làm gì?”
Tạ Dịch không trả lời. Khoảnh khắc ấy hốc mắt Tạ Yên chợt nóng lên. Kiếp trước không ai đứng về phía cô. Nhưng lần này…em trai cô vẫn ở đây. Tạ Nhu ở nhà hoàn toàn phát điên.
- “Tắt hết đi! Câm miệng lại! Các người đều muốn hại tôi! Tôi chỉ muốn sống cuộc đời của cô ta thì có gì sai? Tại sao cô ta có tất cả còn tôi thì không?”
Một câu nói triệt để kéo xuống lớp mặt nạ cuối cùng. Khi cô ta còn đang gào thét, cảnh sát đã nhanh ch.óng bước vào phòng khách.
- “Tạ Nhu tiểu thư, cô bị tình nghi làm giả xét nghiệm ADN và cố ý gây thương tích. Phiền cô theo chúng tôi điều tra.”
- “Không! Không phải tôi! Các người nhầm rồi, tôi không làm gì cả.”
Tạ Nhu gào khóc vùng vẫy. Nhưng cuối cùng vẫn bị kéo đi. Cả nhà hỗn loạn, phóng viên quây kín ngoài cửa để chụp ảnh đưa tin. Còn Tạ Yên khi nghe trợ lý báo cáo tình hình ở nhà chỉ bình tĩnh đứng đó đợi tất cả sụp đổ. Sau buổi họp báo, toàn bộ dư luận trên mạng hoàn toàn đảo chiều.
#TạYênBịOan#
#XinLỗiTạYên#
#TạNhuBịBắt#
#ChúngTaNợTạYênMộtLờiXinLỗi#
Khắp các nền tảng mạng xã hội đều ngập tràn những lời xin lỗi. Những người từng mắng c.h.ử.i cô thậm tệ, từng dùng những lời cay nghiệt nhất để kết tội cô, giờ đây đều thi nhau xóa bài viết cũ, để lại những dòng bình luận đầy áy náy. Nhưng Tạ Yên chẳng buồn đọc nữa. Bởi vì cô biết, không phải tất cả lời xin lỗi đều đáng được tha thứ. Có những tổn thương, một câu "xin lỗi" là quá nhẹ.
