Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 109
Cập nhật lúc: 16/04/2026 14:08
Đậu Minh vội buông mẫu thân ra, chạy đến trước mặt nhị thái phu nhân, cung kính hành lễ với nhị thái phu nhân và Kỷ thị. Nhị thái phu nhân ừ một tiếng rồi nói với Vương Ánh Tuyết:
– Có phải Minh thư nhi quy củ lên rất nhiều không?
Lời này không đơn giản.
Lòng Vương Ánh Tuyết hoảng hốt, biết vừa rồi con gái gọi mình như vậy đã xảy ra chuyện lớn nhưng trước mặt nhị thái phu nhân, dâu con chính thức còn không có chỗ để nói huống chi nàng chỉ là một thiếp thất thân phận không minh bạch? Nàng không dám nhiều lời, vội kính cẩn cười nói:
– Minh thư nhi có thể học được quy củ từ người thì đó chính là may mắn của nó!
– Ngươi có thể nghĩ như vậy là tốt nhất.
Nhị thái phu nhân không khách khí nhận lời khen của Vương Ánh Tuyết.
– Vậy Minh thư nhi sẽ ở lại bên cạnh ta đi!
Vương Ánh Tuyết kinh ngạc.
Nhị thái phu nhân quay mặt nói với Đậu Minh:
– Còn có tỷ tỷ của con đó!
Cuối cùng cũng chẳng nhìn Vương Ánh Tuyết lấy một lần.
Cũng không phải là Đậu Minh cố ý không hành lễ với Đậu Chiêu, nàng luôn đi theo Vương Ánh Tuyết, ngoài Vương Ánh Tuyết ra thì không có ai dạy dỗ, đến bên nhị thái phu nhân mới bắt đầu học hành lễ với người lớn, nhưng tuổi còn nhỏ nên còn chưa phân biệt được rõ tôn ti trật tự, chỉ dừng lại ở việc hành lễ với người lớn tuổi, người ít tuổi thì chỉ cần gọi tỷ tỷ hoặc ca ca.
Nàng nhu thuận gọi Đậu Chiêu là “tỷ tỷ” rồi hành lễ với Đậu Chiêu như với nhị thái phu nhân.
Đậu Chiêu cũng đáp lễ sau đó sai Thỏa Nương lấy cốt bảo loa nhị thái phu nhân vừa thưởng cho mình ra, đặt vào đĩa thủy tinh rồi nói:
– Không biết Ô gia ca ca và muội muội đến đây, ta mượn hoa hiến phật, mọi người cùng nếm thử đồ ngon của bá tổ mẫu đi.
Mọi người truyện trò vui vẻ, bọn nha hoàn tìm đĩa, lấy đồ ăn, bưng ghế, không khí lập tức trở nên náo nhiệt.
Nhị đường tẩu lại cười nói:
– Đúng là lục thẩm thẩm của chúng ta có học vấn, Thọ Cô mới đi theo người mấy ngày mà đã học được cả “mượn hoa hiến phật” rồi.
Kỷ thị rất kinh ngạc nhưng cháu ngoại nàng là Kỷ Vịnh chẳng qua lớn hơn Đậu Chiêu hai tuổi mà cũng đã học thuộc “Tam tự kinh” nên cũng không coi nặng việc này.
– Ngươi nhìn Chỉ ca nhi nhà ta đó, ta dạy nó bảy năm cũng đâu có thấy nó có lòng như vậy. Có thể thấy đây là tùy vào từng đứa.
Nàng khiêm tốn nói:
– Các con cũng không cần khách khí trước mặt ta như vậy.
Thứ đồ này dù sao cũng là của nhị thái phu nhân, Đậu Chiêu có thể đem ra mời huynh muội Ô thị, nhị thái phu nhân không chỉ cảm thấy Đậu Chiêu hiểu biết mà còn càng thấy tự hào. Bà tươi cười vui vẻ nói:
– Thọ Cô nhà chúng ta không ăn mảnh, là đứa trẻ ngoan, Chỉ ca nhi thì lại chỉ biết chăm chỉ đọc sách, cũng là đứa trẻ ngoan.
Nói xong lại bế Ô Nhã lên:
– Nhã thư nhi của chúng ta lại nhu thuận, nghe lời, cũng là đứa trẻ ngoan.
Mọi người đều cười.
Nghi thư nhi không hài lòng, bĩu môi nói:
– Còn con? Còn con?
Nhị thái phu nhân cười nói:
– Ôi, quên mất Nghi thư nhi của chúng ta rồi, Nghi thư nhi của chúng ta cũng là đứa trẻ ngoan.
Nói xong, như nhớ ra cái gì, nhìn Đậu Minh nói:
– Minh thư nhi của chúng ta cũng là đứa trẻ ngoan!
Nghi thư nhi bưng miệng cười vừa lòng, Đậu Minh cũng cười theo Nghi thư nhi.
Vương Ánh Tuyết bị gạt qua một bên, lòng vừa chua xót vừa đau khổ.
Bên cạnh nhị thái phu nhân có nhiều đứa nhỏ như vậy, có xuất thân tốt, có thông minh, có lợi hại, Minh thư nhi của nàng mới có ba tuổi, Đông Đậu lại luôn chẳng coi Tây Đậu ra gì, Minh thư nhi ở bên nhị thái phu nhân thì có gì tốt?
Nàng toàn tâm toàn ý nghĩ nên làm thế nào để đưa con gái về bên mình.
Nhị thái phu nhân có ý dạy dỗ Vương Ánh Tuyết, an bài ma ma, nha hoàn đắc lực chăm sóc Đậu Minh, còn cố ý tìm mấy đứa trẻ trạc tuổi Đậu Minh để chơi cùng nàng.
Trẻ con chính là trẻ con, chẳng được mấy ngày đã không còn la hét đòi nhũ mẫu của mình nữa.
Ba mươi tết, người nhà họ Đậu về Bắc Lâu tế tổ, Vương Ánh Tuyết đi theo tam phu nhân, khó khăn lắm mới có được cơ hội tìm được Đậu Minh.
Đậu Minh đang cùng bọn Nghi thư nhi đứng ở trước bếp chờ kẹo mạch nha.
Nghe được có người gọi “Minh thư nhi”, mấy đứa nhỏ đều quay đầu, Nghi thư nhi còn hỏi:
– Ai thế?
Đậu Minh thoáng chần chừ rồi do dự nói:
– Đó là di nương của ta…
Nghi thư nhi vội kéo tay Đậu Minh, nói:
– Chẳng qua chỉ là di nương, để ý nàng làm gì? Chúng ta đi thôi, không sẽ không lấy được kẹo mạch nha.
Đậu Minh còn có chút do dự thì Nghi thư nhi đã mất hứng:
– Được rồi, muội đi đi! Đi rồi sau này đừng có chơi với chúng ta nữa.
Đậu Minh nghe vậy vội nói:
– Được rồi, được rồi, ta và tỷ cùng đi lấy kẹo mạch nha.
Nghi thư nhi cao hứng cười:
– Đợi lát nữa ta và muội đi tìm Thọ Cô chơi, chỗ lục bá mẫu có rất nhiều kẹo đường.
Đậu Minh nghe vậy thì chảy nước miếng, quay đầu nói với Vương Ánh Tuyết:
– Di nương, lát nữa con sẽ chơi với di nương.
Vương Ánh Tuyết không nhịn được mà rơi nước mắt.
Lúc Bàng thị tới chúc tết, nàng không nhịn được mà oán giận với Bàng thị.
Bàng thị không cho là đúng, nói:
– Giờ muội có tư cách gì để chống đối Đậu gia, bọn họ muốn nuôi Minh thư nhi thì muội cứ để bọn họ nuôi đi. Vừa khéo nhân dịp này tự chăm sóc bản thân, nghĩ cách mà sinh con trai.
Lại nói:
– Thất gia hẳn là đã về rồi chứ?
Vương Ánh Tuyết đỏ mặt, thẹn thùng nói:
– Còn sớm mà!
Lại lẳng lặng ghi nhớ lời Bàng thị, lặng lẽ mời đại phu, bắt đầu điều dưỡng cơ thể.
Đến tháng tư, bên kinh thành truyền tin về, Đậu Thế Anh thi đỗ thứ mười sáu, đậu thứ cát sĩ.
