Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 46
Cập nhật lúc: 23/03/2026 11:02
Những chú kiến bé xíu xếp thành một hàng chỉnh tề, đâu vào đấy, kéo thức ăn về tổ.
Triệu Chương Như hưng phấn vẫy tay với Đậu Chiêu: “Mau lên, mau lên!” Cúi đầu bóp vụn bánh bao trắng rồi vứt xuống đất.
Kiến lập tức xông tới, đồng tâm hiệp lực tha những mẩu bánh đi dưới gốc câu hòe già.
Đậu Chiêu chậm rãi đi qua, ngồi xổm bên cạnh Triệu Chương Như, nhìn khuôn mặt ngây thơ nhỏ nhắn của nàng, thoáng xuất thần.
Nàng nhớ tới nữ nhi của mình.
Sau khi bị xẩy t.h.a.i mất đứa con đầu tiên, mặc kệ là mẹ chồng hay Ngụy Đình Du đều không vừa ý với nàng. Ngụy Đình Trân còn không khách khí nói: “Đậu gia các ngươi cũng coi như là thế gia, nhiều đời làm quan, sao lại không biết quy củ như vậy?” Muốn phái ma ma hiểu chuyện sinh nở từ phủ Cảnh Quốc công tới hầu hạ nàng nghỉ ngơi.
Đó chẳng phải là nàng mất mặt đến tận phủ Cảnh Quốc công sao!
Đậu Chiêu lại chỉ có thể nuốt hận, cười nói với Ngụy Đình Trân rằng là mình không cẩn thận, mắt nhìn Ngụy Đình Du, mong hắn có thể ra mặt ngăn Ngụy Đình Trân lại giúp nàng. Ai ngờ tên không tim không gan đó lại liên tục gật đầu, rất tán đồng: “Tỷ tỷ làm vậy cũng là muốn tốt cho nàng thôi!”
Lúc ấy, nàng giận dữ không nói nổi một câu.
Khi đó, vừa mới thành thân, lại biết lần này là bản thân không đúng, nàng giận hai ngày rồi cũng thôi.
Vì để bù lại sự tiếc nuối cho mẹ chồng, rất nhanh sau đó nàng lại mang thai, tháng giêng năm sau sinh hạ trưởng t.ử Uy ca nhi, được 13 tháng lại sinh hạ thứ t.ử Nhuy ca nhi, lúc Nhuy ca nhi được ba tháng tuổi, nàng lại xẩy thai… Từ đó về sau sức khỏe giảm sút, thấy Ngụy Đình Du là sợ hãi, vì thế mới bắt đầu nâng Hồ thị lên thành di nương.
Sau này, nàng đứng vững ở Ngụy gia rồi thì quan hệ với hai đứa con trai lại như cách một lớp vải mỏng, không thể nào thân thiết nổi. Nàng cảm thấy cô đơn khó nói nên lời, vì thế mới mạo hiểm sinh ra Nhi thư nhi.
Có lẽ là có bài học từ con trai, sau khi Nhi thư nhi chào đời, nàng tự mình cho ăn, tự mình dạy dỗ, vì thế con cũng rất thân thiết với nàng, chỉ một lúc không nhìn thấy nàng thì đã cao giọng gọi “mẫu thân” làm cho lòng Đậu Chiêu mềm lại. Thấy có gì ngon, có gì đẹp thì đều nhớ để dành cho Nhi thư nhi một phần.
Không còn mình che chở, chẳng biết nữ nhi sẽ thế nào?
Suy nghĩ loáng qua trong đầu, mắt cay cay.
Sau đó, Đậu Chiêu lại sửng sốt.
Nàng đã quay về quá khứ, sao còn Uy ca nhi, Nhuy ca nhi hay Nhi thư nhi gì nữa.
Lòng nhất thời như bị ai đào đi một mảng lớn.
Nảng ngẩng đầu lên, xuyên qua song cửa sổ, thấy cữu cữu và tam bá phụ đang đứng đó tranh luận, trông rất quyết liệt.
Đậu gia thế lực lớn, dù cữu cữu có tranh thắng thì cũng có được gì?
Nhớ lại ngày đó, Tống Mặc g.i.ế.c cha g.i.ế.c em, văn võ bá quan cả triều đều buộc tội hắn nhưng được Hoàng thượng che chở, chẳng phải hắn vẫn không bị tổn hại mảy may nào sao.
Tống Mặc còn có một đường bá phụ, hai đường thúc phụ, theo luật có thể thừa kế tước vị Anh Quốc công nhưng chỉ một tấu chương của Tống Mặc đã khiến Hoàng thượng đoạt lại tước vị này. Lúc ấy, bọn họ tức giận đến nổi trận lôi đình, tuyên bố phải g.i.ế.c Tống Mặc nhưng đến khi gặp mặt Tống Mặc, rắm cũng không dám đ.á.n.h.
Cữu cữu kiếm chức thực thiếu đi Tây Bắc cũng tốt.
Phía nam giàu có, đông đúc, người muốn đến đó rất nhiều, có thể qua đều là những người có bối cảnh, cho nên quan trường phức tạp, không cẩn thận là có thể bị thé ngã. Tây bắc tuy rằng cằn cỗi nhưng dân sinh chất phác, người cũng đơn giản hơn, cũng chưa chắc đã là chuyện không hay.
Đậu Chiêu nghĩ vậy, nhẹ nhàng thở dài.
※※※※※
Qua hai ngày, cữu cữu và cữu mẫu đưa ba biểu tỷ về An Hương, ngoài mỗi lần phùng thất* sang thắp hương cho mẫu thân thì đều không dây dưa gì với người Đậu gia. Đợi đến ngũ thất* tới cúng bái hành lễ, quan tài của mẫu thân bị đưa về an táng tại phần mộ tổ tiên.
(*Cứ bảy ngày lại tổ chức cúng tuần cho người c.h.ế.t cho đến khi được bảy bảy 49 ngày. Ngũ thất là lần cúng tuần thứ năm).
Bề ngoài sóng êm gió lặng, cũng không nghe thấy có lời đồn đại gì về mẫu thân, ngược lại, chuyện cữu cữu bán ruộng lấy bạc đến kinh thành cầu chức quan ngay cả Đậu Chiêu cũng nghe nói.
Nàng không khỏi cười khổ.
Ở gần nhau chỉ có điều này là không hay, phàm gió thổi cỏ lay, chuyện gì cũng có thể biết.
Khó trách, kiếp trước cữu cữu lại thất thủ!
Đậu gia phái người biếu hai ngàn lượng bạc qua, cữu cữu chẳng nhìn lấy một lần đã trả về.
Tam bá phụ có chút lo lắng:
– Đây là Duệ Phủ đã ghi hận nhà chúng ta, giao tình mấy đời cứ thế này là chấm dứt rồi. Ngữ khí có chút thổn thức.
Tổ phụ lại không cho là đúng:
– Thiên hạ đều vậy, hợp rồi sẽ tan, tan rồi lại hợp, không cần buồn bã.
Nhưng tam bá phụ vẫn muốn bổ cứu, phái người đi mua của hồi môn của cữu mẫu bán ra với giá cao hơn nhiều so với thực tế nhưng lại bị cữu mẫu từ chối.
Đậu Chiêu lén bàn luận với Thỏa Nương, cảm khái nói: “Cữu cữu và cữu mẫu cũng quá thành thật rồi, nếu là ta, ruộng cứ bán, người cứ hận”.
Thỏa Nương đang thêu vớ (tất) cho Đậu Chiêu dưới ánh đèn, nghe vậy mở to mắt: “Thế chẳng phải là người vô lại rồi sao”.
Đậu Chiêu ngạc nhiên, sau đó bật cười: “Có thể thấy từ cốt tủy ta vẫn là người nhà họ Đậu!”
Thỏa Nương không hiểu.
Đậu Chiêu cũng không giải thích gì thêm, hỏi nàng:
– Mấy ngày nay Vương di nương đang làm gì?
Thông qua Thỏa Nương, nàng sai bảo người hầu do mẫu thân để lại, vô cùng thuần thục.
“Vẫn giống như lúc trước”, Thỏa Nương nói: “Mỗi ngày đều ở trong phòng, nghỉ ngơi sớm, ăn uống gì đều có nha hoàn Quỳnh Phương bưng vào”.
Đậu Chiêu “à” một tiếng.
Huyên Thảo chạy vào:
– Tố Hinh tỷ tỷ, Tố Hinh tỷ tỷ, bên Tê Hà viện đã xảy ra chuyện.
Đậu Chiêu vẫn chỉ là đứa trẻ, bọn nha hoàn nói chuyện chưa bao giờ tránh né nàng.
Thỏa Nương không quá quan tâm, hỏi có lệ:
– Xảy ra chuyện gì?
