Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 127

Cập nhật lúc: 23/04/2026 16:11

Nhìn ánh mặt trời ch.ói mắt ở bên ngoài, đến hắn còn động lòng nữa là nững người khác.

–     Cứ quyết định thế đi. Các người ai đi bẩm với thái phu nhân, dù sao ta cũng không thể đi, ta mà nói là hỏng bét.

Đậu Khải Tuấn nói.

Mọi người bật cười.

–     Ta cũng không thể đi nói, mẫu thân ta còn ở lại Đậu gia mấy ngày.

Ô Thiện nói.

–     Vậy để ta đi cho. Chỉ sợ thái phu nhân không đồng ý.

Đậu Khải Quang do dự nói.

–     Tứ ca là người thành thật, tứ ca mà đã nói thì thái phu nhân nhất định sẽ đồng ý.

Quả nhiên nhị thái phu nhân đồng ý ngay.

Đoàn người chậm rãi đến điền trang.

Đậu Chiêu đang ngồi vẽ kiểu giầy mới cho tổ mẫu, nghe có tiếng động thì chạy ra, nhìn thấy mà ngây người.

Thôi di thái thái ngăn cản bọn họ:

–     Không được ra sông, chỉ ở trong sân nghỉ ngơi một chút, ta sai người đi làm cơm lá sen cho các con.

Mấy đứa trẻ sao chịu ngồi im, chỉ chốc lát sau đã chạy ra sông.

Mắt thấy không ngăn được, Đậu Chiêu gọi gia đinh tới cùng bọn họ vào:

–     Các ngươi ra bờ sông trông chừng, mỗi người cách các thiếu gia vài bước.

Lại dặn Hồng Cô:

–     Vào thôn tìm mấy người giỏi bơi lội ra sông giữ, cho mỗi người một lạng bạc. Nếu mấy người này đều bình an vô sự thì thưởng thêm cho hai lạng bạc. Nếu có ai bị nguy hiểm, cứu một người thưởng 20 lạng bạc.

Hồng cô vội đi tìm mấy hán t.ử khỏe mạnh đến.

Đám Đậu Chính Xương thấy có người giữ ở bên thì càng không thèm kiêng nể gì.

Bàng Ký Tu chơi một lát rồi lặng lẽ lên bờ, nói là mệt mỏi, muốn về nhà uống nước.

Đám gia đinh đương nhiên không chuẩn bị thứ này.

Bàng Ký Tu thấy trong sân im ắng, đang nghĩ nên vào thẳng nhà hay đứng ở trước cửa sổ gọi một tiếng – hắn biết giao tiếp với đám nữ t.ử ngày ngày buôn phấn bán hương bán rẻ tiếng cười nhưng lại không biết giao tiếp với cô gái mới 10 tuổi, nhất là cô gái này còn là người giá trị vô cùng. Trước mặt nàng, hắn chẳng có ưu thế gì.

Cửa sổ rộng mở đột nhiên truyền đến tiếng nói chuyện: “… Muội muội thích thứ này nhất, ta nghĩ tứ muội muội chắc cũng thích nên sai thư đồng mua thêm một lọ, muội có ngửi thấy không?”

Bàng Ký Tu vội rón ra rón rén đi tới.

Chỉ thấy trên giường có mấy chiếc lọ to như quả trứng gà làm bằng ngọc lưu ly, vàng ròng, hổ phách, vừa hoa lệ lại vừa xa xỉ.

Hắn hoảng sợ.

Đây chính là nước hoa Tây dương.

Hắn vội nhìn quanh.

Thấy gương mặt còn chút non nớt của Ô Thiện đang mỉm cười.

Mẹ nó, mới mấy tuổi mà đã biết đường tán gái!

Khó trách đòi đến điền trang của Thôi di thái thái chơi!

Bàng Ký Tu thầm oán, lại nghe Đậu Chiêu nói:

–     Đa tạ Ô tứ ca, mùi này rất dễ chịu.

Sau đó thoải mái nhận nước hoa, hỏi Ô Thiện tình hình kinh thành.

–     Kinh thành không hổ là dưới chân thiên t.ử, kinh đô và vùng lân cận không chỉ có dân cư đông đúc mà còn có rất nhiều thứ hay. Hơn nữa ngã tư đường rộng rãi, có thể cùng lúc chứa được 4 cỗ xe ngựa cùng đi…

Ô Thiện hưng phấn giới thiệu kinh thành cho Đậu Chiêu, Đậu Chiêu mỉm cười ngồi đó nghe, suy nghĩ lại bay đi thật xa.

Mùa hè sang năm tìm cớ đưa tổ mẫu về Đậu gia ở mấy ngày, như vậy sẽ không có chuyện tổ mẫu dậy sớm đi tưới dưa, có lẽ sẽ tránh được một kiếp nạn.

Lần này đến điền trang cũng đưa Cam Lộ và Tố Quyên về theo thôi.

Còn phải đi thăm Thỏa Nương. Nghe nói nàng và Thôi Tứ sống rất tốt, người họ Thôi cũng rất thích cô con dâu thành thật này, giờ nàng đã đứng vững được ở Thôi gia rồi…

Bên ngoài đột nhiên có tiếng xôn xao rất lớn.

Đậu Chiêu nhớ ra đám người chơi bên sông, vội vươn đầu ra hỏi Hồng Cô:

–     Xảy ra chuyện gì?

Hồng Cô tay xách con gà chạy ra khỏi phòng bếp, vội vàng nói:

–     Để tôi đi xem.

Đậu Chiêu giục Ô Thiện:

–     Huynh cũng đi xem đi?

Ô Thiện “a” một tiếng rồi chạy ra ngoài.

Khoảng nửa canh giờ sau, Hồng Cô chạy về.

–     Tiểu thư, may mà tiểu thư bảo tôi tìm mấy người giỏi bơi lội đứng đó canh.

Sắc mặt bà hơi tái, nghĩ lại sợ:

–     Quang thiếu gia không biết bơi, lúc đùa giỡn với Thái thiếu gia thì bị trượt chân ngã vào nước… Nếu không phải bọn họ nhanh tay lẹ mắt thì suýt nữa Quang thiếu gia đã..

Đậu Chiêu thở phào, nói từ tận đáy lòng:

–     Hi vọng lần này họ nhận được bài học, sẽ không đến bơi nữa.

Hồng Cô vội phụ họa.

Cả đám người cao hứng mà đến, mất hứng đi về.

Bọn họ ăn bữa tối qua loa ở điền trang rồi lại về Đậu phủ.

Buổi tối, tổ mẫu chỉ vào nước hoa trên giường:

–     Đây là từ đâu mà có?

–     Ô tứ ca cho. Nói là đi kinh thành mua quà về.

Đậu Chiêu thản nhiên nói.

Tổ mẫu cầm lên xem xét một hồi, không nói một lời rồi lại đặt về chỗ cũ, lập tức về nghỉ ngơi.

Qua hai ngày, Đậu Khải Tuấn đến bái phỏng Đậu Chiêu:

–     Hôm đó cũng nhờ tứ cô cô an bài người trông chừng, nếu không chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn rồi.

Tuy hắn là vãn bối nhưng lại lớn tuổi nhất, lại là người duy nhất đã có công danh, nếu xảy ra chuyện gì thì hắn sẽ phải gánh trách nhiệm lớn nhất.

–     Chẳng qua là làm việc cẩn thận thôi, ngươi đừng canh cánh trong lòng. Đậu Chiêu cười nói.

Đậu Khải Tuấn vẫn trịnh trọng cảm tạ Đậu Chiêu.

Lại qua vài ngày, Ô Thiện và Đậu Khải Quang cũng đến cảm tạ Đậu Chiêu:

–     Chuyện này là ta đề nghị, nếu lão tứ có mệnh hệ gì sao ta còn dám nhìn mặt tứ đường tỷ.

Đậu Chiêu lại phải khiêm tốn một hồi.

Ô Thiện dùng chiêu bài cảm tạ còn tới thêm mấy lần nữa.

Mỗi lần tổ mẫu đều giữ hắn ở lại ăn cơm, cẩn thận hỏi chuyện nhà hắn. Có lần, Đậu Chiêu còn nghe được Hồng Cô và tổ mẫu nói chuyện:

–     Tất thị là người có chí lớn, rất nhân hậu, lễ nghĩa, vô cùng khoan dung…

Cảm nhận được ý đồ của tổ mẫu, Đậu Chiêu không biết nên khóc hay cười.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.