Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 115
Cập nhật lúc: 19/04/2026 17:32
Nếu cuối cùng Thôi Thập Tam chẳng qua chỉ là ở lại quê hương làm một nông phu chẳng có tiếng tăm gì thì tương lai Thôi gia sẽ có những thay đổi gì?
Mình có nên giúp Thôi Thập Tam không?
Nhưng nên giúp hắn thế nào?
Đậu Chiêu cúi đầu trầm tư.
Bên ngoài truyền đến giọng nói điềm tĩnh của Triệu Lương Bích:
– Tỷ tỷ, ấm trà này nặng đó, để tôi xách vào cho tỷ?
– Ngươi xem tay ngươi kìa, bẩn muốn c.h.ế.t. Ấm trà này nếu để ngươi mang vào thì tiểu thư nhà ta còn uống được sao?
Người nói chuyện là Hải Đường.
– Vậy ta đi một chút rồi quay lại ngay.
Triệu Lương Bích lại lon tay chạy đi.
Lúc Đậu Chiêu nhìn thấy hắn thì từ đầu đến chân hắn đều rất sạch sẽ, người trông nhẹ nhàng, khoan khoái hơn nhiều.
Hắn nhanh nhẹn giúp bọn Hải Đường thu dọn phòng ở. Hải Đường hỏi:
– Sân đã quét sạch chưa?
– Quét sạch rồi!
– Đã cho ngựa ăn chưa?
– Cho rồi!
– Cắt cỏ chưa?
– Cắt rồi.
Những việc này giờ lại thành trách nhiệm của Triệu Lương Bích.
Hắn nhặt được một tờ giấy viết hỏng của Đậu Chiêu, nhìn nhìn rồi hâm mộ nói:
– Chữ của tứ tiểu thư thật đẹp!
Đám Hải Đường bưng miệng cười:
– Ngươi biết chữ sao?
– Không, không biết!
Triệu Lương Bích da mặt dày, ngươi nói gì hắn cũng có thể cười lại, lần đầu tiên thẹn đến đỏ bừng mặt.
Đậu Chiêu động lòng, hỏi hắn:
– Ngươi có muốn biết chữ?
Khuôn mặt hắn sáng bừng lên:
– Muốn, đương nhiên là muốn!
Nói xong thần sắc lại ảm đạm:
– Nhưng phụ thân tôi không có tiền.
– Vậy ta sẽ dạy cho ngươi biết chữ. Nếu ngươi học tốt, ta sẽ nói với tổ mẫu cho ngươi đi học.
Đậu Chiêu cười nói.
Triệu Lương Bích nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Đậu Chiêu:
– Tứ tiểu thư, người nói lời giữ lời chứ!
Đậu Chiêu mím môi cười.
Về sau không biết sẽ thế nào nhưng bắt đầu biết chữ, đọc sách thì sẽ luôn dễ dàng hơn so với kiếp trước.
Từ đó về sau, ngày nào cũng vậy, Triệu Lương Bích vừa làm việc xong thì sẽ ngồi bên hành lang chăm chú viết chữ.
Tổ mẫu biết được, sai người đến Thực Định mua rất nhiều giấy về, tự mình đặt ở dưới điện thờ trong nhà chính, ai muốn dùng thì cứ lấy.
Khó trách người trong điền trang đều khen tổ mẫu tốt.
Đậu Chiêu cẩn thận suy nghĩ đến những hành động của tổ mẫu.
Rất nhanh đã đến ngày 22.
Đậu Chiêu vẫn như bình thường, sáng sớm tinh mơ đã dậy, cùng tổ mẫu đi thăm vườn một vòng, hái dưa và trái cây về, tắm rửa rồi ăn sáng, sau đó bắt đầu luyện chữ.
Tây Đậu dù không giăng đèn kết hoa nhưng mọi người từ trên xuống dưới đều mặc đồ mới, nhìn cũng khiến người ta thấy phấn chấn.
Kỷ thị thấy đã không còn sớm nên đến phòng nhị thái phu nhân, thấy nhị thái phu nhân vẫn còn nằm trên giường nghe nha hoàn đọc “Ngũ hiệp diễn nghĩa” thì cười nói:
– Vẫn là mẫu thân ổn trọng, con sợ muộn giờ nên đã thay quần áo luôn rồi.
Nhị thái phu nhân cười, ngẩng đầu nhìn nàng rồi nói:
– Các con là ngang hàng, Tây Đậu lại neo người, nên qua đó giúp vui. Ta già rồi, lại là góa phụ, người ta là ngày lành ta lại là điềm xấu, ta không đi.
Sau đó sai đại nha hoàn:
– Qua rương của ta lấy chiếc trâm phúc thọ bằng vàng ra, cho vào hộp rồi nhờ lục phu nhân mang qua. Bảo đó là lễ của ta.
Câu cuối là nói với Kỷ thị:
– Minh thư nhi đâu? Để nó ở lại chỗ ta, chờ Vạn Nguyên trở về lại đến đón Minh thư nhi cũng không muộn.
Cứ như vậy, Thọ Cô và Minh thư nhi sẽ không phải dập đầu, kính trà cho Vương thị?
Kỷ thị thấy nhị thái phu nhân tuy nói nhẹ nhàng như vậy nhưng ánh mắt lạnh lùng thì biết đây là nhị thái phu nhân đang đ.á.n.h phủ đầu Vương Ánh Tuyết. Nàng không muốn bị liên lụy nên chỉ cười đón lấy tráp, đi ra cửa.
Bên kia, đại phu nhân sớm đã ăn diện đẹp đẽ, đang muốn đi lấy lễ gặp mặt cho Vương Ánh Tuyết nhưng lại nghe đại nha hoàn tâm phúc nói nhị thái phu nhân không đi, còn nói mấy lời “Ở góa”, nghĩ nghĩ rồi lại gọi tiểu nha hoàn vào, chọn một đôi châu hoa làm lễ gặp mặt rồi bảo đại nha hoàn qua nhờ nhị phu nhân đem qua tặng giúp.
Tam gia Đậu Thế Bảng và tam phu nhân bị Đậu Đạc nhờ giúp chuẩn bị, thấy nữ quyến bên Đông phủ đến thì vội ra nghênh đón.
Nhị phu nhân dẫn đầu cười nói:
– Có thể đến đều đến, không đến được cũng đều có lễ gặp mặt mang đến rồi đây.
Tam phu nhân là người nhạy bén, thoáng nhìn thì đã biết là ai không đến, cũng không hỏi nhiều, chỉ cười cùng mọi người đi vào phòng khách, khách nam thì đều ngồi ở chính sảnh đằng trước.
Đến giờ lành, Vương Ánh Tuyết đầu đội mũ phượng vàng đính ngọc trai, mặc hỉ phục đỏ thẫm được tam phu nhân đỡ ra cùng Đậu Thế Anh bái tế tổ tiên. Rượu được ba tuần thì mọi người chuyển ra phòng khách ngồi. Đậu Thế Anh và Vương Ánh Tuyết kính trà cho mọi người. Sau đó Vương Ánh Tuyết được đỡ về Tê Hà viện, đám người Đậu Thế Anh thì đi qua Hạc Thọ Đường.
Đám người nhị phu nhân ở lại đại sảnh uống trà, nói chuyện phiếm.
Tam phu nhân đành nhìn lục phu nhân cầu cứu.
Theo đạo lý, nữ quyến phải qua phòng tân nương trò chuyện, xem như là chúc mừng.
Lục phu nhân coi như không phát hiện.
Nàng cũng không muốn chơi trội.
Tam phu nhân không có cách nào, đành gọi nhị đường tẩu:
– Chúng ta qua chỗ Vương thị đi!
Nhị đường tẩu là người thoải mái ai nói gì cũng nghe, cười đáp vâng, tam đường tẩu, ngũ đường tẩu và mấy vị ma ma có địa vị cũng đến Tê Hà viện.
Lúc này nhị phu nhân mới nói:
– Sao Vương thị còn ở lại Tê Hà viện?
– Là ý của thất gia.
Nha hoàn bên Tây Đậu có ý nịnh bợ nhị phu nhân vội đáp:
– Nói bên chính phòng còn giữ lại đồ của thất phu nhân và tứ tiểu thư, tứ tiểu thư đến điền trang mấy ngày, nhất thời không thu dọn được, chờ tứ tiểu thư về rồi nói.
Nhị phu nhân “À” một tiếng, chờ mấy người tam phu nhân quay lại thì lấy cớ là bên thái phu nhân không có người hầu hạ nên dẹp đường về phủ.
