Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 35
Cập nhật lúc: 19/03/2026 16:24
Phụ thân đột nhiên đến, không để ý đến cả phòng toàn các ma ma, như hiến vật quý, lấy từ trong bọc ra một chiếc trâm vàng đính ngọc bính.
– Đẹp không? Ta cố ý bảo người ta làm đó.
Hắn nhìn mẫu thân với vẻ lấy lòng.
Cây trâm ánh vàng rực rỡ, ngọc bích đầu trâm lấp lánh, làm theo hình giọt nước mưa, tựa như giọt lên bên má mỹ nhân.
– Đẹp lắm!
Mẫu thân cười nghịch nghịch cây trâm một lúc rồi bảo Du ma ma cầm lấy:
– Về sau làm của hồi môn cho Thọ Cô.
Phụ thân ngượng ngùng:
– Đây là tặng cho nàng… Thọ Cô, sau này ta mua cho nó là được.
Mẫu thân mím môi cười:
– Về sau chàng đặt mua cho nó là tâm ý của chàng, đây là tấm lòng của ta.
– Của ta còn không phải của nàng.
Phụ thân nhỏ giọng nói thầm, định nói tiếp nhưng lại thôi.
Mẫu thân cười nói:
– Chàng tới là hỏi chuyện Vương Ánh Tuyết vào cửa? Vừa rồi ta đã dặn dò rồi…
Sau đó nói lại những lời khi nãy nói với Du ma ma một lượt cho phụ thân nghe.
Phụ thân a một tiếng, cũng không có vẻ gì là rất vui mừng, lại giống như có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại không biết nên nói thế nào.
Nhất thời trầm mặc không nói gì.
Hồi lâu sau, phụ thân cảm thấy bất an, lẩm bẩm:
– Nàng có việc thì ta đi trước.
Mẫu thân cười đứng dậy:
– Ta cũng không tiễn.
Sau đó mỉm cười nói:
– Tiễn thất gia!
Ngồi xuống, vùi đầu vào bàn tính.
Phụ thân đứng một hồi, thấy mẫu thân vẫn không hề ngẩng đầu, ánh mắt hơi trầm xuống rồi cúi đầu đi ra ngoài.
Du ma ma thất thanh:
– Thất phu nhân!
Mẫu thân cũng chẳng động mắt, nói:
– Giờ đã sắp đến tết, chỉ sợ khó mời được người. Việc bài trí tân phòng, ngươi còn phải tốn nhiều tâm sức, phải đôn đốc các quản sự ngoại viện mới được.
– Vâng!
Du ma ma bất đắc dĩ đáp lời rồi lui ra.
Mẫu thân cũng gạt bàn tính, cười bế Đậu Chiêu:
– Đi, chúng ta đi ngắm mai nào!
Đậu Chiêu cười hồn nhiên.
Thời gian là liều t.h.u.ố.c tốt nhất, bất kể là vết thương đau đớn cỡ nào, lâu dần cũng sẽ khép miệng.
Mẫu thân, con sẽ luôn bên người.
Để người bớt cô đơn, xoa dịu vết thương của người.
Đậu Chiêu nhìn khuôn mặt trắng như ngọc của mẫu thân mà tự thề với bản thân, sau đó cười hì hì nắm lấy tay mẫu thân, vui vẻ đi ra hậu viện.
※※※※※
Buổi tối, Thỏa Nương nói với Đậu Chiêu:
– Du ma ma cũng chẳng đi đâu, đều chỉ gặp các quản sự trong phủ mà thôi.
Nam t.ử kia là ai?
Đậu Chiêu c.ắ.n ngón tay suy nghĩ .
Kết quả sáng sớm hôm sau, cữu mẫu (vợ của anh trai hoặc em trai của mẹ) dẫn đại biểu tỷ của nàng là Triệu Bích Như đến Đậu gia đưa quà tết.
Trời đông tháng giá, mẫu thân vội vàng đón cữu mẫu và đại biểu tỷ vào phòng, tự mình đỡ cữu mẫu ngồi lên sập, đón trà từ tay nha hoàn rồi cung kính đưa cho cữu mẫu:
– Bảo người làm đưa qua là được, sao tỷ phải tự mình đến đây!
Cữu mẫu khoảng hơn 30 tuổi, mặc áo lụa màu xanh ngọc thêu hoa văn vàng, cài trâm vàng đính ngọc, dáng người hơi mập, không quá cao, làn da trắng nõn, cười tươi khóe mặt cong cong lên, rất hiền từ.
Nàng nhìn Đậu Chiêu trong lòng Thỏa Nương, vỗ tay nói:
– Nào, lại ngồi với cữu mẫu nào.
Mẫu thân bế Đậu Chiêu lên sập.
Triệu Bích Như thì ngoan ngoãn hành lễ với mẫu thân.
Mẫu thân kéo Triệu Bích Như lại gần:
– Đại thư nhi lại cao thêm một chút rồi, sắp cao hơn ta rồi.
Cữu mẫu hơi mắng:
– Chỉ có lớn chứ không có khôn, được ích lợi gì đâu!
Triệu Bích Như cười ngượng ngùng.
Lúc này Triệu Bích Như mới chỉ 11 tuổi, chân tay dài, da trắng hơn tuyết, mơ hồ có thể thấy được vẻ yểu điệu khi trưởng thành.
Mẫu thân cũng lên sập ngồi, mọi người ngồi quanh chiếc bàn nhỏ, ăn điểm tâm và trò chuyện.
– Đại ca muội đã thi trượt hai lần rồi, lần này mong là được đề tên trong bảng vàng, ngay cả ta nói chuyện với hắn hắn cũng không để ý.
Cữu mẫu cười nói tiếp:
– Ta ở nhà nhàm chán nên dẫn Bích Như đến chỗ muội. Mấy hôm nay muội ổn chứ?
Mẫu thân tỏ vẻ thoải mái:
– Cũng như trước kia, ngày nào cũng bận rộn xoay như chong ch.óng.
Cữu mẫu cười không nói, uống một ngụm trà rồi nói với Triệu Bích Như:
– Đã đến rồi thì cùng biểu muội con ra ngoài chơi đi!
Triệu Bích Như cẩn thận đáp “vâng”, nhu thuận xuống sập.
Mẫu thân hơi ngây người. Cữu mẫu nói:
– Ta có lời muốn nói với muội.
Vẻ mặt có đôi phần chăm chú.
Mẫu thân đáp “vâng”, trong mắt đã thấy ánh lệ.
Đậu Chiêu muốn đến hồ sen trông chừng Du ma ma và nam t.ử mặc áo bào xanh kia.
Ra khỏi phòng, nàng giãy khỏi tay Triệu Bích Như, chạy nhanh như chớp về phía cổng lớn.
Ngoài cổng lớn, nam t.ử mặc áo bào xanh đang nói chuyện với một quản sự của Đậu gia. Sau lưng hắn là một chiếc xe ngựa trông hơi cứng nhắc, trên xe chứa thứ gì đó, đám gia đinh đang vội vã chuyển đồ từ trên xe vào nhà.
Thì ra người kia là quản sự của Triệu gia.
Đậu Chiêu lại lon ton chạy về cổng phụ, thấy Triệu Bích Như chạy theo nàng đến toát mồ hôi.
– Muội… muội định làm gì? Sao còn nhanh hơn thỏ chạy trốn?
Nàng ôm bụng thở hổn hển.
Đậu Chiêu nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt.
Nàng tao nhã bưng chung trà lên, ôn hòa mà kiêu ngạo cười nhìn nàng:
– Sau khi cô mẫu qua đời, phụ thân và mẫu thân vốn định đón ngươi về nhà, làm bạn với tỷ muội ta nhưng ngươi không muốn, trước mặt người nhà họ Đậu c.ắ.n mẫu thân ta thì cũng thôi mà còn la hét nói “Ta sẽ không đến nhà các người” làm cho mẫu thân đành phải giận dữ đi về….
Lúc ấy nàng cảm thấy lời nói của Triệu Bích Như tựa như chiếc quạt tròn mùa thu, khiến người ta không nói nên lời, cũng không biết phải làm sao.
Nhưng bây giờ… Nàng có phần không chắc chắn .
