Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 171

Cập nhật lúc: 10/05/2026 06:07

Tranh cãi với Thôi Thập Tam, kiếp trước Đậu Chiêu cũng chẳng làm những chuyện cố gắng lấy lòng này, nàng nói thẳng:

–     Thôi di thái thái đã đồng ý rồi!

–     Tiểu thư hù tôi đó sao?

Thôi Thập Tam đảo mắt, nói:

–     Vậy tôi đi tìm Thôi di thái thái hỏi một tiếng.

Đậu Chiêu ngồi đó nhàn nhã uống trà.

Thôi Thập Tam nhụt chí.

Đậu Chiêu liền hỏi hắn:

–     Bên Bá Ngạn sao rồi?

–     Chúng ta phát hiện rất nhiều người cũng không hề biết việc đó.

Thôi Thập Tam hưng phấn:

–     Bên Tây Bình có mấy người trong thôn cùng lén lút khai khẩn hơn hai trăm mẫu đất hoang, sáu năm rồi đều không bị phát hiện. Còn cả Khúc Dương Kiều, Hoàng Lân đều chỉ ghi là có hai trăm mẫu ruộng tốt nhưng nhìn thôn đó thì dường như không chỉ có hai trăm mẫu đâu…

Đậu Chiêu hoảng sợ:

–     Đây đều là do các ngươi phát hiện.

Vội dặn dò Thôi Thập Tam:

–     Ngươi cũng đừng nói lung tung, cẩn thận họa từ dân chúng mà ra.

–     Tôi biết.

Thôi Thập Tam không cho là đúng:

–     Tiểu thư c.h.ặ.t đường tài lộ của người khác người khác cũng sẽ c.h.ặ.t đứt đường sổng của tiểu thư. Chuyện này tôi vẫn biết nhưng là tiểu thư hỏi nên tôi nói cho tiểu thư biết để giải sầu thôi.

Đậu Chiêu nghĩ đến Đậu Khải Tuấn là tên xuất thân Ngự Sử, sao có thể yên lòng, nhân lúc đi thỉnh an lục bá mẫu thì vòng đến chỗ tam đường tẩu dặn dò Đậu Khải Tuấn.

–     Tứ cô cô cứ yên tâm, con cũng chẳng phải là tiểu t.ử 17, 18 tuổi, chỉ dựa vào nhiệt huyết rồi bất chấp mà làm tới.

Ngươi chẳng qua mới hơn 17, 18 tuổi được 2,3 năm thôi mà.

Đậu Chiêu nói thầm trong lòng rồi đứng dậy cáo từ.

Trên đường đi lại gặp Ô Thiện và Đậu Chính Xương.

Hai người vừa đi vừa châu đầu ghé tai không biết đang nói gì đó, vẻ mặt trông có chút uể oải.

Đậu Chiêu bước lên chào hỏi.

Hai người hoảng hốt, miễn cường cười nói với Đậu Chiêu đôi câu rồi vội vàng đi đến trường.

Đậu Chiêu lòng đầy hoang mang nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc, còn chưa đến mức đuổi theo truy hỏi.

Về đến nhà, thấy tổ mẫu, Cam Lộ, và đám Tố Quyên đều đang lau nước mắt.

–     Thọ Cô, Biệt Cương Nghị kia qua đời rồi. Hai tiểu cô nương biết cái gì đâu? Con vẫn nên sai người qua giúp đi!

Mắt tổ mẫu đỏ hoe.

Lòng Đậu Chiêu có chút rầu rĩ, sai người tiện thể nhắn cho Triệu Lương Bích đang ở Thực Định bảo hắn giúp đỡ chị em Biệt Tố Tâm và Biệt Tố Lan xử lý tang sự. Lại bảo Trần tiên sinh, hôm sau cùng lên châu Thực Định.

Võ quán Biệt thị đã treo vải trắng, rất nhiều người ra vào, có nam t.ử cao ráo khỏe mạnh cũng có những ông cụ người nhỏ bé, còn có mấy tiểu thương qua tặng cá, mọi người đều nghiêm trang. Hoặc tặng tế phẩm, hoặc cầm đôi câu đối phúng điếu đến linh đường dâng hương cho bá mẫu, có thể nhìn ra được, nhân duyên của Biệt Cương Nghị rất tốt.

Quản gia đưa đồ tế lên, Đậu Chiêu thắp ba nén nhang rồi cùng Biệt Tố Tâm đi vào trong.

–     Tiểu thư!

Nàng trông rất tiều tụy, rót cho Đậu Chiêu một chung trà nóng:

–     Trời lạnh thế này, tiểu thư sai người qua là được, cần gì lại chạy đến đây.

Lại nói:

–     Chờ làm lễ cúng tuần cho phụ thân rồi tôi và muội muội sẽ vào phủ.

Vào phủ phải nghe theo quy củ của Đậu gia, sắp đến Tết, hai tỷ muội nàng cũng không thể mặc áo tang được.

–     Vẫn nên chờ qua 49 ngày, qua tết các ngươi lại vào phủ cũng được. Cũng chẳng vội gì đâu. Đậu Chiêu nói.

Biệt Tố Tâm cảm kích cảm tạ Đậu Chiêu.

Bên ngoài có người hô:

–     Khai tịch! (Vào tiệc, ở đây là đám tang nên t cũng k biết để là gì cho hợp, đến đám tang mà còn tiệc với tùng nghe sợ lắm :’(

Đậu Chiêu không khỏi nhìn qua, lại thấy Triệu Lương Bích và Trần Hiểu Phong đang bận rộn giúp Biệt gia đón khách.

Đậu Chiêu hơi cười cười, không ở lại dùng cơm mà về trước.

Nhị thái phu nhân đang nói chuyện với Đậu Thế Bảng.

–     Nhị chưởng quầy là người của Thôi gia.

Nhị thái phu nhân trầm ngâm nói:

–     Nhưng cửa hàng chính là kinh thành… chẳng lẽ nàng định đấu với Vương gia sao?

Nhị thái phu nhân hoang mang nói.

–     Mà lúc đầu chính nàng không muốn lên kinh thành… Hoặc là, nàng không muốn dập đầu nhận người thân với những người nhà họ Vương đó.

Đậu Thế Bảng cũng nghĩ như vậy, ông hỏi mẫu thân:

–     Vậy người nói xem bây giờ nên làm gì đây?

–     Có gì mà không làm được?

Nhị thái phu nhân cười nói;

–     Bạc là của Thọ Cô, nàng muốn kiếm cho nhà chút tiền lời cũng là chuyện tốt, chúng ta phải giúp nàng mới đúng.

Tằng Di Phân vì Vương Hành Nghi không xử lý tốt việc nhà mà suýt thì bị người bắt được nhược điểm, lạnh lùng với Vương Hành Nghi nhiều năm nhưng Vương Hành Nghi rất tốt số, thắng liên tiếp ở Thiểm Tâm, đến Hoàng thượng nhắc đến cũng khen một tiếng “Không tồi”, trong triều chỉ có vài người, người của Tằng Di Phân ngươi lập công lớn ngươi có thể không đề bạt nhưng cũng không thể chống được người khác không đề bạt. Đến lúc đó, vị trí tốt đều bị người khác chiếm, đối với Tằng Di Phân mà nói cũng là một sự đả kích.

Đậu Thế Bảng cũng biết tình cảnh của đệ đệ.

Hắn cười nói:

–     Phạm Văn Thư tới tìm con, nói nhìn trúng một cửa hiệu ở ngõ Hàn Lâm phía nam kinh thành, ý của Thọ Cô là muốn mua lại, vừa khéo ở đó chúng ta có hai cửa hàng tơ lụa, vì làm ăn nhỏ nên cũng chẳng lỗ chẳng lãi, con thấy không bằng bán cho Thọ Cô là được. Bọn họ làm cửa hàng b.út mực lại hợp hơn đó.

–     Con cứ quyết là được.

Nhị thái phu nhân cười nói sang chuyện khác, hỏi chuyện đón Tết :

–     Chuẩn bị xong hết chưa?

–     Đều chuẩn bị tốt rồi.

Đậu Thế Bảng cười nói:

–     Năm nay điền trang thu hoạch rất tốt, mang đến rất nhiều lương thực, hơn năm ngoái đến 4 ngàn cân đó.

Nhị thái phu nhân cười khanh khách, gật gật đầu, lại có tiểu nha hoàn vào bẩm:

–     Tứ tiểu thư đến!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.