Sống Lại Một Đời, Vẫn Không Giữ Được Em - Chương 8
Cập nhật lúc: 25/08/2026 12:01
Khi Bùi Cảnh Hoài bưng bát bước vào, anh vừa nhìn đã thấy tôi đang ngẩn ngơ nhìn lên khoảng không, "Tỉnh rồi?"
"Đây là đồ bồi bổ."
Tôi né chiếc thìa đưa tới bên môi, ngập ngừng hỏi: "Anh… chúng ta... đã hoàn thành đ.á.n.h dấu vĩnh viễn rồi sao?"
"Ừ."
Được thôi. Mặc dù chuyện giữa Alpha và Omega xảy ra khi chưa được tôi cho phép khiến tôi hơi bất mãn, nhưng chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ đến. Nhanh hơn một chút, có lẽ cũng không phải không thể chấp nhận.
Chỉ là...
"Tại sao lại trói em?"
"Uống hết trước, rồi anh nói cho em."
[Ha ha ha, canh dưỡng t.h.a.i cường hiệu! Bùi Cảnh Hoài muốn dùng đứa bé để trói chân vợ rồi.]
Ngụm canh vừa vào miệng lập tức bị tôi phun ra.
Bùi Cảnh Hoài khẽ cau mày: "Đắng lắm à?"
"Ngoan, uống hết đi, anh cho em ăn kẹo."
Bát t.h.u.ố.c đen sì khiến da đầu tôi tê rần. Tôi lặng lẽ nhích người về phía sau, dè dặt lên tiếng: "Đây đâu phải canh gà, em không muốn uống."
Nhưng lần này, Bùi Cảnh Hoài không còn dung túng tôi như trước. Anh đặt bát t.h.u.ố.c xuống rồi đứng dậy, "Không uống cũng được."
"Vậy thì tiếp tục."
Khí thế nguy hiểm khiến bụng dưới tôi căng lên. Tôi theo bản năng muốn bỏ chạy, nhưng lại bị sợi xích dưới cổ tay kéo lại, ngã nhào xuống giường.
"Bùi Cảnh Hoài, em vừa mới qua kỳ phát tình, anh đừng làm quá sức nữa. Em sẽ c.h.ế.t mất!"
"Ừ, sướng đến c.h.ế.t."
Anh đúng là… Tôi tức tối đưa tay đẩy anh ra.
Nhưng sau khi đ.á.n.h dấu vĩnh viễn đã hoàn tất, chỉ cần Bùi Cảnh Hoài phóng ra một chút tin tức tố, cơ thể tôi đã phản bội ý chí, ngoan ngoãn thuận theo.
21.
Sau khi đáp ứng đủ mọi yêu cầu kỳ quặc của Bùi Cảnh Hoài, tên Alpha đáng ghét kia cuối cùng cũng nguôi giận, tháo sợi xích trên cổ tay tôi, "Nếu còn hôn nhầm người khác, anh sẽ trói em trên giường cả đời."
Tự biết mình đuối lý, tôi chỉ đành gật đầu đồng ý.
Chuyện xảy ra trên du thuyền chẳng qua giống như một khúc nhạc đệm. Bùi Cảnh Hoài với đôi mắt đỏ ngầu, vẻ mặt âm u điên cuồng đêm hôm đó dường như chỉ là ảo giác.
Ngoại trừ những lúc ở riêng, anh nhất định phải được tôi dỗ dành, những phương diện khác, anh lại trở về dáng vẻ dịu dàng, chu đáo như trước.
Chỉ có một điểm khiến tôi không chịu nổi. Tôi đi đâu anh cũng phải đi theo, chỉ cần quá nửa tiếng không báo cho anh biết, cuộc gọi video sẽ lập tức gọi tới.
Có vài lần tôi đi dạo trung tâm thương mại, vô tình dính phải tin tức tố của Alpha khác. Về đến nhà, Bùi Cảnh Hoài lập tức nổi cơn ghen.
Hơn nữa, dường như anh đặc biệt nóng lòng muốn có con. Chuyện này khiến chúng tôi cãi nhau không biết bao nhiêu lần.
"Sinh con hay không là tự do của Omega. Em chưa muốn sinh, anh không được ép em!"
"Chúng ta kết hôn đã một năm rồi, nếu còn không sinh thì sẽ muộn mất!"
"Muộn cái gì mà muộn! Anh sống không tới ngày mai chắc?"
Mỗi lần tôi gào lên câu ấy, trên gương mặt Bùi Cảnh Hoài đều thoáng hiện một nét buồn bã, "Ừ."
Ừ cái gì mà ừ!
Cả hai đều không chịu nhường bước, mối quan hệ giữa chúng tôi có lúc rơi xuống tận đáy. Mặc dù đêm nào Bùi Cảnh Hoài vẫn ôm tôi thật c.h.ặ.t trong lòng, tôi lại không còn cảm nhận được rung động của đêm dưới ánh trăng năm ấy.
Thậm chí, tôi bắt đầu tự hỏi liệu quyết định năm xưa, khi gạt bỏ những khúc mắc để chấp nhận anh và thử cùng anh sống một cuộc đời t.ử tế, có phải ngay từ đầu đã là một sai lầm hay không.
Cảm giác hối hận dâng lên từng ngày, mãi đến một tháng sau thì chạm tới đỉnh điểm.
22.
Chi nhánh ở nước ngoài xảy ra vấn đề, Bùi Cảnh Hoài vội vàng ăn qua loa bữa trưa rồi lập tức ra sân bay.
“Lần này anh không biết phải ở lại bao lâu. Em đi cùng anh nhé?”
Tôi chỉ mong có thể tạm thời tránh xa anh một thời gian, thế nên đành viện cớ mình cực kỳ sợ độ cao, nhất quyết ở lại nhà.
Chân trước Bùi Cảnh Hoài vừa rời đi, chân sau tôi đã cầm theo chiếc thẻ đen, thẳng tiến đến trung tâm thương mại đắt đỏ nhất thành phố, điên cuồng tiêu tiền của anh để trút giận.
Hai tay xách đầy những túi mua sắm, tôi vừa bước vào thang máy VIP thì đã chạm mặt Lâm Mộc Bạch. Nhìn ánh mắt anh ta, có vẻ anh ta cũng nhận ra tôi.
Tôi chủ động lên tiếng: “Lâm thiếu gia, lâu rồi không gặp.”
“Chuyện trên du thuyền lần trước, thật sự rất xin lỗi!”
Quả không hổ danh nam phụ dịu dàng trong mắt những dòng bình luận kia. Nụ cười của anh ta khiến người đối diện có cảm giác như được bao phủ bởi làn gió Xuân ấm áp.
“Không sao. Khi ấy cậu chỉ bị tin tức tố chi phối, vốn không phải chủ ý của cậu.”
Đang trò chuyện, thang máy đột nhiên “rầm” một tiếng rồi dừng phắt. Ngay sau đó, toàn bộ đèn chiếu sáng bên trong cũng vụt tắt.
Cú chấn động khiến tôi run b.ắ.n người, sau lưng lập tức túa ra một tầng mồ hôi lạnh.
“Có lẽ thang máy gặp sự cố.” Giọng Lâm Mộc Bạch vẫn bình thản như cũ. Thậm chí anh ta còn nửa đùa nửa thật: “Đến cả thang máy VIP cũng xảy ra chuyện, xem ra trung tâm thương mại M+ chẳng còn cách ngày đóng cửa bao xa nữa rồi.”
Không ai đáp lời.
Cuối cùng Lâm Mộc Bạch cũng nhận ra có điều gì đó không ổn, “Cậu không sao chứ?”
Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt, không dám lên tiếng. Cơ thể vì sợ hãi mà mất kiểm soát, tin tức tố cứ thế không ngừng tràn ra.
Alpha cũng ngửi thấy. Nhịp thở của anh ta thoáng rối loạn vài nhịp, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, “Chứng sợ không gian kín?”
