Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 123
Cập nhật lúc: 23/04/2026 00:52
Vì thất gia vẫn không dặn dò chuyện dọn chính phòng, chuyển đồ của thất phu nhân và tứ tiểu thư đi đâu, lão thái gia cũng không nói gì nên phu nhân không thể tùy tiện chuyển vào. Hơn nữa Đông phủ vẫn luôn đè ép Tây phủ nên đám ma ma cũng chẳng mấy tôn kính phu nhân. Khó khăn lắm mới đè ép được bọn họ, giờ tứ tiểu thư lại làm thế này, có thể lại khiến bọn họ rục rịch chăng?
Nếu có thể để thất gia ra mặt nói chuyện thì tốt rồi!
Bà ta cảm khái trong lòng nhưng miệng lại khuyên Vương Ánh Tuyết:
– Phu nhân, đại cục làm trọng.
– Ta biết. Nhà mẫu thân ta ai đến phúng?
Vương Ánh Tuyết gật đầu, hỏi.
Lúc Đậu Đạc không thể ăn uống nàng đã sai người báo tin cho mẫu thân Vương Hứa thị, hi vọng nhà mẹ đẻ có thể phái người có ích đến phúng viếng, như vậy cũng có lợi cho nàng, giúp nàng đứng vững ở Đậu gia.
Hồ ma ma thấp giọng nói:
– Lão phu nhân nói để đại gia và đại phu nhân đến.
Vương Ánh Tuyết nhíu nhíu mày, nói:
– Nhị tẩu không đến sao?
Những lúc thế này, chỉ có nhị tẩu Bàng Ngọc Lâu là có thể hiểu được ý nàng.
Hồ ma ma nói:
– Có cần tôi gửi thư cho nhị phu nhân không?
Vương Ánh Tuyết nói “Mau đi đi”, lại thấy một gia đinh đang nhìn xung quanh rồi vội chạy vào sương phòng của Đậu Chiêu.
Vương Ánh Tuyết động lòng, chỉ vào gia đinh kia rồi khẽ nói với Hồ ma ma:
– Bà sai người khôn khéo đi theo dõi tên nô tài kia đi.
Hồ ma ma vâng dạ rồi đi.
Triệu Lương Bích vào sương phòng, nhỏ giọng bẩm:
– Thôi di thái thái đã biết Đậu lão thái gia bị bệnh qua đời, lát nữa bà sẽ đến đây.
Đậu Chiêu ngạc nhiên nói:
– Bên này báo tin cho Thôi di thái thái.
– Không có! Thôi di thái thái nói, không biết là không biết nhưng đã biết thì thế nào cũng phải đến thắp nén nhang…
– Đó là đương nhiên. Nhưng nên đến thế nào, lúc nào cũng phải chú ý. Bà không cần nhưng trong mắt người khác lại không đơn giản như thế. Ngươi nói với Thôi Thập Tam một tiếng, bảo hắn ngăn Thôi di thái thái lại. Khi nào người Đậu gia đến đón Thôi di thái thái thì hắn đi cùng bà, người Đậu gia nếu không đến đón thì sẽ không đi.
Triệu Lương Bích ủ rũ đáp:
– Thôi Thập Tam cũng nói vậy. Nói phải giữ giá, nếu không sẽ khiến người ta xem thường, còn tưởng tam lão thái gia vừa qua đời, Thôi di thái thái đã vội về… Nhưng Thôi di thái thái nói, ai thích nói gì thì cứ nói, không thể không đến.
– Các ngươi nghĩ cách ngăn lại đi. Thôi Thập Tam nhất định sẽ có cách.
Đậu Chiêu cười nói.
Triệu Lương Bích đành phải đi chuyển lời cho Thôi Thập Tam.
Trong phủ mọi người đều biết Vương Ánh Tuyết làm khó Đậu Chiêu nhưng lại bị Đậu Chiêu chặn họng, quản gia phòng bếp có khi sẽ bị Đậu Chiêu thay thế.
Nhất thời, Tây phủ hoảng loạn, nha hoàn, ma ma ở trước mặt Đậu Chiêu đều cung kính, sợ hãi, còn kính cẩn hơn cả với Vương Ánh Tuyết.
Đậu Chiêu mặc kệ chuyện này, thấy đã đến giữa trưa thì đến sương phòng ở Hạc Thọ đường hầu hạ nhị phu nhân và các vị trưởng bối dùng cơm trưa.
Sáng hôm sau, Đậu Thế Bảng tự mình đến đón tổ mẫu về.
Đinh di thái thái kéo tay tổ mẫu, khóc rất đau lòng.
Vẻ mặt Đậu Chiêu có chút quái dị.
Kiếp trước, lúc tổ phụ qua đời thì Đậu Hiểu đã 5 tuổi. Lúc tam bá phụ đến điền trang đón hai người về, Đinh di thái thái thấy tổ mẫu, tuy rằng mắt đỏ hoe nhưng vẫn thản nhiên chào hỏi tổ mẫu rồi cùng Vương Ánh Tuyết đi tiếp khách.
Nàng ngăn cản lần tự t.ử đầu tiên của mẫu thân khiến cho chuyện đã thay đổi rất nhiều.
Đậu Hiểu chẳng biết là ở nơi nào.
Đến giờ tổ phụ cũng không được thấy trưởng tôn mà ông luôn trông chờ.
Đến giờ tổ mẫu vẫn là Thôi di thái thái.
Kiếp trước Đinh di thái thái dựa vào Vương Ánh Tuyết, kiếp này Vương Ánh Tuyết từ thiếp được phù chính, ốc còn không mang nổi mình ốc, chuyện của Đậu Chiêu lại sắm nhân vật như vậy, kết cục của bà ta sẽ không tốt lành gì. Bà ta chỉ đành xin chút thương hại, đồng tình từ tổ mẫu.
Cuối cùng, Đậu Chiêu cảm thấy thay đổi này vẫn khiến nàng rất cao hứng.
Nhưng nàng có thể nghĩ cách kéo dài tuổi thọ cho tổ mẫu không?
Dù chỉ là mấy tháng ngắn ngủi hoặc là mấy năm, có thể để nàng và tổ mẫu ở bên nhau thêm vài năm không?
Tế bái tổ phụ xong, khéo léo từ chối Đinh di thái thái, Đậu Chiêu an bài cho tổ mẫu ở lại phòng khách ở Tây Đậu.
Tổ mẫu nắm tay nàng, có chút ngượng ngùng:
– Ta vốn nghĩ đến sớm một chút thì có thể giúp con một tay, lại không nhìn ra được là đang liên lụy đến con.
Đã không còn cha chồng nhưng lại có mẹ chồng về, Vương Ánh Tuyết phải hiếu kính tổ mẫu, cùng đừng nghĩ đến việc muốn làm gì thì làm. Nàng hoàn toàn có thể thuyết phục tổ mẫu ở lại Tây Đậu, thậm chí là lợi dụng tổ mẫu để đè ép Vương Ánh Tuyết.
Nhưng Đậu Chiêu không muốn kéo tổ mẫu vào.
Cả đời tổ mẫu đã không muốn dây dưa với Đậu gia, giờ đã già, nàng mong tổ mẫu có thể sống thoải mái theo ý thích của mình.
– Vì sao người lại nói vậy?
Nàng vắt khăn lau mặt cho tổ mẫu.
Tổ mẫu có chút ngượng ngùng nói:
– Như việc con muốn ta chờ người Đậu gia đến đón, ta chỉ nghĩ ta và tổ phụ con dù sao cũng đã sinh ra phụ thân con, ông ấy qua đời, ta đến tế bái là được… cũng không nghĩ đến chuyện khác.
Đậu Chiêu cười nói:
– Thế thì chắc chắn người không muốn ở lại Đậu gia rồi?
– Đây cũng không phải là nơi thuộc về ta. Ta ở không quen.
Tổ mẫu cười nói.
– Chờ qua tang lễ của tổ phụ, con sẽ đưa người về điền trang. Nhưng người sẽ không phải ở điền trang mãi, nếu nhớ con và phụ thân thì cứ bảo Thôi Thập Tam đưa người đến đây ở mấy ngày.
Đậu Chiêu cười nói.
– Như vậy tốt lắm! Nhưng, vẫn nên để các con tới chỗ ta ở mấy ngày đi.
Tổ mẫu cười nói.
Đậu Chiêu nhìn tổ mẫu, hơi hơi cười.
Phụ thân chịu tang ba năm, liệu có thể vì đó mà tổ mẫu vĩnh viễn là “Thôi di thái thái” không?
Lòng nàng có chút bất an.
