Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 43

Cập nhật lúc: 21/03/2026 08:02

–     Người chia làm ba bảy loại, cách hành sự cũng có cao thấp, sang hèn. Cho dù là kế tạm thời thì cũng không nên vấy bẩn danh dự của người khác như vậy…

Lục bá phụ không cho là đúng.

Hai huynh đệ ruột thịt tranh cãi.

–     Được rồi!

Tổ phụ vẫn luôn im lặng giờ mở miệng: “Các ngươi không cần ầm ỹ nữa. Chuyện thế nào nhất định sẽ nói cho Duệ Phủ, nhưng chuyện “ghen tuông” này cũng là sự thật! Chuyện này cứ quyết định thế đi”.

Nói tới nói lui, đều muốn dùng mẫu thân “ghen tuông để chặn miệng cữu cữu.

Đậu Chiêu nhíu mày.

Dù sao cũng là chuyện của Tây Đậu, lục bá phụ không tiện nói gì thêm, tam bá phụ lòng cũng tự biết việc này là thất đức, không hề vui vẻ chút nào.

–     Phụ thân….

Phụ thân lo lắng gọi tổ phụ.

Tổ phụ lạnh lùng “Hừ” một tiếng.

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Cao Thăng đứng cách mành bẩm:

–     Triệu cữu gia đến!

Tổ phụ và nhị thái phu nhân nhìn nhau trao đổi, nhị thái phu nhân bảo tam bá phụ:

–     Con và Trung Trực, Vạn Nguyên đi đón Triệu cữu gia đi!

Tam bá phụ khẽ thở dài, cùng lục bá phụ và phụ thân ra khỏi phòng.

Đậu Chiêu nghĩ nghĩ, đuổi theo họ nhưng lại bị nhị thái phu nhân phát hiện.

–      Thọ Cô! Sao con lại ở đây?

Bà vội sai nha hoàn:

–      Mau bế tứ tiểu thư đến chỗ ta!

Đậu Chiêu bị chặn ngang, bế thốc lên.

–      Buông! Buông ra!

Nàng giãy dụa với nha hoàn không dám dùng sức với mình rồi chạy đi nhanh như chớp.

Cổng lớn Đậu gia rộng mở, Đậu Chiêu thấy cữu mẫu và ba vị biểu tỷ vây quanh một nam t.ử mặc đồ tang bước từ sương phòng ra.

Vóc dáng hơi lùn, mập, mặt mày trông còn tinh tế hơn cả nữ t.ử.

Tuy rằng đã qua mười mấy năm nhưng Đậu Chiêu vẫn có thể nhận ra cữu cữu Triệu Tự của nàng ngay lập tức.

Hốc mắt nàng lập tức ươn ướt.

Nếu lúc trước nàng không quá bảo thủ, ngoan ngoãn nghe lời đại biểu tỷ, cẩn thận cân nhắc lại, nàng và gia đình cữu cữu đã chẳng xa lạ như vậy.

Đậu Chiêu vội chạy qua.

Liền thấy cữu cữu bước nhanh tới, vung một quyền vào thẳng mặt phụ thân.

Phụ thân bị đ.á.n.h cho ngây người, lảo đảo ngã xuống đất, sau hồi lâu vẫn chưa lấy lại được tinh thần, gò má như bạch ngọc lập tức sưng vù.

–      Đồ khốn kiếp này!

Cữu cữu nắm lấy vạt áo phụ thân, lại đ.á.n.h phụ thân một quyền:

–      Mới thành thân ba năm ngươi đã nạp thiếp, trong mắt ngươi còn có Cốc Thu hay không? Có Thọ Cô không? Ngươi là tên khốn kiếp!

Đậu Chiêu hoảng hốt hô lớn.

Tam bá phụ, lục bá phụ, cữu mẫu, ba biểu tỷ đều vội vây lấy, có người gọi “Duệ Phủ”, có người gọi “phụ thân”; có người giữ lấy phụ thân, có người kéo cữu cữu lại, tam bá phụ đứng chắn giữa hai người, cao giọng nói:

–      Quân t.ử động khẩu không động thủ.

Cữu cữu cười lạnh, chỉ vào phụ thân nói: “Hắn thì là quân t.ử nỗi gì? Ta và hắn động khẩu, hắn nghe hiểu sao?”, nói xong lại tiến lên định đ.á.n.h phụ thân.

Phụ thân đẩy tam bá phụ che trước hắn, quỳ gối trước mặt cữu cữu:

–      Đại ca, đều là lỗi của đệ, là đệ có lỗi với Cốc Thu… Đại ca cứ đ.á.n.h đi! Cứ đ.á.n.h đi… Đệ chấp nhận cho đại ca đ.á.n.h…

Sắc mặt lục bá phụ biến thành đen sì:

–      Đậu Thế Anh, đệ đứng lên cho ta, đệ đứng lên cho ta! Đại trượng phu chỉ lạy trời, lạy vua, lạy cha, lạy thầy, đệ thế này là sao đây!

Sau đó lại quay qua quát đám gia đinh:

–      Còn không mau đóng cửa lại cho ta!

Gia đinh Phong Dũng tiến lên đóng cửa, không dám nhìn qua bên này dù chỉ là một cái liếc mắt.

Cữu cữu cũng giận giữ nói: “Có phải ngươi cảm thấy đ.á.n.h rồi thì lỗi lầm sẽ tiêu tan? Đậu Thế Anh, ta nói cho ngươi, không có cửa đâu…”, sau đó lại đạp một cước lên người phụ thân.

Phụ thân quỳ ở đó, cứng rắn chịu một cước của cữu cữu.

–      Duệ Phủ, Duệ phủ, ngươi đừng như vậy. Thi thể thất đệ muội còn chưa lạnh, hai người các ngươi đã cãi lộn thế này chẳng phải là để cho người ta chế giễu sao? Có gì thì từ từ mà nói, cũng không phải không thể nói rõ.

Tam bá phụ vội cản cữu cữu lại.

Cữu cữu mặc kệ tam bá phụ, hỏi cữu mẫu:

–      Thọ Cô đâu? Ai trông Thọ Cô?

Mợ vội đáp:

–      Thọ Cô ở linh đường, nha hoàn trong phòng nó đang trông nó!

Cữu cữu vội chạy tới linh đường.

Nước mắt Đậu Chiêu không nhịn được, tuôn rơi như mưa.

Nàng đứng dậy, lớn tiếng gọi:

–      Cữu cữu!

Triệu Tư nhìn lại, mắt đỏ hoe.

–      Thọ Cô! Chúng ta đi thăm mẫu thân con!

Hắn ôm c.h.ặ.t Đậu Chiêu.

–      Vâng!

Đậu Chiêu gật đầu, ôm cổ cữu cữu, cảm giác kiên định chưa từng có bao giờ.

Dâng hương, hành lễ, đáp tạ.

Hai người trang trọng tế lễ.

Triệu Tư giao Đậu Chiêu cho cữu mẫu:

–      Nàng trông con bé, lúc này mọi người đều bận, rất dễ xảy ra chuyện. Ta muốn đi gặp lão thân gia.

Phụ thân mặt sưng vù ngơ ngác nhìn quan tài của mẫu thân, tam bá phụ và lục bá phụ đều có chút mất tự nhiên.

–      Thiếp chờ ở đây. Chàng đi việc của chàng đi, thiếp sẽ cẩn thận trông nom Thọ Cô.

Cữu mẫu bế Đậu Chiêu lên, thấu hiểu đáp lời.

Cữu cữu yêu thương xoa đầu Đậu Chiêu rồi xoay người ra khỏi linh đường.

Cữu mẫu dỗ Đậu Chiêu:

–      Đi! Chúng ta đi ăn quế hoa cao đi! (Quế hoa cao: Loại bánh ngọt điểm tâm của người xưa, chắc có mùi quế ^^)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.