Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 165

Cập nhật lúc: 07/05/2026 15:00

Kiếp trước, mãi đến khi làm Hầu phu nhân nàng mới dần hiểu được mối quan hệ trong triều đình. Kiếp này, ân oán hai nhà Vương Đậu lại càng sâu sắc. Thân phận nàng là nữ t.ử khuê các phải chịu nhiều hạn chế, nhất định chỉ có thể thông qua người khác để hòa giải tất cả những gì xảy ra, điều này khiến cho nàng bắt đầu nảy sinh suy nghĩ tìm một người làm tai mắt cho nàng, không nghi ngờ gì nữa, Trần Khúc Thủy chính là người tốt nhất nàng có thể tìm được lúc này.

Trần Khúc Thủy giật mình nói:

–     Lấy đồng làm gương có thể nhìn rõ quần áo, con người; lấy người làm gương có thể thấy được sẽ được gì, mất gì; lấy lịch sử làm gương có thể thấy được tương lai quốc gia hưng thịnh, vong suy.

–     Không không không!

Đậu Chiêu cười nói:

–     Ta còn chưa có dã tâm lớn như vậy, ta chỉ là muốn bảo vệ những thứ ta đang có, không bị người dòm ngó, mơ ước, không bị người lợi dụng, không bị người bán đứng, không bị người sắp đặt… mà thôi.

Trần Khúc Thủy khó hiểu, nói:

–     Nhưng những thứ hôm nay tiểu thư có được chẳng phải là Đậu gia cho sao?

–     Trần tiên sinh có lẽ còn không biết.

Đậu Chiêu mỉm cười nhìn Trần Khúc Thủy:

–     Trước khi Vương thị được phù chính, cữu cữu tôi làm chủ cho tôi, một nửa tài sản của Tây Đậu thuộc về tôi, trước mắt lại là do tam đường ca của chi thứ hai bên Đông Đậu cai quản giúp.

Nàng nói lại giao ước giữa hai nhà Triệu Đậu cho Trần Khúc Thủy.

Những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu chảy dài trên trán Trần Khúc Thủy.

Nơi ông ta ở là phố Đông Hạng, nơi đám lưu manh tụ tập nhưng lại chưa từng nghe qua chút phong thanh.

Đây chứng tỏ điều gì?

Ông ta hoảng sợ mở to mắt.

Có người không mong chuyện này truyền ra.

Không ai biết chuyện này thì sẽ có lợi cho ai?

–     Đậu tứ tiểu thư….

Trần Khúc Thủy luôn tự nhận mình là người bình tĩnh, lúc này cũng không nhịn được mà xoa xoa trán:

–     Tình cảnh của tiểu thư… Đúng thật là… khó xử…

–     Cái này còn phải xem ông thấy thế nào, nghĩ thế nào.

Đậu Chiêu không cho là đúng, thoải mái cười nói:

–     Trong phúc có họa trong họa có phúc, chuyện tốt có đôi khi thành chuyện xấu mà chuyện xấu có đôi khi cũng có thể thành chuyện tốt. Giữ tài sản kia trong tay, lại bồi dưỡng ra những người có thực lực, chúng ta có thể ngồi trên Hoàng Hạc lâu xem lật thuyền, mặc kệ là Vương gia thắng hay Đậu gia thắng thì chỉ sợ bọn họ cũng chẳng làm gì được tôi đâu nhỉ?

Nàng cười nhìn Trần Khúc Thủy:

–     So với nói tôi mời Trần tiên sinh làm gia sư cho mình thì chẳng bằng nói là muốn mời Trần tiên sinh làm sư phụ, dạy tôi làm sao để tránh dữ lấy lành, sống cuộc sống thư thái, vui vẻ.

Nếu Đậu Chiêu là một nam t.ử thì Trần Khúc Thủy sẽ chẳng chút do dự mà đồng ý nhưng Đậu Chiêu lại là một nữ t.ử….

Ông ta do dự nói:

–     Không biết Đậu tứ tiểu thư đã đính hôn chưa?

Đậu Chiêu cười nói:

–     Tôi không định thành thân!

Trần Khúc Thủy ngạc nhiên.

Đậu Chiêu cười nói:

–     Đậu gia đông con nhiều cháu, trước mắt ta đã có 11 đứa cháu trai, hơn nữa về sau còn có thể càng ngày càng nhiều, ta lập gia đình để làm gì?

Gả cho người, nàng sẽ sinh con đẻ cái, là một thê t.ử, một mẫu thân, có lẽ sẽ chỉ có thể dựa vào chồng và con; không lấy chồng nàng mãi mãi là cô nương của Đậu gia, có thể dựa vào người của Đậu gia, sự lựa chọn lại càng nhiều!

–     Nhưng mà… Trần Khúc Thủy không thể tán thành nổi: – Tiểu thư không thể cô đơn cả đời được?

Nàng đã từng thành thân đã từng sinh con đẻ cái, cũng có hơn gì.

Nhưng việc này Đậu Chiêu không thể giải thích cùng ai, nàng chỉ có thể nói:

–     Trước mắt thì đây là biện pháp tốt nhất đúng không? Chuyện trong thiên hạ làm gì có gì là không thay đổi? Chờ chúng ta đứng vững rồi nói tiếp! Ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c mà sống có khi còn quan trọng hơn thành thân.

Trong thiên hạ làm gì có thứ gì không thay đổi.

Những lời này của Đậu Chiêu Trần Khúc Thủy hiểu rất sâu sắc.

Lúc 15 tuổi, có nằm mơ ông cũng không ngờ đường công danh của mình chỉ dừng lại ở một cử nhân, lúc 33 tuổi ông cũng chẳng thể ngờ đến làm một người phụ tá cũng chẳng làm xong, lúc 56 tuổi, ông nghĩ mình sẽ tách rời khỏi mọi người, cô đơn c.h.ế.t ở căn phòng chật chội trong ngõ Đông Hạng kia, lại chẳng thể ngờ mình lại chuyển đến thông trang nhỏ yên tĩnh an lành, trong lúc tiết trời chuyển gió tuyết thì ngồi trong phòng cửa sổ nạm thủy tinh, đốt lò sưởi ấm áp như mùa xuân, cùng một tiểu cô nương 12 tuổi uống trà xanh.

–     Nói như vậy, dù tài sản này trên danh nghĩa là của tiểu thư nhưng tiểu thư cũng không thể dùng đến?

Uống một ngụm trà trong veo, Trần Khúc Thủy hỏi.

–     Trừ phi ta lấy chồng xa.

Đậu Chiêu cười nói:

–     Quản gia phải theo ta đến nhà chồng, nếu không có đổi người thì vẫn là người của chi thứ hai.

–     Nhưng rất tiếc!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.