
Sống Lại Một Đời, Ta Không Tin Bất Kì Ai Nữa
Đêm thành thân, Bùi Kính bưng tới một bát thuốc tránh thai, tự tay bóp cằm ta đổ xuống.
Đích mẫu mắng ta là tiện nhân, bắt ta làm trâu làm ngựa chuộc tội.
Chỉ có đích tỷ tha thứ cho ta, để ta sau khi tỷ ấy chết được gả vào Hầu phủ làm kế thất.
Đêm thành thân, Bùi Kính bưng tới một bát thuốc tránh thai.
Đợi đến khi hai đứa con của đích tỷ khôn lớn thành gia lập thất, ta chưa tới ba mươi, đã dầu cạn đèn tắt.
Lúc hấp hối, trên khuôn mặt thanh lãnh của Bùi Kính cuối cùng cũng có một tia động dung, nói cho ta biết chân tướng.
Năm xưa là đích tỷ và đích mẫu thiết kế ta, còn hắn thì thuận nước đẩy thuyền.
Hắn nói: “Nếu có kiếp sau, ta sẽ cho nàng một đứa con.”
Ta nhìn chằm chằm hoa đào ngoài cửa sổ, dùng chút sức lực cuối cùng gạt tay hắn ra.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã tráo đổi bát canh yến sào trước mặt đích mẫu.
Kiếp này, đến lượt bà ta đi làm cái đồ tiện nhân kia rồi.












