Sống Lại Một Đời Chỉ Để Tìm Chàng - Chương 4
Cập nhật lúc: 09/09/2026 01:01
Sau khi thành thân, cuộc sống ngọt ngào như mật, đáng tiếc một trận ôn dịch đã cướp đi mạng sống của ta.
Thương Châu ra ngoài mua t.h.u.ố.c cho ta, đến mặt cuối cùng của ta cũng không kịp nhìn thấy.
Trong lòng hắn khi ấy hẳn phải đau đớn biết bao.
Bởi vậy sau khi trọng sinh, chuyện đầu tiên ta muốn làm chính là đi tìm hắn, đưa hắn về nhà.
Chuyện A tỷ bên này đã ổn định, bước tiếp theo chỉ cần đợi Nguyên Sóc bắt được tên con hát kia, tra ra kẻ đứng sau là ai.
Cửa phòng vang lên hai tiếng.
Ta mở cửa, nhìn thấy Lục Liễm đứng bên ngoài.
Sắc mặt hắn trắng bệch như giấy, đôi mắt nhìn ta chằm chằm.
Ta không vui nói:
“Không ở yên dưỡng thương, nửa đêm tới gõ cửa phòng ta làm gì?”
Nói xong ta liền định đóng cửa, hắn lại lập tức đưa một tay chặn vào khe cửa.
Giọng khàn thấp xuyên qua cánh cửa truyền tới.
“Muội có phải biết người A Phù bỏ trốn cùng là ai không?”
Trong đầu ta bỗng sáng rõ.
Theo lẽ thường, trong nhà chẳng ai biết A tỷ bỏ đi là vì muốn bỏ trốn cùng tình lang.
Lục Liễm có thể ngay lập tức đuổi theo chặn người, vậy chỉ có một khả năng.
Hắn cũng đã sống lại một đời.
Thế nhưng hắn trở về lâu như vậy rồi, vậy mà vẫn chưa điều tra được manh mối về Minh Ngọc sao?
Ta ngạc nhiên hỏi:
“Huynh không biết sao? A tỷ chỉ từng nói chuyện ấy với Nguyên Sóc, tỷ không kể cho huynh à?”
Hắn không đáp.
Ta tặc lưỡi hai tiếng.
“Đáng thương thật. A tỷ thà nói với Nguyên Sóc cũng chẳng chịu nói với huynh. Nếu hôm đó huynh bắt được người kia thì đâu cần vòng vèo nhiều chuyện như vậy.”
Hắn buồn bực đáp:
“Nguyên Sóc nói người kia là một thư sinh nghèo. A Phù vốn hay làm việc thiện, từng giúp đỡ không ít học trò nghèo, nhưng ta đã tìm khắp thư sinh trong thành cũng không thấy ai có liên quan tới A Phù.”
Hóa ra Nguyên Sóc cố tình chỉ cho hắn một con đường sai, muốn một mình chiếm lấy công lao anh hùng cứu mỹ nhân.
Vậy dựa vào đâu ta phải giúp Lục Liễm?
Ai có bản lĩnh thì tự mình tìm.
Ta nói:
“Nếu A tỷ không tự mình mở miệng, vậy ta cũng không thể nói cho huynh.”
Hắn im lặng rất lâu, sau đó đột nhiên hạ giọng.
“Muội và Triệt Vương có quan hệ gì?”
“Liên quan quái gì đến huynh? Còn không cút thì ta gọi người.”
Hắn buông tay.
Ta lập tức đóng sầm cửa lại.
Ngày hôm sau, A tỷ đầy vẻ lo âu tới tìm ta.
“Nguyên Sóc không bắt được người. Không biết tin tức bị lộ từ đâu, Minh Ngọc đã chạy trước rồi.”
Ta giật mình.
“Người biết chuyện này chỉ có tỷ, ta và Nguyên Sóc. Tô Nương đã nhận bạc, lẽ ra cũng không thể để lộ ra ngoài.”
A tỷ thở dài.
“Điều ta sợ nhất chính là chuyện này. Người báo tin chỉ e có quan hệ rất sâu với Minh Ngọc, hơn nữa còn đang ẩn trong phủ này.”
Sống lưng ta lạnh toát.
A tỷ xoa đầu ta.
“Đừng sợ. Nếu đã biết hắn ở trong phủ thì sớm muộn cũng có cách lôi ra. Lần này hắn không thành công, chưa chắc sẽ không quay lại lần nữa.”
Ta gật đầu.
“Ta cũng sẽ để ý. Người trong phủ bây giờ không thể tin hoàn toàn bất cứ ai.”
Vừa ra ngoài đã đụng phải Lục Liễm trở về phủ.
Trên giày hắn dính bùn, cả người phong trần mệt mỏi.
Trong lòng ta chợt căng lên.
Sáng sớm hắn đã đi đâu?
Chẳng lẽ người tiết lộ tin tức chính là hắn?
Đêm qua hắn vừa tới hỏi ta, sáng nay Minh Ngọc liền chạy mất.
Lục Liễm vừa nhìn thấy ta đã hỏi:
“Hôm qua Nguyên Sóc ra ngoài là đi bắt người?”
Ta đáp:
“Không biết.”
“Không bắt được?”
“Không biết.”
“Người kia là con hát trong lê viên?”
“Không biết.”
Hắn tức đến hơi mất kiên nhẫn.
“Sao hỏi gì muội cũng không biết?”
Ta cười lạnh.
“Dựa vào đâu ta phải nói cho huynh? Muốn biết như vậy sao không đi hỏi A tỷ?”
Hắn lập tức nghẹn lời.
Ta đẩy hắn sang một bên rồi tự mình ra ngoài.
Ban đầu ta định tới tìm Tô Nương hỏi tung tích Minh Ngọc, thế nhưng trước cửa lê viên lại đông nghịt người, có người còn đang hét lên rằng có người c.h.ế.t.
“Người c.h.ế.t là cháu trai của chủ gánh hát, Minh Ngọc, kẻ ngày nào cũng đ.á.n.h bạc ấy.”
“Nghe nói nợ tiền không trả nổi nên treo cổ rồi.”
Ta kinh ngạc đến mức khăn tay rơi xuống đất.
Lần này thật sự c.h.ế.t không đối chứng.
Một bàn tay thon dài nhặt chiếc khăn lên đưa cho ta, trên người thoang thoảng hương trúc.
“Cô nương không sao chứ?”
Ta ngẩng đầu, lập tức bắt gặp một đôi mắt quen thuộc.
“Thương... Thương Châu?”
Ta theo bản năng gọi ra.
Ánh mắt hắn khẽ động, sau đó cười.
“Cô nương vậy mà biết nhũ danh của bản vương.”
Ta lúng túng nhận lấy khăn.
“Tham kiến Vương gia.”
Triệt Vương nhìn lê viên đang hỗn loạn, hơi nhíu mày.
“Nơi này không thích hợp ở lâu. Bản vương mời cô nương uống một chén trà, thế nào?”
“Đa tạ Vương gia.”
Ngồi bên cửa sổ trà lâu, ta nhìn nha dịch quan phủ đang xua người vây xem ra ngoài.
Triệt Vương sai Thập Cửu đi điều tra, ta liền không chớp mắt nhìn theo hắn đến khi khuất bóng.
Triệt Vương nhìn ta một cái rồi đẩy chén trà tới.
“Cô nương vẫn chưa nói cho ta biết, vì sao biết nhũ danh này. Đây là tên do chính tay mẫu phi của ta đặt.”
Ta xoắn khăn trong tay, cuối cùng nói thật.
“Vị cố nhân có dung mạo giống hệt Vương gia kia, hắn cũng tên như vậy.”
Hắn khẽ “ồ” một tiếng.
“Thiên hạ vậy mà thật sự có chuyện trùng tên lại trùng cả dung mạo.”
Ta gật đầu thật mạnh.
“Đúng vậy. Mấy lần ta suýt nhận nhầm.”
Hắn cười mà không nói.
Không bao lâu sau, Thập Cửu trở lại bẩm báo:
“Chủ t.ử, Minh Ngọc không phải tự vẫn. Hắn bị người khác siết c.h.ế.t, sau đó treo lên xà nhà, ngụy tạo thành cảnh tự vẫn. Ngoài ra, Tô Nương thường xuyên qua lại với hắn cũng đã mất tích.”
Sắc mặt Triệt Vương trầm xuống, không nói gì.
Trong lòng ta lại sợ đến mức lạnh toát, từng lớp mồ hôi lạnh túa ra.
Người này hao tâm tổn trí muốn hại A tỷ, rốt cuộc là vì điều gì?
