Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 111

Cập nhật lúc: 18/04/2026 23:59

Đậu Thế Anh hốt hoảng về nhà, vẻ mặt Cao Thăng quái dị, đứng ở cửa chờ hắn.

–      Thất gia!

Cao Thăng tiến lên hành lễ với Đậu Thế Anh rồi thấp giọng nói:

–      Thôi di thái thái vừa sai người tới báo tin, nói bà bị bệnh, muốn tứ tiểu thư đến điền trang với người.

Đậu Thế Anh vô cùng bất ngờ, vội hỏi:

–      Người truyền tin đâu?

Giọng nói căng thẳng, vẻ mặt kích động.

–      Tôi đã giữ người đó ở lại, đang ăn cơm trong bếp. Lão thái gia không đồng ý.

Cao Thăng nói.

Đậu Thế Anh ừ một tiếng rồi vội đi vào phòng bếp.

Trong phòng bếp hôn ám, Thôi Đại đang bưng bát ăn mì sợi.

Hắn là cháu của Thôi thị, năm nay tròn 20 tuổi.

–      Thất gia!

Thôi Đại vội bỏ bát đũa đứng dậy, thần sắc câu nệ, lẩm bẩm:

–      Thôi di thái thái nói, nếu thấy thất gia thì nói với người một tiếng, bà không có chuyện gì, chỉ muốn đón tứ tiểu thư qua đó mấy ngày.

Sau đó nhấn mạnh:

–      Ở mấy ngày thôi rồi sẽ về!

Trong cảm nhận của Đậu Thế Anh, Thôi di nương là người rất mạnh mẽ, từ khi phụ thân đưa bà đến điền trang, bà cũng không chủ động liên lạc với Đậu gia một câu, càng đừng nói đến việc sẽ nhúng tay vào chuyện của Đậu gia.

Hắn cố áp chế sự hoang mang trong lòng, nói với Thôi Đại:

–      Được rồi, hôm nay đã muộn, ngươi nghỉ lại đây đi, sáng mai hộ tống Tứ tiểu thư đến điền trang.

Thôi Đại “a” một tiếng rồi cười thật tươi, nụ cười hàm hậu.

Ánh mắt như bị ai châm mà đau đớn, Đậu Thế Anh theo bản năng nhắm c.h.ặ.t mắt lại.

Hắn đi gặp Đậu Đạc.

Đậu Đạc đang vui vẻ đùa nghịch một chậu cây văn trúc, thấy Đậu Thế Anh thì vội buông bình tưới, tươi cười càng vui vẻ:

–      Đã gặp nhị bá mẫu chưa?

–      Đã gặp rồi, con còn gặp Thôi Đại.

Đậu Thế Anh nói.

Nụ cười của Đậu Đạc cứng lại.

Đậu Thế Anh như không nhìn thấy, ngữ khí rất ôn hòa.

–      Con bảo hắn ở lại rồi. Sáng mai hộ tống Thọ Cô đến điền trang.

“Thùng” một tiếng, bình tưới rơi xuống chậu, nước b.ắ.n tung tóe ra xung quanh, có mấy giọt còn vẩy lên áo Đậu Thế Anh, hắn vẫn không hề để ý, nói:

–      Phụ thân, chuyện này cứ quyết định vậy đi. Con chỉ xin nghỉ mười mấy ngày, về nhà vội nên cũng đã hai ngày không được chợp mắt, con đi ngủ trước. Có chuyện gì ngày mai chúng ta lại nói!

Xoay người hành lễ rồi lui xuống.

Đậu Đạc nhìn bóng con dần xa, nửa ngày cũng không lấy lại được tinh thần.

※※※※※

Đậu Chiêu biết rõ “bệnh” của tổ mẫu, lòng rất áy náy.

Nàng biết, nếu tổ mẫu thực sự bị bệnh, vẻ mặt phụ thân sẽ không thoải mái như vậy được. Hoàn toàn là vì nàng nên tổ mẫu mới giả bệnh.

Đậu Chiêu thắp ba nén nhàng với Bồ Tát, cầu Bồ Tát phù hộ cho tổ mẫu sống lâu trăm tuổi.

Đậu Thế Anh nghe con gái thì thào khấn mà rất hoảng sợ, hồi lâu sau mới nói:

–      Con, con có phải là…

Nhìn gương mặt non nớt của con gái, nhất thời hắn không biết nên hỏi thế nào.

Một khi Vương Ánh Tuyết trở thành kế mẫu của nàng thì sẽ chiếm được thế mạnh. Nếu nàng tiếp tục giả câm giả điếc thì sẽ bị Vương Ánh Tuyết tùy tiện sắp đặt.

Đậu Chiêu quyết định từ từ để lộ mũi nhọn, bức bách Vương Ánh Tuyết nhượng bộ, lui binh với chuyện của nàng.

Cho nên thấy Đậu Thế Anh nghi ngờ thì nàng chỉ nói:

–      Con xin Thôi di nương đón con đến điền trang.

Đậu Thế Anh cứng họng.

Đậu Chiêu mặc kệ hắn, sai Hải Đường cất bức tượng sứ phúc lộc thọ mà nàng yêu thích vào hòm xiểng.

Bức tượng đó màu sắc diễm lệ, ngụ ý tốt lành, chắc chắn tổ mẫu sẽ thích.

Nàng lại nhìn long nhãn đã làm để mang biếu tổ mẫu. Vừa to vừa ngọt.

Đậu Chiêu hài lòng vuốt cằm, thưởng cho tiểu nha hoàn làm việc chút bạc vụn.

Tiểu nha hoàn mừng rỡ cảm tạ rối rít.

Đậu Thế Anh nhìn đứa con gái trầm ổn, bình tĩnh trước mặt mình, lòng dâng lên cảm giác quái dị.

Nữ nhi như đóa hoa kiếm lan, vốn phải nuôi ở trong nhà ấm chờ nó dần dần lớn lên nhưng đột nhiên nàng bị vứt qua một bên, trong gió táp mưa sa, nàng đành phải giãy dụa cùng với cỏ dại, cũng nhanh ch.óng trưởng thành… Còn mình, chính là trận gió táp mưa sa đó…

–      Thọ Cô, con có muốn về nhà?

Hắn hỏi Đậu Chiêu.

Hắn muốn đưa con gái về lại nhà ấm.

–      Không muốn. Trong nhà rối loạn lung tung, nhìn đã thấy phiền, không bằng con ở bên lục bá mẫu và Thôi di thái thái.

Đậu Chiêu đáp rành rọt. Đậu Thế Anh nghẹn lời.

Suốt dọc đường hai cha con đều không nói gì.

Tổ mẫu đứng ở ven đường, kiễng chân chờ đợi.

Thấy phụ thân, mắt bà lập tức ươn ướt. Tổ mẫu cười nói.

–      Nghe nói con đỗ tiến sĩ, con thật giỏi.

Phụ thân hơi hơi cười.

Tổ mẫu cúi đầu gọi Đậu Chiêu:

–      Thọ Cô!

Vẻ mặt từ ái của bà đã cùng Đậu Chiêu vượt qua biết bao đêm dài đen tối.

Mũi Đậu Chiêu cay cay, không nhịn được lại rơi nước mắt.

–      Thôi di thái thái, long nhãn làm, ăn ngon lắm!

Nàng ôm lấy tổ mẫu. Tổ mẫu sửng sốt, sau đó ôm c.h.ặ.t lấy Đậu Chiêu.

※※※※※

Điền trang của tổ mẫu vẫn giống như trong trí nhớ của nàng.

Hoa màu xanh mướt, đường đất bằng phẳng, gốc hòe lớn tỏa bóng như chiếc ô khổng lồ, có mấy người đàn bà ngồi túm tụm ở đó, cười cười nói nói cùng thêu thùa, còn có mấy đứa trẻ ở bên đùa giỡn.

Thấy có người vào thôn, mọi người đều ngừng việc trong tay, tò mò nhìn qua.

Đậu Chiêu nhìn chằm chằm những người đó, muốn tìm trong đó một gương mặt quen thuộc.

Nhưng thật đáng tiếc, cách quá xa, bọn họ đều trông thật xa lạ.

Xe ngựa nhanh ch.óng dừng lại trước căn phòng ngói xanh của tổ mẫu.

Một người đàn bà sạch sẽ, hoạt bát tiến lên vén rèm xe, tổ mẫu tự mình bế Đậu Chiêu xuống.

Căn phòng trước sân, cửa sổ dán giấy trắng, những con gia súc ăn cỏ trong chuồng, cảnh vật quen thuộc như vậy, chỉ là góc tường thiếu mất một cây mận do chính tay nàng trồng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.