Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 153

Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:05

Nhị thái phu nhân nói:

–     Lời Thọ Cô nói rất có lý. Chúng ta không lên tiếng, người không biết còn tưởng rằng chúng ta thông đồng với Đan gia làm loạn đó!

Nói cách khác là đồng ý bảo lãnh cho Biệt Cương Nghị.

Đậu Chiêu vội đứng dậy hành lễ với Nhị thái phu nhân rồi nói:

–     Đa tạ Nhị thái phu nhân giúp đỡ.

Nhị thái phu nhân cười nói:

–     Thanh danh đôn hậu của Thọ Cô nhà chúng ta chỉ sợ càng ngày càng vang xa.

–     Đây cũng là nhờ phúc của thái phu nhân.

Đậu Chiêu hàn huyên đôi câu với bà, sau đó Đậu Thế Bảng đứng lên nói:

–     Sáng ngày mai con sẽ an bài cho người đi bảo lãnh cho Biệt Cương Nghị.

Nhị thái phu nhân gật đầu, Đậu Chiêu và Đậu Thế Bảng ra khỏi phòng Nhị thái phu nhân.

Đậu Chiêu gật đầu cười với Triệu Lương Bích vẫn đang đứng chờ ở cửa.

Miệng Triệu Lương Bích ngoác đến tận mang tai.

Tổ mẫu cũng chờ Đậu Chiêu về, lo lắng hỏi nàng kết quả.

Đậu Chiêu kể lại mọi chuyện một lượt, lúc này tổ mẫu mới yên lòng.

Hôm sau, trời vừa sáng, Đậu Thế Bảng sai quản gia đến châu Thực Định, chiều hôm đó, Biệt Cương Nghị được thả ra.

Biệt Tố Lan đi suốt đêm đến cảm tạ:

–     … Vốn phụ thân và tỷ tỷ cũng muốn đến nhưng phụ thân bị thương nặng tỷ tỷ phải chăm sóc người nên để tôi đến đây trước. Chờ qua mấy ngày, phụ thân khỏe lại rồi chúng tôi lại đến dập đầu tạ ơn tiểu thư.

–     Ta còn nhỏ tuổi, sao nhận nổi đại lễ của các ngươi.

Đậu Chiêu cười nói:

–     Nếu các các ngươi muốn ta sống lâu trăm tuổi thì đừng làm khó ta.

Sau đó bảo Tố Quyên lấy ra tờ ngân phiếu hai trăm lạng bạc đã chuẩn bị sẵn đưa cho Biệt Tố Lan:

–     Nhà các ngươi vừa gặp đại nạn, còn nhiều việc cần dùng đến tiền, ngươi cũng đừng khách khí với ta, sau này có tiền trả lại ta là được.

Biệt Tố Lan cười vâng dạ liên miệng, khóe mắt lại rưng rưng, thoải mái nhận ngân phiếu rồi quay về châu Thực Định.

Nhưng chưa đầy hai ngày sau, Biệt Tố Lan lại đến gặp nàng, nói là Biệt Cương Nghị mời nàng đến châu Thực Định một chuyến:

–     … Tôi cũng không biết là vì chuyện gì.

Nói xong, mắt đục đỏ ngầu:

–     Mấy hôm nay phụ thân chẳng ăn một hạt gạo, uống t.h.u.ố.c đều phải bón, tôi rất sợ.

Nói xong như nghĩ đến chuyện gì, môi cũng trắng bệch lại.

Đậu Chiêu cảm thấy việc nên làm mình đã làm, không muốn kết giao nhiều với Biệt gia nên cười từ chối khéo:

–     Ta để Hải Đường đi theo ngươi nhé! Có gì cần nói thì cứ nói cho nàng, cũng như là đang nói với ta vậy.

Biệt Tố Lan rất thất vọng.

Tổ mẫu thấy không đành lòng, kéo nàng qua một bên:

–     Con vẫn nên đi xem đi thì hơn. Chẳng phải Tố Lan nói phụ thân nàng đến uống t.h.u.ố.c cũng phải bón sao? Chưa biết chừng Biệt Cương Nghị có di ngôn cần dặn dò đó.

–     Vậy thì con càng không nên đi. Nếu ông ấy bảo con giúp ông ấy trả thù thì còn đồng ý không không đây? – Đậu Chiêu nói.

Tổ mẫu cũng nói:

–     Vậy thì càng nên đi – nếu ông ta đưa ra yêu cầu này, về sau chuyện của tỷ muội họ con không cần xen vào nữa.

Đậu Chiêu thở dài nói:

–     Nghĩa t.ử là nghĩa tận, những lời hứa với người sắp c.h.ế.t không thể hứa bừa. Con chỉ sợ lúc đó không thể thoát thân thôi!

Tuy là nói vậy nhưng lời tổ mẫu nói cũng có lý, nàng vẫn đến châu Thực Định.

Võ quán Biệt thị sớm đã bán cho người khác, người mua là bằng hữu của Biệt Cương Nghị, lúc ấy mua võ quan cũng chỉ là vì cứu giúp hắn, Biệt Cương Nghị ra ngoài rồi vẫn ở lại võ quán Biệt thị, nhưng ông kiên trì chuyển từ chính phòng ra phòng chứa củi ở đằng sau.

Biệt Tố Lan mắt đỏ hoe giải thích với Đậu Chiêu.

Đậu Chiêu gật gù đ.á.n.h giá võ quán Biệt thị.

Đi vào được hai bước, sân trước vô cùng rộng rãi, lát gạch xanh, có thể chứa được cả trăm người, là nơi rất thích hợp để mở võ quán/

Thời tiết tháng chín đã có chút lạnh lẽo, tổ tiên họ Biệt là người phúc hậu vì thế phòng chứa củi cũng vẫn lát ngói xanh, cho nên nơi đó tuy đơn sơ nhưng vẫn có thể che gió chắn mưa cho Biệt Cương Nghị.

Biệt Cương Nghị hai mắt nhắm nghiền, mặt như tờ giấy vàng nằm trên chiếc giường ghép từ ván cửa, chăn vải màu lam dày bọc lấy cơ thể gầy trơ xương, khung xương lớn hiện rõ.

Thấy Đậu Chiêu tiến vào, nam t.ử ngồi bên cạnh ván cửa lập tức đứng lên.

Ánh mắt Đậu Chiêu lại dừng lại trên người nữ t.ử cầm chiếc bán không đứng bên ván cửa đó.

Nàng khoảng chừng 15,16 tuổi, mặc chiếc áo màu trắng như đinh hương, hai mắt sưng đỏ, thần sắc tiều tụy nhưng làn da trắng nõn, mặt mày thanh lệ, vẻ xinh đẹp khó có thể che giấu.

Đậu Chiêu kinh ngạc.

Nếu đây là tỷ tỷ của Biệt Tố Lan thì cũng khó trách tên Đan Kiệt kia nổi lòng tham.

Nhưng sự khác biệt giữa hai tỷ muội cũng quá lớn rồi?

Như hiểu ra suy nghĩ của Đậu Chiêu, Biệt Tố Lan kéo tay nữ t.ử kia, tự hào nói với Đậu Chiêu:

–     Tứ tiểu thư, đây là tỷ tỷ Tố Tâm của tôi.

Biệt Tố Tâm đã đoán được người đến là ai, vội buông bát trong tay ra hành lễ với Đậu Chiêu.

Đậu Chiêu cười nói câu “Không cần đa lễ” rồi đi đến trước giường Biệt Cương Nghị.

Nam nhân bên giường bước qua một bên.

Đậu Chiêu nhìn người kia một cái.

Người đó mặc áo đen vải thô cũ, cổ tay áo đã có vết vá, cũng rất rạch sẽ, người kia tóc hoa râm, người gầy mà quắc thước, ánh mắt sáng trong, là một người khí chất nho nhã.

Đậu Chiêu sửng sốt.

Biệt Tố Tâm tiến lên khẽ gọi:

–     Phụ thân!

Biệt Cương Nghị khó nhọc mở mắt.

–     Đậu tiểu thư!

Giọng nói của ông như bị đao cứa, cố hết sức mỉm cười:

–     Đa tạ ơn cứu mạng của tiểu thư.

Đậu Chiêu nhìn mà lòng đau xót, nước mắt bất ngờ lại đong đầy trong khóe mắt.

Biệt Cương Nghị nhìn nam nhân đứng bên cạnh rồi gọi:

–     Trần đại thúc.

Lúc này Đậu Chiêu mới hiểu ra.

Người này chính là người chỉ điểm cho Biệt Tố Lan tìm đến Đậu gia, ngăn cản được Biệt Tố Tâm tự bán thân.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.