Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 131

Cập nhật lúc: 25/04/2026 16:05

Thư đồng còn định khuyên nhủ hắn thêm mấy câu.

Hắn cười nói:

–     Bất luận thế nào cũng phải thi được kết quả tốt hơn người của Đậu gia mới được.

Tất thị nghe vậy thì lặng lẽ cười rộ lên, khẽ nói với ma ma bên người:

–     Chúng ta về thôi!

Nhẹ nhàng ra khỏi sân, dặn ma ma bên người:

–     Chuyện hôm nay đừng để cho tứ thiếu gia biết.

Ma ma kia vâng dạ.

Bên kia, Kỷ thị lại có chút lo lắng, hỏi Vương ma ma:

–     Bên Ô phu nhân đang làm cái gì thế?

Vương ma ma kể lại chuyện Tất thị tra hỏi nha hoàn theo hầu Ô Thiện rồi lại dặn dò không cho ai nói chuyện này ra ngoài cho Kỷ thị nghe.

Kỷ thị cũng thoải mái lại.

Vương ma ma cười nói:

–     Phu nhân cảm thấy Ô tứ thiếu gia và tứ tiểu thư nhà chúng ta thế nào…

Kỷ thị cười nói:

–     Ô gia dù không phải là nhà đại phú đại quý nhưng cũng là nhà gia giáo có tiếng. Ô đại nhân và Ô phu nhân đều là người đức hạnh, Thọ Cô gặp nhiều chuyện không may, nếu có thể gả về nhà bọn họ, nhất định sẽ được Ô đại nhân và Ô phu nhân che chở, dù sao cũng khiến người ta yên tâm hơn so với việc bị gả xa đến tận kinh thành.

Vương ma ma biết Kỷ thị đang ám chỉ nhà Tế Ninh hầu, vì thế cười nói:

–     Tam lão thái gia qua đời, Ngụy gia kia chẳng hề đến phúng viếng, chuyện hôn sự này chắc là không thành rồi.

–     Không thành càng tốt. Đến lúc Thọ Cô xuất giá, cho bọn họ hối hận.

Kỷ thị cười nói.

Vương ma ma nghĩ tới của hồi môn của Đậu Chiêu, cũng bật cười.

Nhất thời, chủ tớ lại nói chuyện đến nửa ngày.

Đợi qua tết Trung thu, Bàng Ký Tu đột nhiên đến bái phỏng Đậu Chiêu.

Đậu Thế Anh cau mày, hỏi Vương Ánh Tuyết:

–     Hắn tới làm cái gì?

Vương Ánh Tuyết đã biết chút manh mối nên vội nói:

–     Để thiếp đi xem có chuyện gì!

Sau đó vội đi, lúc sau đã về, mang theo một hộp đồ vào:

–     Nói là đa tạ ơn cứu mạng lần trước của Thọ Cô, nó phải đến thư xá Tinh Vân đọc sách nên đặc biệt tặng quà tạ ơn Thọ Cô.

Đậu Thế Anh mở hộp ra, bên trong là chiếc gương vàng rất đẹp, đồ chơi của Tây dương, giá trị đến ngàn lạng bac.

Vương Ánh Tuyết nhìn đến đỏ mắt, cười nói:

–     Có cần tìm Thọ Cô tới hỏi không?

Đậu Thế Anh nghĩ nghĩ, nói:

–     Để ta qua đó hỏi.

Tự mình đến chính phòng.

Đậu Chiêu cầm chiếc gương trong tay nhìn một hồi rồi khẽ kể lại chuyện bọn họ đến điền trang bơi cho phụ thân nghe, còn nói:

–     … Con còn nhận được một bản chữ mẫu “Lãnh hương đường”, Ô tứ ca tặng đá thọ sơn, nhưng đồ của Bàng Ký Tu đúng là rất đặc biệt.

Lại dặn dò phụ thân:

–     Chuyện này phụ thân đừng nói ra ngoài, bọn họ khó lắm mới giấu được người lớn, nếu lại từ con mà truyền ra ngoài, chỉ sợ sau này sẽ tránh con như tránh hổ.

Đậu Thế Anh cười lớn, cam đoan sẽ “Quyết không nói cho ai khác”, lại hỏi:

–     Hôm đó chẳng phải khiến Thôi di thái thái bị hoảng sợ sao?

–     Vâng. Bọn chúng đều là loại lên sẹo rồi thì quên đau, con sợ sang năm vẫn còn tái diễn. Phụ thân thấy có nên nghĩ cách đón Thôi di thái thái về nhà mấy ngày không? Đậu Chiêu cười nói.

Đậu Thế Anh đáp:

–     Đúng là nên đón Thôi di thái thái về mấy ngày, chuyện kia để hè sang năm dặn dò với nhị thái phu nhân.

Nói xong trêu chọc:

–     Sang năm người lớn mới biết, bọn họ hẳn là không thể ngờ được là con nói chứ?

Đậu Chiêu cười khanh khách.

Vương Ánh Tuyết đứng ở bên hành lang, thỉnh thoảng lại nghe được tiếng cười vui, lòng vô cùng rối loạn.

Bàng Ký Tu sẽ không vô duyên vô cớ tặng đồ quý giá, xa xỉ như vậy.

Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. (chẳng có gì tự nhiên đi ân cần với người ta, không phải là kẻ gian thì cũng là kẻ trộm)

Một hồi sau, Đậu Chiêu sinh lòng nghi hoặc nhưng lại không hiểu được hành vi này của Bàng Ký Tu là làm sao, thầm sinh lòng cảnh giác với hắn. Những thứ đồ khác hắn tặng đều đem cất hết vào một hòm, gửi chìa khóa cho Tố Quyên:

–     Không được để mất một thứ nào.

Tố Quyên không dám lơ là, luồn chỉ đỏ vào chìa khóa rồi buộc vào cổ, ngày đêm không rời.

Sang năm sau cũng không có ai đi bơi.

Mùa xuân, Đậu Chính Xương, Đậu Đức Xương, Đậu Khải Quang và Ô Thiện cùng thi huyện, thi phủ… lập tức trường học Đậu gia đã có thêm bốn tú tài, nhất là Ô Thiện thi đỗ cao khiến Ô phu nhân mừng đến độ vội dẫn Ô Nhã từ kinh thành trở về tạ ơn nhị thái phu nhân, tạ ơn Kỷ thị, tạ ơn mọi người mấy lượt.

Sau đó Ô phu nhân cũng có chút khó xử.

–     Theo đạo lý, hẳn cũng nên tặng lễ qua bên Tây Đậu chứ?

Ô phu nhân thương lượng với Ngọc nhị phu nhân:

–     Nhưng lễ này không biết nên tặng thế nào cho tốt?

–     Người nói Vương thị sao?

Ngọc nhị phu nhân cười nói:

–     Tây Đậu dù đã không còn mặc đồ tang nữa nhưng thất thúc còn chưa vào kinh thành, nếu người không muốn giao tiếp với Vương thị thì để con bảo phu quân con tặng đồ qua giúp là được.

Ô phu nhân thở dài.

Lúc quay về phòng nói với ma ma:

–     Nếu Vương thị kia không phải là tiểu thiếp phù chính thì thật tốt.

Ma ma kia không tiện trả lời. Ô phu nhân lại hỏi:

–     Mấy hôm nay tứ thiếu gia vẫn qua lại với tứ tiểu thư sao?

Ma ma kia do dự hồi lâu rồi nói:

–     Nghe nói mấy hôm trước tứ thiếu gia còn sai người tặng cho tứ tiểu thư bộ cờ vây bằng gỗ trầm hương.

Ô phu nhân nhíu nhíu mày.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.