Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 37
Cập nhật lúc: 19/03/2026 16:24
Vương Ánh Tuyết vô cùng xấu hổ, phụ thân không khỏi nhíu mày, nhìn mẫu thân nói:
– Đây là ý của nàng?
Mẫu thân cúi đầu uống một ngụm trà, thản nhiên nói:
– Nếu đã như vậy, Vương di nương ở nhà đi, tránh động t.h.a.i khí.
Phụ thân muốn nói lại thôi.
Mẫu thân bế Đậu Chiêu ra cửa.
Phụ thân lập tức đi theo, thấp giọng nói:
– Nàng như vậy sẽ chỉ khiến mọi người chê cười thôi.
– Thiếp biết!
Mẫu thân vẫn chẳng biến sắc nói tiếp:
– Chờ khi đứa trẻ ra đời, có cần thiếp đi nói với họ hàng là sinh non không?
– Nàng!
Phụ thân trợn mắt nhìn.
Mẫu thân đã bước nhanh lên xe ngựa.
Phụ thân đạp đạp chân, hồi lâu sau mới không vui lên xe ngựa.
Đậu Chiêu vùi mình trong gối, thở dài một hơi.
Mẫu thân suy nghĩ vẫn rất có đạo lý.
Chuyện này tuy nhỏ nhặt nhưng lại khiến người ta phiền lòng.
Giống như bọ ch.ó trên người, ngươi không để ý nó sẽ c.ắ.n ngươi ngứa ngáy, nếu ngươi lại quá coi trọng nó thì cũng chẳng ra làm sao.
Không phải phụ thân nói muốn đưa Vương Ánh Tuyết đến thôn trang sao?
Chờ qua năm mới phải nhắc nhở phụ thân mới được!
Đậu Chiêu cân nhắc, lại đón sinh nhật ba tuổi.
Phụ thân, mẫu thân, Vương Ánh Tuyết, tổ phụ, tổ mẫu, Đinh di thái thái, cữu mẫu và các bá mẫu đều tặng quà sinh nhật cho nàng. Mẫu thân lấy mì trường thọ đáp lễ. Các ma ma, nha hoàn trong sân đều dập đầu mừng thọ nàng. Mẫu thân thưởng cho bọn họ mỗi người năm tiền. Bọn họ rất vui, còn vui hơn cả tết.
Tiết nguyên tiêu đốt đèn l.ồ.ng, gió đã chẳng còn quá lạnh.
Đã đến vụ xuân rồi.
Đậu Chiêu tự nhủ trong lòng rồi làm ầm lên muốn đi thăm tổ mẫu.
Mẫu thân rất kinh ngạc:
– Chẳng phải lúc tết đã gặp rồi sao?
– Chưa nói được gì. Lúc tế tổ tổ mẫu đứng rất xa, lúc ăn cơm cũng chẳng nói gì, phụ thân lại muốn con đón giao thừa với tổ phụ… Sáng hôm sau đi chúc tết tổ mẫu thì bà đã về điền trang rồi.
– Chẳng phải bà đã để lại tiền mừng tuổi cho con rồi sao?
Mẫu thân mỉm cười, lấy đóa hoa đào trong bình thủy tinh trên bàn cài lên b.úi tóc Đậu Chiêu:
– Con lại có ý đồ gì đây?
– Không có mưu ma chước quỷ gì cả.
Đậu Chiêu nao nao, lòng lại nghĩ, sau khi tổ mẫu qua đời để lại cả điền trang cho nàng, nàng an bài người đắc lực quản lý điền trang, tốn rất nhiều tâm huyết mới đảm bảo có thu hoạch dù lũ lụt hay hạn hán, là một trong số ít những chuyện đắc ý của nàng.
Kiếp này tuy rằng nàng chưa được đến điền trang nhưng nàng lại có tình cảm nồng hậu với tổ mẫu, với điền trang.
– Mấy ngày nữa sẽ đưa con đi.
Mẫu thân thấy Đậu Chiêu không vui thì nói:
– Chờ thêm mấy ngày nữa điền trang cày cấy vụ xuân xong, phụ thân sẽ cùng quản sự đến kiểm tra, đến lúc đó chúng ta đi cùng phụ thân con!
Tổ phụ không thích tổ mẫu, ở Đậu gia đây cũng không phải là chuyện gì bí mật. Vì tránh để tổ phụ bực mình, mẫu thân và người của Đậu gia đều chọn cách coi tổ mẫu như người vô hình.
Đậu Chiêu nghĩ đến người đàn bà từ ái đó, lòng rất khó chịu.
Mẫu thân cười nói:
– Ta đưa con đến nhà cữu cữu chơi nhé? Chúng ta đã mấy ngày rồi không về An Hương rồi.
Đậu Chiêu để ý mỗi lần nhắc tới nhà mẹ đẻ, mẫu thân đều thích dùng từ “về”, như thể Đậu gia không phải là nhà của nàng vậy. Cái này cũng là bệnh của nhiều nữ t.ử nhưng không bao gồm Đậu Chiêu.
Sau khi gả đến Ngụy gia, nàng chỉ cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, tinh thần thoải mái hơn nhiều, có chút tự hào nữa.
Có lẽ là vì nàng chưa từng coi Đậu gia là nhà mẹ đẻ?
Đậu Chiêu nghĩ, cùng mẫu thân đi An Hương.
Ở nông thôn không có nhiều quy củ.
Cữu mẫu được tin, dẫn các biểu tỉ đứng ở cổng chờ các nàng.
Đại biểu tỷ là Triệu Bích Như thì Đậu Chiêu đã biết, nhị biểu tỷ là Triệu Tú Như, năm nay 9 tuổi, tam biểu tỷ là Triệu Chương Như năm nay 5 tuổi. Tỷ muội các nàng trông rất giống nhau. Nhưng Triệu Tú Như e thẹn, Triệu Chương Như hoạt bát, vừa thấy Đậu Chiêu thì đã kéo nàng chạy vào trong:
– Bành ma ma rang hạt dẻ đường, mẫu thân nói phải chờ muội đến rồi mọi người cùng ăn.
Đậu Chiêu bị nàng kéo mà hơi lảo đảo, chỉ đành chạy theo nàng.
Thỏa Nương vội vàng theo qua.
Mọi người cười vang vào đi vào nhà.
Triệu gia ở đầu thôn, bên trái cánh cổng sơn đen là chuồng ngựa, bên phải là một vùng cỏ mọc, có chiếc xe đẩy và các đồ dùng. Hai gian sương phòng là nhà của mấy người làm, đối diện là căn nhà ngói năm gian, trái phải là ba gian sương phòng, cửa sổ dán giấy Cao Ly màu trắng. Bên bậc thêm là gốc hòe già quá một người ôm. Sạch sẽ, gọn gàng, rộng mở, khí phái.
Mẫu thân cùng cữu mẫu vừa mới vào nhà, Triệu Chương Như đã kéo Bành ma ma bưng hạt dẻ chao đường vào, quay đầu thúc giục Đậu Chiêu:
– Nhanh lên! Hạt dẻ nguội rồi không ăn được nữa đâu.
Khiến mọi người lại cười vang.
Vất vả lắm mới ngồi được vào chỗ của mình, Triệu Bích Như và Triệu Tú Như rất có phong phạm của tỷ tỷ, bóc hạt dẻ cho Đậu Chiêu và Triệu Chương Như ăn.
Mẫu thân cùng cữu mẫu ngồi trên sập nói chuyện:
– Tính ngày, hẳn là đại ca đã đến trường rồi chứ?
– Ừ! Nếu lần này còn không được thì lại phải chờ thêm ba năm.
Cữu mẫu có chút lo lắng
Mẫu thân nghe xong trầm ngâm nói:
– Muội từng nghe Du Quốc Khánh nói, mấy hôm trước đại tẩu đã bán mười mẫu ruộng tốt…
Cữu mẫu đỏ mặt, thấp giọng nói:
– Là năm trước vay tiền, ta không dám nói với ca ca muội, lúc ca ca muội lên kinh mới bán ruộng để bù vào khoản thiếu…
Lại vội nói:
– Muội muội đừng lo lắng. Ta còn chút của hồi môn, vẫn giữ đó, sợ ca ca muội biết lại không vui vẻ không dám đụng vào.
