Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 107

Cập nhật lúc: 16/04/2026 14:08

Vương Ánh Tuyết vừa thẹn vừa giận, hối hận mình ăn mặc quá nổi bật, cả ngày như đứng đống lửa như ngồi đống than.

Lúc về Tê Hà viện, Hồ ma ma nói với nàng:

–      Nhị thái phu nhân sai Liễu ma ma đón Minh thư nhi qua, nói là sắp đến tết, người phải theo tam phu nhân học quản gia, Minh thư nhi không có ai chăm sóc, vừa vặn bế qua chơi với tứ tiểu thư.

Đậu Minh lớn như vậy nhưng chưa từng rời khỏi Vương Ánh Tuyết, Vương Ánh Tuyết lòng đau như cắt nhưng lại không tiện qua Đông phủ đón về, thầm trách Hồ ma ma:

–      Sao bà không sai người qua gọi tôi một tiếng? Tôi cũng có thể về bế Minh thư nhi đi.

Hồ ma ma lầm bầm trong lòng, ai mà biết bên Đông phủ không nói cho người!

Nhưng lời này không dám nói ra, chỉ đành nhận sai.

Vương Ánh Tuyết lúc thì lo lắng Đậu Minh không quen rời khỏi mình, nửa đêm sẽ quấy khóc, lúc thì lại lo người trong phòng nhị thái phu nhân kiêu ngạo, sẽ không chăm sóc tốt cho Đậu Minh, lúc thì lại sợ Đậu Chiêu bắt nạt Đậu Minh, lăn qua lộn lại, cả đêm không ngủ, rửa mặt chải đầu rồi lại phải đến chỗ Đậu Đạc.

–      Con đi Đông phủ!

Nàng kính cẩn bẩm báo cho Đậu Đạc, sau đó lại cười cười nói:

–      Nhị thái phu nhân đón Minh thư nhi qua, nói là để cho con bé qua chơi với Thọ Cô, người xem khi nào chúng ta đón Thọ Cô và Minh thư nhi về thì được?

Chuyện này nhị thái phu nhân đã nói qua với Đậu Đạc, Đậu Đạc thầm biết cái gọi là “bận” chỉ là lấy cớ, nhị thái phu nhân là đang chướng mắt với Vương thị, sợ nàng dạy hư đứa nhỏ, mà ông ta cũng chẳng muốn nhìn thấy hai nha đầu này – một đứa giành mất nửa tài sản của ông, một đứa thì sinh ra không minh bạch, tất cả chẳng đứa nào tốt cả! Thấy thì người lại phiền. Lại nghĩ nếu Vương thị không gây rối chuyện như vậy, ngoan ngoãn lấy vào rồi an phận sinh cháu trai cho mình thì ông cũng coi như mỹ mãn. Nhưng đáng tiếc trời không chiều lòng người… Ông ta thấy Vương Ánh Tuyết cũng rất phiền, ngữ khí bực bội:

–      Ngươi cứ làm chuyện của ngươi cho tốt đi, đừng tốn công sang việc khác. Nhà loạn thế này thì ngươi bảo hai đứa trẻ con ở đâu?

Vương Ánh Tuyết không những không được đồng tình mà còn bị khiển trách, lòng vô cùng tủi thân, c.ắ.n môi đi Đông phủ.

Đến trưa, tam phu nhân giữ nàng cùng ăn cơm, cũng hỏi nàng:

–      Ngươi có gì không hiểu không?

Nàng vốn muốn đến chỗ nhị thái phu nhân thăm Đậu Minh nhưng tam phu nhân giữ lại sao nàng dám từ chối, lấy thân phận đàn em ở bên hầu hạ tam phu nhân ăn cơm trưa, thấy tam phu nhân hỏi thì cười nói:

–      Muội thấy chuyện trong nhà đều là làm theo lệ cũ, nghĩ tìm những sổ sách lúc trước xem lại thì có thể hiểu ra nhiều thứ.

Sau đó khiêm tốn nói:

–      Cũng không biết nói có đúng không, xin tam phu nhân chỉ ra chỗ sai.

–      Đúng là liên quan đến xuất thân.

Tam phu nhân cười nói:

–      Vừa nhìn đã biết, không như ta, chẳng hiểu gì, nhìn nửa ngày cũng không nhớ được, sau này phải nhờ tam gia nói cho ta biết thì ta mới hiểu ra được.

Thái độ rất hòa nhã.

Vương Ánh Tuyết vội nói chuyện cùng tam phu nhân, đến chiều lại cùng tam phu nhân đến nhà kho kiểm kê hàng hóa.

Xong việc thì cũng đã đến giờ hợi.

Nha hoàn Quỳnh Phương của nàng đến nhắn:

–      Chỗ nhị thái phu nhân đã khóa cửa từ giờ tuất rồi.

Vương Ánh Tuyết mệt mỏi trở về Tây phủ, hôm sau lại cùng tam phu nhân đến mấy chùa chiền miếu mạo để đưa tiền nhang đèn sang năm.

Bận rộn như vậy mấy ngày, nàng đột nhiên phát hiện đã 7.8 ngày rồi nàng chưa gặp Đậu Minh, cũng không có ai nói cho mình biết Đậu Minh ra sau. Nàng bắt đầu trở nên hoảng hốt, thoáng cảm thấy Đông phủ cố ý, nàng bỏ lại nhà kho đã kiểm kê được một nửa, đi đến chỗ nhị thái phu nhân.

Nha hoàn ma ma lại không hề ngăn cản nàng, cười cười đưa nàng vào trong.

Kỷ thị và Đậu Chiêu đều ở đó.

Thấy nàng đi vào, Kỷ thị cười gật gật đầu nhưng Đậu Chiêu lại thân thiết gọi Vương di nương. Vương Ánh Tuyết tiến lên hành lễ với nhị thái phu nhân.

Nhị thái phu nhân mặc áo da thỏ, nằm nghiêng nghiêng trên giường bên cửa sổ, cầm cái hộp in hoa sen, cười hỏi nàng:

–      Sao, lão tam đang nghỉ ngơi?

Đừng nói lúc này tam phu nhân đang bận rộn đến sứt đầu mẻ trán mà cho dù tam phu nhân có rảnh rỗi thì trước mặt nhị thái phu nhân, Vương Ánh Tuyết vẫn không dám nói vậy.

–      Tam phu nhân đang rất bận.

Nàng vội nói tiếp:

–      Là con đã mấy ngày không gặp Thọ Cô và Minh thư nhi nên muốn đến thăm.

Nhị phu nhân nghe vậy thì gật gật đầu hài lòng.

–      Ô gia đến đây đưa quà tế, ngũ thiếu gia và thất tiểu thư của Ô gia cũng đều đến đây, ta để bọn họ đưa Minh thư nhi qua đó chơi rồi.

Ô gia là chỉ nhà mẹ đẻ của Ngọc nhị phu nhân.

Vương Ánh Tuyết nghe vậy thì thoáng an tâm.

Ngọc nhị phu nhân cũng là xuất thân trong nhà quan lại, tổ phụ nàng từng làm huyện lệnh, thúc thúc nàng Ô Tùng năm nay đang làm ở trong Hàn lâm viện, ngũ thiếu gia và thất tiểu thư Ô gia là chỉ con trai trưởng Ô Thiện và con gái cả Ô Nhã của Ô Tùng.

Một suy nghĩ nảy lên, Vương Ánh Tuyết lại cảm thấy hồ nghi.

Ô Thiện kia năm nay 7 tuổi, Ô Nhã bốn tuổi, trạc tuổi Đậu Chiêu nhưng sao Minh thư nhi đi mà Đậu Chiêu lại không đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.