Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 113

Cập nhật lúc: 19/04/2026 17:32

Nàng giãy dụa đứng dậy, hữu khí vô lực:

–     Con đi bắt sâu với người!

Tổ mẫu cười hài lòng.

Thỏa Nương, Hải Đường, Thu Quỳ, Mạt Lỵ, Huyên Thảo và cả ma ma của tổ mẫu, chính là Hồng Cô đang đỡ tổ mẫu xuống xe ngựa, đoàn người xếp thành hàng mà đi.

Lần này các nàng phải đi bắt sâu xanh.

Mấy người Hải Đường sợ tới mức hét toáng lên, cho dù là Thỏa Nương cũng biến sắc.

Đậu Chiêu cười khanh khách, tìm được đôi đũa, thấy con nào gắp con đó, chỉ một lát đã bắt được một đĩa đầy sâu.

Nàng dọa Hải Đường:

–     Lát nữa đem đi chiên!

Hải Đường vịn tường nôn như điên.

Tổ mẫu cười lớn, trách Đậu Chiêu:

–     Không được nói vậy nữa!

Hồng Cô lại khen:

–     Không hổ là cháu gái của chủ nhân.

Tổ mẫu trầm mặt, nói:

–     Lần này coi như ta không nghe thấy, nếu còn để ta nghe được những lời thế này thì ngươi quay về nhà mình đi!

Hồng Cô sợ tới mức mặt tái mét lại.

Tổ mẫu nói:

–     Không có quy củ thì sao có thể vào nề nếp được! Tứ tiểu thư còn nhỏ, các ngươi nói gì thì nó sẽ nghĩ như thế, đến khi quay về Đậu gia lại nói năng linh tinh thì ngươi bảo nó phải nghe ai? Chỉ khổ đứa nhỏ.

Bà nói xong, giọng nói dần thấp xuống:

–     Hơn nữa, tổ phụ nó vẫn chê phụ thân nó xuất thân không tốt, nếu nó có làm gì sai thì sẽ chỉ càng khiến tổ phụ nó ghét bỏ phụ thân nó.

–     Chủ nhân, đều là tôi không tốt!

Hồng Cô nói xong vội quỳ xuống thỉnh tội.

Tổ mẫu đỡ nàng dậy:

–     Ngươi chẳng qua cũng chỉ là tiểu thiếp trong Đậu gia mà thôi, chúng ta như nhau cả, ngươi không cần như vậy, chỉ là về sau nói chuyện phải cẩn thận một chút.

Hồng Cô vội gật đầu:

–     Tôi nhớ rồi.

Đậu Chiêu nhìn, lại nhớ tới Đậu Minh.

Cùng là một chuyện nhưng phản ứng của tổ mẫu và Vương Ánh Tuyết lại hoàn toàn bất đồng.

Kiếp trước, nàng luôn cảm thấy Đậu Minh hạnh phúc hơn nàng.

Kiếp này, nàng tự nhìn lại chính mình, lần đầu tiên cảm thấy mình hạnh phúc hơn Đậu Minh.

Kiếp trước Đậu Minh có mẫu thân bảo vệ nàng mọi bề, chỉ cần nàng muốn thì Vương Ánh Tuyết sẽ cố gắng thỏa mãn, mặc kệ phải trả giá cỡ nào, hi sinh cỡ nào, sau đó biến Đậu Minh trở thành kẻ ngang ngược. Mất đi sự che chở của Vương Ánh Tuyết, ngoài kêu la khóc thét, nổi cáu ra thì nàng chẳng làm được gì. Một mối duyên lành bị nàng biến thành rối rắm, thê t.h.ả.m, nàng lại chẳng biết vấn đề ở đâu mà chỉ biết chỉ trích người khác.

Còn mình tuy rằng không có mẫu thân nhưng lại có tổ mẫu yêu thương, dùng cách giản dị nhất đó chính là những lời nói, việc làm đều thật chuẩn mực để ảnh hưởng đến cuộc sống của nàng, làm cho nàng có thể không thất vọng trong nghịch cảnh, không kiêu ngạo khi sống an lành, học được cách bảo vệ chính mình, học được cách giành giật được hạnh phúc cho riêng mình.

Nàng không khỏi hít sâu một hơi.

Lòng không còn oán hận.

Thậm chí có chút cảm kích phụ thân đã đưa nàng đến điền trang.

Kiếp trước, mặc kệ phụ thân đưa nàng đến điền trang là vì mục đích gì nhưng nhờ đó mà nàng được lợi không ít.

Đột nhiên, lòng Đậu Chiêu như rộng mở, cảm giác biển rộng trời cao đang mở ra trước mắt.

Nàng thành tâm quỳ trước điện Quan thế âm nho nhỏ, chân thành cảm tạ Bồ Tát đã phù hộ mình.

Hải Đường ở bên nhỏ giọng hỏi Thỏa Nương:

–     Khi nào thì chúng ta về?

Giọng nói có chút nức nở.

Thỏa Nương lườm nàng một cái:

–     Ngươi muốn về thì mai ta nói với Thôi di thái thái, đưa một mình ngươi về.

Hải Đường nao núng, không dám nói thêm gì.

Đậu Chiêu buồn cười.

Nàng đã gặp được Thôi Đại kiếp trước đã giúp mình trông coi điền trang nhưng còn chưa gặp được Thôi Thập Tam được xưng là “bách sự thông” (biết tuốt) đã từng làm quản gia lẫy lừng Tế Ninh hầu phủ, còn cả người giúp nàng trông cửa hàng là Triệu Cẩu Thặng sau này đổi tên là Triệu Lương Bích đại quản gia, đại nha hoàn Cam Lộ, Tố Quyên bên cạnh nàng…

Nhưng chuyện này cũng không vội.

Đậu Chiêu lo lắng cho hôn sự của Thỏa Nương.

Kiếp trước, Thỏa Nương bị bán đi.

Thỏa Nương bị bán làm vợ một người họ Lý lớn hơn nàng 10 tuổi, là người tàn tật. Thỏa Nương gả qua đó được hai năm thì sinh con trai, đến năm thứ ba thì thôn có dịch bệnh, chồng và con đều c.h.ế.t, mẹ chồng nói nàng khắc phu, muốn bán nàng đi.

Nàng trốn đi trong đêm, nghĩ đến Đậu gia xin chút cơm ăn.

Đi suốt một năm mới đến Thực Định nhưng lại nghe được những lời đồn đại không hay về mẫu thân.

Lúc này nàng mới giận dữ đi tìm mình.

Cũng là vì thế mà cơ thể của nàng rất yếu ớt, qua 37 tuổi đã c.h.ế.t vì bệnh.

Kiếp này, Thỏa Nương ở lại Đậu gia, còn đổi tên “Tố Hinh” rất văn nhã.

Nhưng sang năm, Thỏa Nương đã 20 tuổi.

Ở Đậu gia, tuổi này sớm đã được gả chồng nhưng vì nàng là đại nha hoàn mình thích nhất, trưởng bối trong nhà đều làm như không biết, cứ để nàng ở bên hầu hạ mình.

Đậu Chiêu cầu xin tổ mẫu:

–     Người giúp Thỏa Nương tìm một nhà tốt đi, Ngọc Hinh cũng đã lấy chồng rồi mà.

Tổ mẫu cười lớn rồi nói nàng là “Còn nhỏ mà tính quỷ quái lại lớn”.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.